Lưu Dũng ở bên cạnh nhìn thấy Triệu Tiến cả mặt tươi cười, và Cát Hương trong lúc hưng phấn mang vẻ thấp thỏm chỉ là lẩm bẩm trong lòng. Cát Hương này e rằng không còn có cơ hội được thả ra ngoài nữa rồi. Nhưng Lưu Dũng xoay chuyển ý niệm, như vậy đối với Cát Hương chưa chắc là chuyện xấu, ở bên cạnh Triệu Tiến có người trông coi kiềm kẹp tóm lại là tốt hơn.
Sáng sớm hôm sau, hàng hóa kiểm kê hoàn tất chia ra một thành bạc trắng cho Chu bả tổng kia, còn lại đều chất lên thuyền. Gia đinh Triệu Tự Doanh và đội thuyền Thái gia áp giải con thuyền ngược dòng tiến lên, đợi tới bến sông Từ Châu lại chất dỡ hàng đưa tới các nơi. Những châu báu cần phải đổi thành bạc trắng kia, thư họa, đồ cổ còn có y phục tơ lụa vân vân thì đi về hướng cửa sông Thanh Giang giao cho hãng thuyền Dư gia đổi thành tiền.
Lưu Dũng và Lôi tài về Từ Châu trước nhất, còn Triệu Tiến và Cát Hương ở trấn Ngung Đầu bên này chờ đợi Thạch Mãn Cường và Lý Hòa. Chuyện can hệ tới mở rộng thay đổi biên chế cần phải gặp mặt nói chuyện mới tốt. Mã Xung Hạo thì lại đẫn một đội người cùng với Chu bả tổng kia bắc thượng, nói là tiện đường. Chu bả tổng kia cũng không hoài nghi điều gì, hơn nữa còn có chút lấy lòng. Sau khi lấy được ngân lượng, gã cũng biết lấy lòng, nịnh bợ Triệu Tự Doanh, hy vọng về sau đi lại được thuận lợi.
Cùng đi với Thạch Mãn Cường và Lý Hòa còn có bọn người đại chưởng quỹ Vân Sơn Hành ở thôn trại bờ đông hồ Lạc Mã, tuy nhiên bàn bạc của bọn họ cũng không có tiếp tục quá lâu, rất nhiều thứ đồ đều đã thành hình chẳng qua phải trưng cầu một chút ý kiến kỹ càng. Khiến bọn Triệu Tiến không ngờ tới chính là, ở đây chậm trễ chưa được mấy ngày, Vương Triệu Tĩnh ở Từ Châu không ngờ phái người dùng khoái mã truyền tin sang, nói mời Triệu Tiến mau chóng trở về có người khẩn yếu mời hắn gặp mặt.
Tin tức vừa mới biết khiến bọn họ mau chóng trở về, dọa bọn người Triệu Tiến hoảng sợ còn cho rằng xảy ra đại sự gì. Nhưng sau khi biết là gặp người lại cảm thấy mập mờ, rốt cuộc có người khẩn yếu như thế nào cần phải vội như thế. Triệu Tiến thật không phải kiêu ngạo khoe khoang, nhưng hiện giờ địa vị của hắn đã cao lên rồi, thân sĩ thổ hào trên đất này phải ngước mặt lên nhìn hắn, những hạng người giàu có cường hào cao nhất thường thường có dính với quan phủ triều đình kia lại tránh né cách biệt xa ra. Theo tình hình như vậy lại có người nào cần gặp vội như thế.
Buồn bực thì cũng có buồn bực, tuy nhiên mọi người cũng biết Vương Triệu Tĩnh không phải bản tính thích phô trương thanh thế. Y nói gấp như thế, vậy nhất định có lý do nóng vội. Triệu Tiến lưu lại hai liên đội riêng biệt hộ tống Mộc Thục Lan trở về Từ Châu, bản thân hắn thì đi cùng với Cát Hương và đội nhân mã, khoái mã lao nhanh trở về Từ Châu.
Lúc đi ngang qua địa phận Từ Châu và Bi Châu, Vương Triệu Tĩnh rõ ràng còn phái người ra chờ đợi. Điều này khiến bọn người Triệu Tiến càng kinh nghi. Trong gia đinh sang đón tiếp cũng có người của đội Nội Vệ. Chiếu theo lời của bọn họ, Vương Triệu Tĩnh bên đó có khách, nhưng người khách này là ai, ngay cả Trần Thăng, Lưu Dũng cũng không biết. Vương Triệu Tĩnh vẫn chỉ là giải thích, đây là hạng người khẩn yếu nhất đẳng, không được tiết lộ một chút phong thanh. Tuy nhiên bên chỗ đội Nội Vệ cũng xác nhận được, người sang đây không nguy hiểm gì, bởi vì gặp mặt được Vương Triệu Tĩnh người này cũng phải thông qua mấy trạm kiểm soát từ ngoài vào trong mới được.
Vương Triệu Tĩnh tuy rằng giữ bí mật, nhưng Lưu Dũng vẫn truyền tin tức cho Triệu Tiến, khiến Triệu Tiến càng thêm giật mình chính là, Vương Hữu Sơn bất ngờ cũng tới nơi Hà Gia Trang. Theo cục diện Triệu Tiến càng làm càng lớn, Vương Hữu Sơn giống như phụ thân Triệu Tiến, càng ngày càng ít hỏi tới, can thiệp vào việc riêng của bọn tiểu bối. Những trưởng bối này cả ngày chỉ là ở trong thành Từ Châu thảnh thơi hoặc là đọc sách hoặc là ra ngoài chơi bời. Hiện giờ trong thành Từ Châu quá đông người đều ra ngoài tìm việc kiếm sống, trong thành càng lúc càng yên tĩnh. Nhưng theo chiếu cố của Từ Trân Trân, bên trong thành không ngừng tu sửa chỉnh đốn, ngược lại càng lúc càng sạch sẽ chu toàn, bọn người già ở nơi này cũng thoải mái.
- Đại ca, tiểu đệ không phải cố làm ra vẻ huyền bí, mà là người tới này thật sự là ý nghĩa trọng đại, không được lọt ra ngoài một chút phong thanh. Đại ca, người này đang chờ đợi ở trong thư phòng của tiểu đệ. Đại ca hiện giờ sang gặp mặt đi. Vương Triệu Tĩnh cả mặt hớn hở đỏ bừng, thiếu điều kéo cổ tay áo Triệu Tiến nói chuyện.
Triệu Tiến cười hỏi một câu.- Không phải như Tân cử nhân kia chứ? Vương Triệu Tĩnh cười lắc đầu nói.- Tiểu đệ sao lại giẫm lên vết xe đổ lần nữa. Chủ tớ người này đều không có võ nghệ gì, cũng sẽ không có mưu đồ gì cả.
Triệu Tiến đè bả vai của Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.- Không cần mò mẫm nhân tài gì nữa. Kẻ Triệu Tự Doanh chúng ta muốn dùng tới không phải những người đọc thư kinh đó. Tạ Minh Huyền kia coi như có tài đáng dùng tới, nhưng cũng phải quen thuộc học tập mới có được. Đệ chính là nhân tài, huynh không muốn kẻ mưu trí khôn khéo gì gì khác nữa.
Vương Triệu Tĩnh cảm kích nói.- Đại ca, hai chuyện khác nhau, lai lịch người này không tầm thường, có lợi rất lớn với đại ca.
Triệu Tiến cười dặn dò một câu.
- Vậy thì gặp y ở phòng khách lớn bên kia. Gọi hết mấy người bọn Đại Thăng tới. Đệ có biết dáng vẻ mấy ngày nay của đệ khiến mọi người vừa hồ đồ vừa lo lắng hay không. Trên mặt Vương Triệu Tĩnh vẫn không có nét cười như trước chỉ là gãi đầu nói.- Đại ca, sự tình trọng đại, tiểu đệ nhất định phải bảo đảm tuyệt đối không có sai sót nhầm lẫn nào.
Hiện giờ ngay cả chính Triệu Tiến cũng bắt đầu tò mò hiếu kỳ, rốt cuộc là hạng người nào, không ngờ làm ra vẻ trịnh trọng như vậy.
Nói là nóng vội, nhưng dù sao cũng là khách quý, cho nên không thiếu được vẫn phải rửa sạch bụi băm đi trên đường, thay một bộ y phục. Đợi những thứ đó đều làm xong, bọn người Trần Thăng, Cát Hương, Lưu Dũng, Như Huệ, Lôi Tài đều chạy tới. Ngưu Kim Bảo chỉ đơn giản lau mặt mày, đổi một bộ ngoại bào, tỏa tử giáp bên trong không có cởi ra, còn cố ý đặt đoản đao bên tay Triệu Tiến. Rốt cuộc là người nào tới? Điều này khiến Triệu Tiến càng lúc càng tò mò, càng khiến hắn không ngờ tới chính là. Theo người đó tiến vào rõ ràng là hai cha con Vương Hữu Sơn và Vương Triệu Tĩnh. Mặc dù Triệu Tự Doanh ở Từ Châu cùng với xung quanh uy phong lẫm liệt như thế nào, mặc kệ địa vị Vương Triệu Tĩnh ở trong Triệu Tự Doanh cao bao nhiêu, Vương Hữu Sơn xuất thân tiến sĩ từng làm qua Ngự sử Đô Sát Viện đều là quyền quý bậc nhất Từ Châu, theo nhãn lực của thân sĩ cường hào Từ Châu, Vương Hữu Sơn cũng là hạng người nhất đẳng đứng đầu Từ Châu này.
Xuất thân tiến sĩ, Ngự sử hồi hương, hai cái thân phận này cho dù lấy tới nơi tập trung tinh hoa của sĩ lâm như Giang Nam kia không gì phải hổ thẹn. Còn Vương Hữu Sơn cũng biết thân phận quý trọng của mình, nếu như có thái độ với việc nào đó rất dễ bị đưa tới làm khó với Triệu Tiến. Dù sao địa vị so với Triệu Tiến vẫn là thân phận trưởng bối, hắn cũng không nên không coi trọng. Cho nên Vương Hữu Sơn hoàn toàn là tâm tư của kẻ ở nhà nhàn rỗi, ru rú trong nhà, ngoại trừ thân bằng hảo hữu quen biết người khác dứt khoát không gặp.