Vào lúc này, gia đinh cưỡi ngựa bên trái phương trận Triệu Tự Doanh và nghĩa dũng Từ Châu bắt đầu khởi động, nghênh diện bắt đầu phản công. Bọn họ cộng lại cũng chỉ có hơn bốn trăm, còn xa không bằng đại đội kỵ binh quan quân trước mắt, nhưng bọn họ lại đầy đủ thì giờ kết thành trận hình, còn kỵ binh quan quân thì là một nắm cát rời.
Gia đinh cưỡi ngựa thân mặc áo giáp nâng ngang trường mâu xung phong tới trước, khinh kỵ nghĩa dũng Từ Châu tạo thành hộ vệ ven rìa hai bên và phía sau, cứ như vậy nghênh diện xông tới, mặc dù về đại thể địch đông ta ít, nhưng cục diện lại là lấy ít đánh nhiều. Những kỵ binh quan quân hoảng sợ muôn dạng kia nhìn thấy thiết trận trước mặt ép tới, sao còn dám ngăn cản, có người cuống quýt thúc ngựa chuyển hướng, nhưng chạy quá nhanh, chuyển hướng quá gấp, không ngờ cả người lẫn ngựa ngã thật mạnh ra đất. Sau đó liền bị vó ngựa giẫm đạp thành thịt nát. Còn có người mưu toan chống cự, bị trường mâu đâm vào cung tiễn bắn trúng, chỉ còn lại vật cưỡi chạy loạn. Cũng có kỵ binh quan binh dứt khoát xuống ngựa dập đầu, cái này ngược lại còn tốt, rất may mắn tránh thoát đi được, kẻ số mạng không tốt lập tức bị đè xuống.
Nhìn gia đinh cưỡi ngựa nhà mình xếp thành hàng vờn quanh phương trận xua đuổi kỵ binh địch như cành khô củi mục, bọn đoàn luyện gia đinh Triệu Tự Doanh đều bạo phát ra tiếng hoan hô thật lớn, tuy rằng còn chưa có định ra thắng cục, nhưng vào lúc này là bắt đầu thắng lợi rồi. Trong tiếng hoan hô này, đoàn luyện hậu đội phân ra một đội, bắt đầu tập trung tù binh trên chiến trường lại, ngựa quan quân vứt bỏ tận hết sức thu gom, sau đó khiêng người chết trận và bị thương của phe mình xuống chữa trị.
Bọn pháo thủ liên đội hỏa pháo dáng vẻ giống như bị nín nhịn rất lâu rồi, rất nhanh chạy tới trước mặt sáu khẩu hỏa pháo kia, bắt đầu rửa sạch nòng pháo, điều chỉnh ụ súng và góc bắn, sẵn sàng nhồi nhét đạn dược tiến hành xạ kích.
Tiếng hoan hô và tiếng trống trận vang lên rung trời của quan quân kia cũng đã an tĩnh lại, bụi đất trên chiến trường cũng đang dần dần rơi xuống, tầm nhìn càng ngày càng rõ ràng, chỉ có kỵ binh quan quân tán loạn đang chạy loạn khắp nơi, còn có chút lòng dạ thì là chạy trở về, càng nhiều người hơn thì là chạy trốn bốn phía, dùng kỵ binh như vậy cũng không phá được đại trận của bọn giặc, vậy kế tiếp còn đánh thế nào nữa, thừa ngay lúc này chạy cho rồi! Bản thân có đao có ngựa, cho dù vào rừng làm cướp cũng phải có được nhiều thêm một hai phần lợi lộc.
Ở chỗ hiện giờ của Triệu Tự Doanh, nhìn thấy được rõ ràng đối phương còn có một cánh kỵ binh chưa động, vào lúc đại đội xung phong vừa rồi, cánh kỵ binh này chậm rãi tiến về phía trước, nhưng tới hiện giờ kỵ binh này bắt đầu lui về sau.
Đài cao đắp lên nhìn ra xa, Trần Thăng đi lên nhìn khắp một lượt, sau đó xoay người xuống dưới, nhấc lên trường đao của mình, cất giọng nói.- Truyền lệnh cho liên đội hỏa pháo, nhằm vào chỗ quân địch dầy đặc nhất bắn ba lượt, toàn quân bắt đầu chỉnh đội đợi lệnh.
Trên khoảng cách này, chỉ cần chỉnh góc họng pháo ngẩng cao, tầm bắn của pháo ba cân tây cũng bắn tới được trong hàng trận của bộ tốt quan quân, đối phương mấy ngàn người xếp cùng một chỗ, theo tình hình này, không cần phải bắn chuẩn nhiều lắm, chỉ cần bắn đạn pháo thì tốt rồi!
Mệnh lệnh của Trần Thăng truyền xuống, đoàn trưởng liên trưởng đội trưởng các đoàn các đội cùng với đầu mục các cấp đều bắt đầu uốn nắn hàng đội, bọn gia đinh súng hỏa mai thì dùng que cời rửa sạch nòng súng, kiểm kê đạn dược của bản thân mình, thêm bọn dân phu đằng sau đã chất đầy xe nhỏ đồ tiếp tế đẩy lên, mọi người cầm lấy đi phần thiếu hụt của mình, liền ở bên trong nghiêm túc bận rộn, hỏa pháo khai hỏa nổ vang.
Tiếng pháo mức độ như vậy, ngoại trừ đoàn luyện gia đinh gần pháo trận, những người khác đều hoàn toàn thích ứng được, vốn dĩ không làm xấu tới việc đang bận rộn, những kẻ đã sẵn sàng xong kia, thậm chí còn tràn đầy hứng thú nhìn đối phương, nhìn thử xem cử chỉ của quân địch sau khi đạn pháo rơi xuống.
Đạn pháo rơi xuống, máu thịt văng tung tóe, sau đó đạn pháo rơi xuống đất nảy lên, lại là máu thịt tung tóe, sáu phát đạn pháo bắn ra sáu con đường máu, hàng ngũ quan quân đã bắt đầu rối loạn, ngay khi bọn họ cuống quýt chỉnh đội, đợt pháo kích thứ hai lại là vang lên, nhìn thấy được quan quân mấy hàng đằng trước bất chấp trốn về đằng sau, trốn tới bốn phía, còn nhìn thấy được có quân tướng kỵ binh đi sang chém giết, dường như còn xảy ra sống mái với nhau. Đợt pháo thứ ba nổ vang, nhìn thấy được hàng trận quan quân vừa mới còn có chút dáng vẻ kia tan vỡ, mỗi người đều đang trốn.
Trần Thăng quát to.- Phía trước chính là trận địa địch, toàn quân tiến lên, tiến lên! Trường đao trong tay vung xuống, tiếng tù và, tiếng trống, tiếng còi đồng cùng lúc vang lên, cờ xí lay động.
Mặt đất giống như trong nháy mắt rung động chốc lát, đại đội lữ thứ nhất của Triệu Tự Doanh bắt đầu giẫm bước theo nhịp trống tề bước tiến lên. Trần Thăng không có lên ngựa, chỉ là theo vây quanh của thân vệ đi đoạn phải của đội ngũ, thân vệ của y và bọn gia đinh truyền lệnh cũng đều dẫn ngựa bước theo, chỉ có một người khác là cổ quái ngồi ở trên ngựa, không ngừng đưa mắt nhìn về phía đông.
*****************
- Đồng đại nhân, các huynh đệ không chống đỡ nổi, hỏa pháo của bọn giặc quá lợi hại!
- Đồng đại nhân, chúng ta không được bán mạng cho binh mã Sơn Đông. Những người này đều là hạt giống của Liêu Trấn, đánh sạch như vậy làm sao cáo lỗi được với phụ lão ở quê nhà.
Một đám quân tướng sợ hãi biến sắc vây quanh Đồng Thanh Sơn nài nỉ, mà quân tướng Sơn Đông cách đó không xa cũng vây lại xung quanh, hiện giờ cũng không có người quản cái gì quân lệnh, quản cái gì đại nghĩa, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng liều mạng với nhau chạy trốn.
Du kích Đồng Thanh Sơn sắc mặt cũng giống như vậy vô cùng khó coi, y nhìn thấy một phát đạn pháo rơi vào bên trong hàng ngũ ở đằng trước, sau cùng chậm rãi lăn tới trước mặt mình, trên đạn pháo dính đầy máu thịt nát vụn, ít nhất cướp đi tính mạng hai mươi người, còn có mười mấy người sống không bằng chết. Hỏa pháo đối phương không ngờ lợi hại như thế, uy lực cực lớn này, đánh chuẩn như vậy, hơn nữa tốc độ bắn còn nhanh như thế, Đồng Thanh Sơn không nhớ rõ ở Đại Minh nhìn thấy qua hỏa pháo như thế này chưa, cũng chưa từng nghĩ tới có hỏa pháo như vậy, kỵ binh gần hai ngàn ở xa đã tan tác rồi, mấy ngàn bộ tốt trước mắt này cũng bắt đầu tán loạn, những thứ này đều là tiền vốn vinh hoa phú quý mai sau của mình.
Ở bên trong tiếng ồn ào của chúng tướng, Du kích Đồng Thanh Sơn rống to nói.- Rút lui cái gì! Điều này khiến cho xung quanh lập tức trở nên yên lặng.
- Các ngươi muốn đi vào rừng làm cướp sao? Các ngươi còn ở nơi Đăng Châu, Lai Châu bị xem thành trộm cướp, bị người ta xem thường ức hiếp. Đánh trận nào có lý không chết người, lần này đánh thắng được, không, chỉ sợ chúng ta chống đỡ được, về sau cũng có được tiền đồ rộng mở. Nếu tán loạn như thế, trong thiên hạ nào có có chỗ chúng ta sống yên ổn. Chẳng lẽ các ngươi thật muốn chiếm núi làm vương! Đồng Thanh Sơn trán nổi gân xanh, giọng điệu sắc mặt cũng mãnh liệt.