Mạnh Chí Kỳ vội vàng vâng dạ, tới lúc này, tâm tình của Triệu Tiến rất thoải mái, hắn vẫn ngắm nhìn xung quanh, lại nhìn thấy bọn đoàn luyện và nghĩa dũng. Mặc dù bọn họ trang bị không bằng gia đinh, đội ngũ cũng không có nói được là chỉnh tề như vậy lại có một cỗ tự tin và ung dung ở đây. Điều này thật cũng dễ dàng nghĩ hiểu rõ nguyên nhân. Đoàn luyện và nghĩa dũng Từ Châu không phải đã trải qua chiến đấu, chính là đã trải qua thiên tai, ít nhiều cũng là thấy được không gì quái lạ rồi.
Cứ như vậy đi tới lúc mặt trời xuống núi, binh trạm trang viên bên đó đã sửa soạn kỹ càng, trước khi đại đội tới, còn nhìn thấy được xe ngựa chất đầy đồ đạc ra vào, điều này quả thật khiến người ta không khỏi bồn chồn. Cách nhau hơn một ngày lộ trình, nhưng ở nơi này còn ung dung bố trí đồ đạc được, quan quân cũng không có cử động cản trở ngăn chặn, đây làm sao không khiến cho người ta trở nên bồn chồn.
Tiếng còi ngân nga vang lên, gia đinh cưỡi ngựa phóng nhanh ở trước sau đội ngũ truyền đưa mệnh lệnh, các đội chiếu theo an bài trước đó bắt đầu di chuyển, chất dỡ đồ đạc, dựng sửa doanh trại, bố trí phòng ngự, phái thêm khinh kỵ thám mã ra trước. Cũng có doanh trại không tham gia làm việc, tuy nhiên mọi người không có dị nghị gì, bởi vì cái này là đội ngũ linh hoạt sẵn sàng chiến đấu ban đêm. Khi trời vừa tối xuống, quả thật không cần quá lo lắng quan quân tập kích đêm, không có quân kỷ và trói buộc của Triệu Tự Doanh, ban đêm cử động rất dễ dàng dẫn tới hỗn loạn và tán loạn. Mà muốn đánh hạ doanh trại của Triệu Tự Doanh, ngàn người đánh bất ngờ chính là đưa thịt tới tận cửa, vốn dĩ vô dụng, nếu như tập họp được càng nhiều binh mã hơn, vậy cũng không phải quan quân nữa rồi.
Triệu Tiến không có nghỉ ngơi, hắn giống như thường ngày, tuần tra doanh trại, nhìn thấy chủ tướng giống như mọi người không có nghỉ ngơi, khí thế của bọn gia đinh liền giữ vững.
Trương Hổ Bân vội vã sang thông tri tin tức.- Tiến gia, thám mã đằng trước truyền về tin tức, quan quân hạ trại ở Thượng gia trang, chính là trước sau chính ngọ.
- Thượng gia trang? Là nhà nào ở Vệ sở Quy Đức? Triệ Tiến hỏi, sau khi có được xác nhận gật gù, thận trọng nói.- Chọn Thượng gia cũng không có gì kỳ lạ.
Trước khi Triệu Tự Doanh không có tiến vào phủ Quy Đức, tất cả ích lợi trên dưới phủ Quy Đức đều bị bọn thân sĩ nắm giữ chia chác, quan viên phủ huyện sớm đã bị mất quyền lực, bọn lại viên sai dịch thì là gia nô của bọn thân hào đưa lên nhậm chức, sự việc lớn nhỏ trên đất này không có đồng ý của bọn chúng, cái gì cũng không làm được.
Trưởng nam Thượng gia theo lệ thường phải kế thừa chức vị Thiên hộ Vệ sở trên đất này, sau đó còn cung cấp nuôi dưỡng con cháu đọc sách thi cử, những năm nay cử nhân tiến sĩ đều xuất hiện. Luận võ kéo ra quân hộ đánh nhau, luận văn trên quan trường có thân tộc chiếu cố, dĩ nhiên hoành hành ngay trên đất ấy. Phủ Quy Đức này liền do mười gia tộc như vậy chia cắt, nói là vương thổ Đại Minh, chẳng bằng nói là đất phong của mấy nhà này.
Ngay sau khi Triệu Tự Doanh tới đây, hết thảy mọi việc dĩ nhiên là phải thay đổi, Triệu Tự Doanh phải an ổn bố trí điền trang và trang đinh của mình. Phải trải rộng hiệu buôn của Vân Sơn Hành còn phải lũng đoạn đường muối và thương lộ, thậm chí ngay cả mậu dịch trên Hoàng Hà đều muốn nhún tay. Đây và bọn gia tộc quyền thế ngay trên đất đó có mâu thuẫn, ngoài sáng chống cự người chết tộc diệt, trong tối chống cự không ngừng bị suy yếu, nhưng đích thân muốn liên thủ thần phục thì còn được giữ vững.
Gia tộc quyền thế bậc này cho tới bây giờ đều là cúi đầu với kẻ mạnh, có một bộ thủ đoạn giữ mạng an thân kế thừa nhiều năm nay, nhìn thấy Triệu Tự Doanh ngang tàng như thế, người thông minh lập tức chọn lựa chịu thua.
Nhưng nói cho cùng Triệu Tự Doanh vẫn là chiếm phương viên thế lực của bọn họ, cướp lợi ích của bọn họ, chớ đừng nói chi là làm ăn buôn bán trước mắt của Triệu Tự Doanh ở phủ Quy Đức khiến người ta mơ ước thèm nhỏ dãi. Quan quân Đại Minh và gia tộc quyền thế bậc này dĩ nhiên là đứng về một phía, quan quân vừa tiến vào phủ Quy Đức, lại nghe thấy tin tức triều đình phát đại quân vây công bốn phía Từ Châu, những đại tộc quyền quý ngấm ngầm bất mãn ngay lập tức sẽ phản bội.
Thượng gia ngày thường liên thủ rất tốt với Triệu Tự Doanh, thậm chí trong trình báo của tai mắt, cũng không thấy tin tức Thượng gia này đích thân đưa tin với thế lực quan phủ, trước mắt lựa chọn này làm cho người ta cảm thấy đột ngột. Tuy nhiên vừa nghĩ kỹ càng lại cũng hợp tình hợp lý, chỗ lợi ích căn cơ, làm ra chọn lựa như vậy rất bình thường.
Triệu Tiến nói thế này.- Thượng gia trang ta biết. Đó chẳng phải là tầm cỡ huyện thành nhỏ rồi. Lương thực tồn trữ bên trong đầy đủ, không có cách nào ngắt nước, cộng thêm bản thân thôn trang này cũng điều động được hơn hai ngàn tráng đinh, cũng có không ít binh khí tồn trữ, quan quân chọn ở nơi đó là lựa chọn tốt nhất.
Sau khi rời khỏi Hà Gia Trang, vùng đất bờ nam Hoàng Hà đều là một vùng đất bằng phẳng, không có địa thế hiểm yếu dựa vào gì, chân chính trú đóng được chính là những trang viên bảo trại. Nơi chốn bậc này đã bị đại tộc xây dựng giống như pháo đài, đắp tường đất lũy cao, chiến hào vừa rộng vừa sâu, bên trong cắm đầy chông nhọn, hơn nữa những trang viên này cũng có bố trí suy tính thời loạn. Nói chẳng hạn như công sự, chẳng hạn như kho lương, còn có tồn trữ binh khí, nói trắng ra là là một cái thành trì nho nhỏ.
Trương Hổ Bân đưa ra một câu hỏi.- Quan quân chẳng lẽ là muốn dựa vào Thượng gia trang khai chiến với chúng ta sao? Tất cả trước đó đều cho rằng đại đội quan quân sẽ mặt đối mặt với đội nhân mã Triệu Tự Doanh lại không ngờ rằng muốn dừng lại nửa đường.
Triệu Tiến không có đưa ra kết luận, chỉ là trầm giọng nói.
- Có mấy loại khả năng, nhưng bất kể khả năng thế nào, chúng hiện giờ ở Thượng gia trang, chúng ta liền chạy thẳng tới Thượng gia trang. Trước tới nơi đó, hết thảy đều biết rõ. Thám mã trinh kỵ không được lười biếng, phải phái thêm người. Tin tức bên đó đều phải tận hết sức truyền trở về.
Cả đêm đó Triệu Tiến tăng thêm nhân mã trực đêm sửa soạn chiến đấu, chính là lo lắng quan quân sẽ mạo hiểm đánh lén nửa đêm, tuy nhiên cả đêm đó yên tĩnh không có kẻ nào tới gần. Một đêm nay ngoại trừ doanh trại trấn thủ, thám mã trinh kỵ không ít cũng là một đêm không ngủ, bọn họ tới lui giữa doanh trại và Thượng gia trang.
Ban đêm cưỡi ngựa tiến lên có rất nhiều hiểm nguy, bắn giết lẫn nhau với trinh kỵ lính tuần tra đêm của quan quân, còn có chạm phải nhân sĩ lục lâm giang hồ, thậm chí gặp phải dã thú và lạc đường, đây cũng đều có khả năng. Thế nhưng một đêm này lại không có nhiều rắc rối như thế, nhân mã giang hồ lục lâm sớm đã trốn xa được chừng nào tốt chừng ấy, dã thú cũng không thấy nhiều, càng khiến cho người ta buồn bực chính là, phương viên tới lui của trinh kỵ quan quân không lớn chỉ ở trong vùng đất khoảng chừng hai dặm xung quanh Thượng gia trang.
Rất nhiều khinh kỵ Triệu Tự Doanh đều mò tới được gần kề tường đất của Thượng gia trang, nhìn thấy được tráng đinh, quân lính đầu tường phòng thủ trấn thủ rất nhiều, nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi. Đợi sau khi Triệu Tự Doanh bên này sáng sớm thổi lửa nấu cơm, hét thảy mọi việc chỉnh đốn và sắp đặt sẵn sàng lên đường, lại có tin tức mới truyền về, quan quân Thượng gia trang bên kia vẫn là không có động tĩnh, xem ra là có ý cố thủ.