Sắc mặt Diệp văn thư cũng đồng dạng khó coi, chần chừ ba bận mới hạ giọng nói. – Tứ gia, bằng không viết ít vài con số…
Nói xong câu này, Không đợi Thạch Mãn Cương mở miệng, Diệp văn thư liền lắc đầu nói. – Hồ đồ rồi, hồ đồ rồi, làm sao dám có chỗ lừa gạt.
Bên kia Thạch Mãn Cường lại thở dài nói. – Lão Diệp, giấu giếm lại như thế nào, mười mấy huynh đệ chết rồi, có cái gì viết cái gì là được.
Kế đó các thuyền nhập cảng xuất cảng bình thường, không có đội thuyền đột nhiên tới đánh giết, cũng không có thương thuyền nào nửa đường bị chặn lại, hết thảy đều yên tĩnh trở lại, nhưng số lượng tuần đinh cùng Nội Vệ trên bến cảng tăng gấp đôi, mỗi con thuyền ra vào bến cảng đều có người lên kiểm tra nghiêm ngặt. Những người kiêu căng không chịu thuần phục trên biển cũng không dám có nửa câu oán hận, hai chiếc thuyền bản giáp rách nát đều bỏ neo ở trong bến cảng, đây chính là thực lực của cảng Hải Châu.
Mấy cái pháo đài bị hủy hoại đã bắt đầu được tu sửa, hơn nữa còn dang xây dựng thêm pháo đài mới, đòi hỏi trong ngoài bến cảng không có góc chết pháo kích, những bận rộn này đồng thời kinh sợ mọi người.
Sau khi tin tức bên này được đưa đến Từ Châu, rất nhanh liền có hồi âm, xử trí đối với tù binh người Tây Dương không cần có chút nhân nhượng nào.- Tìm ra trong số đó những người có kỹ năng có bản lĩnh, bắt bọn họ cả đời phải khổ dịch. Còn lại dựa theo số lượng gia đinh chết trận toàn bộ hành quyết, ngay tại bến cảng treo cổ. Chấn nhiếp mọi người”.
Sau khi được hồi âm. Thạch Mãn Cường thậm chí còn không chờ đến ngày hôm sau, trong ngày liền bắt đầu động thủ. Bọn dân phu ở bờ biển bến cảng dựng lên từng giá gỗ, bọn gia đinh kéo từng tù binh người Tây Dương đi lên treo cổ. Có người giãy dụa liền dùng ngay đao thương đâm mấy nhát xong lại treo lên, trên bến thuyền toàn bộ đều là tiếng kêu thảm thiết rung trời, thương thuyền ra vào bến cảng đều nơm nớp lo sợ. Kế đó thuyền ra vào cũng sẽ nhìn thấy mặt tù binh treo ở phía trên, sẽ có người nói cho họ biết đây chính là hải tặc tấn công bến cảng Hải Châu.
Có một phần mười tù binh còn sống, đều biết được các loại kỹ năng trên thuyền. Trong lúc tra hỏi bọn họ còn không biết tại sao lại như vậy, chờ đến lúc nhìn thấy đồng bọn chết thảm sau mới biết được năm đó học một ít thứ là chính xác cỡ nào.
Nhưng càng ngoài dự liệu của mọi người, đến ngày thứ ba mệnh lệnh xử trí tù binh truyền tới, Triệu Tiến cũng đi đến được bến cảng Hải Châu. Tin tức mặc dù đối với bên ngoài bảo mật, nhưng vẫn khiến cho trên dưới lữ thứ hai cùng khu bắc Hoài An chịu chấn động lớn. Trong quá trình bến cảng Hải Châu này từ lúc kiến thiết đến lúc bắt đầu đi vào buôn bán, Triệu Tiến cũng chưa từng đến, nhưng vào lúc này lại đến đây, lẽ nào chết bị thương của gần trăm gia đinh này cùng hải tặc tập kích nghiêm trọng như vậy.
Vẫn xuất hành như mọi khi, tinh nhuệ của lữ Thân Vệ Cát Hương dẫn đầu và cốt cán của đoàn gia đinh cưỡi ngựa hộ tống, Vương Triệu Tĩnh hay tháp tùng trước kia hiện giờ không đi cùng được. Doanh trại Triệu Tự Doanh ở Từ Châu có quá nhiều chuyện đợi y xử lý. Một việc khác ngoài dự liệu chính là người Tây Dương Lộ Dịch cũng đi theo sang đây, còn có thêm mấy khuôn mặt xa lạ, sau khi hỏi ra mới biết là bọn thợ thầy của phòng thợ tạo, những người này đến nơi này làm gì.
Triệu Tiến thăm hỏi gia đinh bị thương, chủ trì lễ tang của gia đinh hi sinh, đây đều là cách làm hợp tình hợp lý. Kế tiếp Triệu Tiến đi xem pháo đài trên núi, cùng mỗi gia đinh tham gia chiến đấu tán gẫu qua, hỏi rõ ràng từng tiểu tiết nhỏ, đây cũng là nghĩa cử xứng đáng. Có điều tiếp đó, trọng điểm của Triệu Tiến lại để tâm đến việc lưu lại được hai chiếc thuyền Cái Luân.
Cùng Triệu Tiến đi đến bến cảng bến thuyền, nhìn hai chiếc thuyền đậu ở chỗ này, hiện tại trên thuyền đã rải đầy vôi sống, còn tiến hành dọn dẹp sơ qua, nhưng vẫn có vẻ cổ xưa rách nát như trước. Không so được với mấy chiếc thuyền trong bến cảng được tạo mới không lâu, Quảng thuyền cùng Phúc thuyền sáng cáu cạnh nhưng Triệu Tiến lại nhìn hết sức chăm chú, Thạch Mãn Cường đã từng thấy vẻ mặt này của Triệu Tiến hồi hắn còn cực nhỏ, y nhớ mang máng lúc ấy Triệu Tiến giảng giải hỏa khí cũng có biểu hiện như vậy, lúc ấy không cảm thấy gì, nhưng bây giờ Thạch Mãn Cường đã biết uy lực vô cùng của súng hỏa mai cùng hỏa pháo.
Ở trên bến thuyền xem còn chưa đủ, Triệu Tiến còn muốn lên thuyền đi xem, Thạch Mãn Cường không dám khinh thường, an bài vài tên gia đinh cùng thủy thủ giỏi thủy tính bơi tốt đi theo, còn cố ý an bài mấy chiếc thuyền nhỏ xung quanh chiếc thuyền Cái Luân. Thạch Mãn Cường đối với biển rộng vẫn là có loại sợ hãi, lúc đi theo Triệu Tiến lên thuyền cũng là nơm nớp lo sợ.
Người Tây Dương đối với khung sườn của thuyền bản giáp này xem như quen thuộc, còn cố ý đem đến hai thủy thủ người Tây Dương không bị xử tử ra để giải thích. Hai thủy thủ người Tây Dương sau khi nhìn thấy Lộ Dịch mặc quân phục Đại Minh bên cạnh Triệu Tiến, trên mặt lộ ra vẻ mặt không bề tin nổi.
Vốn tưởng rằng nhìn xong liền xuống, chưa từng nghĩ đến Triệu Tiến đi từ boong thuyền đến khoang thuyền, từng tầng một đều phải xem qua. Cho dù những chỗ tầm thường cũng muốn đến để hỏi rõ ràng, theo Thạch Mãn Cường trông thấy, thuyền bản giáp của người Tây Dương này chưa chắc so với thuyền Quảng thuyền Phúc của Đại Minh tốt hơn bao nhiêu, hơn nữa mép thuyền của người nước ngoài cách mặt nhước rất cao, luôn cảm thấy không chắc chắn.
Triệu Tiến mở miệng hỏi. – Loại thuyền này được xếp vào cấp bậc nào?
Lộ Dịch dùng rất nhuần nhuyễn quan thoại Từ Châu trả lời, tuy nhiên một số từ nào đó vẫn dùng tiếng Pháp và tiếng Latin nói rõ, sau đó dùng Hán ngữ giải thích từng từ.
– Hồi câu hỏi của Tiến gia, đây là thuyền buôn vũ trang chạy tuyến đường trung đông và viễn đông, bọn họ hẳn là lui tới Thiên Trúc cùng mấy nơi chốn như Nam Dương, Oa quốc cùng Đại Minh. Bình thường chính là thuyền buôn vũ trang, nếu như là thuyền chiến chân chính, một con thuyền phải có bốn mươi khẩu pháo.
Nghe nói đến “Bốn mươi khẩu pháo, Thạch Mãn Cường hoảng sợ, không kìm nổi mở miệng nói. – Nếu thuyền như vậy tiến vào, bến cảng này của chúng ta vốn dĩ không ngăn được.
Triệu Tiến cười cười nói.
– Đính xác ngăn không được, tuy nhiên chiếc thuyền này ở bến cảng chúng ta cũng phải chịu tổn thất, mấy chiếc thuyền này là dựa vào lúc chúng ta không cảnh giác mới thuận lợi tiến vào. Bọn họ không ngờ tới pháo đài của chúng ta không phải vật chết cố định trên pháo đài. Nhưng gia đinh của chúng ta cũng chưa có kinh nghiệm, nếu lần sau thuyền địch lại tới, thì sẽ không phạm sai lầm như vậy. Hỏa pháo chiến hạm của người nước ngoài mặc dù nhiều, nhưng pháo trên bờ đối với ưu thế pháo hạm quá lớn rồi, hà tất gì ngươi phải lo lắng như vậy.
Hỏa pháo trên pháo đài sau khi khai hỏa thật ra là đang chiếm thế thượng phong, ngay từ lúc đầu vội vàng không kịp phòng bị cùng kinh nghiệm chưa đủ có can hệ rất lớn. Bởi vì tất cả kỹ thuật pháo chiển ở Triệu Tự Doanh đều do Triệu Tiến truyền thụ cùng lý luận, cũng không có tích lũy kinh nghiệm thực chiến từ trước, những thứ này cũng có vẻ rất xơ cứng.
Sau khi nói xong câu này, Triệu Tiến cẩn thận quan sát hỏa pháo ở trên boong thuyền hai tầng, phát hiện hỏa pháo này so với pháo của Triệu Tự Doanh thô ráp hơn nhiều, trong lúc rèn đúc bản thân còn chưa thấu đáo, trên biển gió táp mưa sa gây ra hư tổn sau đó mới sử dụng. Triệu Tiến vuốt ve thân pháo thô ráp, lại có chút thất thần, nếu đây không phải bến cảng của nhà mình, không có pháo đài cùng gia đinh đã từng qua huấn luyện có tố chất, kết cục sẽ như thế nào.
Phỏng chừng mấy chiếc thuyền Tây Dương sẽ pháo kích phá hủy phòng ngự, sau đó lên bờ cướp bóc. Tuy nhìn cũng phải nhìn phòng ngự khắp nơi, bến cảng quan gia cùng cảng riêng của chúa biển chỉ cần kịp cử động đúng lúc, chỉ sợ đã sớm thả ra mấy chục hơn trăm thuyền phóng hỏa, sau đó điều khiển thuyền vây quanh tấn công, vậy bị thiệt thòi cũng chưa là gì, mấy chiếc thuyền Tây Dương này nói không chừng thì toàn quân cũng bị tiêu diệt. Nghĩ đến đây, Triệu Tiến tự giễu nở nụ cười, hóa ra phòng ngự ở bến cảng Hải Châu so với nơi khác còn kém xa.
Triệu Tiến lại hỏi. – Pháo hạm lớn nhất ngươi từng thấy qua chưa? Dáng vẻ như thế nào?
Lộ Dịch miêu tả. – Hồi Tiến gia, chiếc thuyền này so với thuyền của chúng ta lớn gấp hai hoặc là nhiều hơn như thế, có hơn một trăm khẩu hỏa pháo, hơn nữa trên thuyền bản giáp tầng dưới đều là trọng pháo, thậm chí sẽ có đại pháo hai mươi bốn cân tây.
Mặc dù điềm tĩnh, chất phác như Thạch Mãn Cường, vừa nghe xong mấy chữ số cũng phải há to miệng. Uy lực của đại pháo mười tám cân tây y đã từng tận mắt thấy qua, đó thật sự là sức mạnh cường đại đẩy núi tan đá. Có hỏa pháo như vậy, Thạch Mãn Cường không cảm thấy có thành trì nào ngăn cản được Triệu Tự Doanh tấn công. Hiện tại lại nghe nói có tồn tại hỏa pháo hai mươi bốn cân tây, còn nói trên một con thuyền lại có hơn trăm khẩu pháo, Thạch Mãn Cường không dám nghĩ đến hình dạng nó như thế nào nữa.
Lộ Dịch lại bổ sung thêm. – Bất quá pháo hạm đều tới lui ở gần biển, sẽ rất ít có viễn chinh.
Triệu Tiến thở dài, không biết đang cảm thán cái gì.- Còn kém xa lắm.
Sau khi nói xong câu này, Triệu Tiến theo mọi người vây quanh bảo vệ lại đi xuống phía đưới, khoang trống phía dưới đã thấm nước, Thạch Mãn Cường mở miệng nói.
– Cái này cũng không phải do chúng ta làm hỏng, tra hỏi tù binh cho biết, thuyền này có hư hại đã lâu. Nước nhiều bọn họ sẽ dùng máy bơm nước hút ra ngoài, đã mời thợ thầy ở xưởng đóng thuyền xem qua, nói hư hại thấm nước này vẫn sửa tốt.