Trong trại thật vất vả ổn định, đại đương gia kia mang binh khí lên tường trại, vừa thấy đường núi đối diện cổng trại, mí mắt liền không kiềm nổi nhảy dựng. Đối phương không có dừng ở dưới núi, ngược lại xếp thành hàng dọc theo đường núi đi tới, cách cổng trại đã không tới trăm bước rồi. Đại đương gia này từng phục dịch trong quan quân, coi như thấy qua thế thời, vừa thấy đội ngũ này của đối phương liền biết không phải loại lương thiện.
- Các vị gia bên dưới, từ nơi nào tới, muốn làm cái gì, chúng ta mọi việc đều dễ thương lượng. Muốn đầu người chúng ta có đầu người, muốn ngân lượng chúng ta gom cho các ngươi. Nếu như cái gì cũng không được, ba trăm cái mạng này của chúng ta cũng đổi được mấy trăm cái mạng dưới đó! Phiêu Thiên Hổ này vốn dĩ là muốn mở miệng đùa giỡn, nhưng thấy trận thế đối phương kia điều nên nói cũng nói hết.
Bên dưới lại tiến lên trước khoảng chừng mười bước, lúc này mới dừng lại, có người cao giọng trả lời.- Chúng ta ở Từ Châu tới, báo thù cho thôn trang dưới chân núi.
Nghe nói như thế, vị đại đương gia này chợt lùi lại sau hai bước. Nếu không phải thân tín đằng sau đỡ lấy cả người đã té từ trên tường trại xuống. Lúc thăng bằng sắc mặt đã đại biến rướn cổ họng nói.
- Các huynh đệ, kẻ thù tới cửa rồi, mọi người muốn sống chỉ có liều mạng, không đấu đó chính là một con đường chết.
Toàn bộ trại lại trở nên rối loạn, cũng không có người nào để ý tới giọng nói đại đương gia kia không ngừng phát run, ngược lại mấy thân tín đại đương gia đó tức giận nói.- Lên tường, lên tường. Tường đá này của chúng ta không dễ dàng đánh phá được. Ngăn chặn bọn chúng, hôm nay có thưởng, ngày khác dẫn theo mọi người đi dọn thôn trang vui vẻ!
Giống như đại bộ phận sơn trại vùng núi Nghi Mông, tường trại nơi này đều là dùng đá vụn, gạch nát xây thành, sau đó dùng bùn lầy trát lên, vả lại vách tường cổng trại vừa hay ngăn ở chỗ hiểm yếu lên núi, muốn tấn công sang thì cần phải trèo tường. Có tường đá này dựa vào, đối mặt đọ sức chém giết trong lòng mọi người còn có kiêu căng.
Mấy cây cung săn thú trên tường trại đều đã trù bị sẵn, còn có cung của thợ săn bắn thú cũng là cung tốt, chỉ chờ đối phương tới gần liền sẽ phóng ra. Chỉ nhìn thấy trong đội ngũ mặc giáp bên dưới đó có người phát ra mệnh lệnh, đội ngũ cầm trường mâu trong tay đằng trước tách ra hai bên tạo thành một con đường. Trong tay những người này đều cầm thứ đồ giống như súng hỏa mai, kỳ quái là, một tay còn lại còn có xiên gỗ.
Lại gần thêm chút nữa, lại gần thêm chút nữa, hỏa khí của ngươi cách xa bắn không bị thương người, tới gần ta dùng cung tiễn thu dọn các ngươi. Không biết tại làm sao, vừa nhìn thấy đối phương cầm hỏa khí, người bên trong trại lòng dạ đều yên ổn không ít.
Nhưng ở chỗ cách khoảng chừng bảy mươi mấy bước, những tráng đinh cầm trong tay súng hỏa mai kia đều dừng bước, bắt đầu ở nơi đó sửa soạn. Đường núi gần cổng trại không rộng, tính cả đất trống bên đường, xếp song song cũng chỉ đứng được sáu người, liền nhìn thấy sáu người một hàng đứng lại, sau đó nhắm chuẩn trên tường trại.
Khoảng cách xa như vậy bắn được cọng lông gì, trên tường trại có thổ phỉ lớn gan từ sau công sự che chắn đứng lên, lại còn cởi quần ra, ở nơi đó hét lớn chửi bậy khiêu khích, rước lấy một trận cười vàng lớn tiếng trên tường trại, cũng có hai người thích náo nhiệt cũng theo đó đứng ra. Bên dưới bắt đầu vang lên tiếng va đụng.
- Bắn gia gia...
Lời lẽ khiêu khích kia đột nhiên dừng lại, người cởi quần kia giữa ngực giống như bị đại chùy nện trúng, nửa thân trên bắn thật mạnh về phía sau, té luôn từ trên tường trại xuống. Mọi người quay đầu nhìn, người nọ té xuống tường trại, ngực lõm xuống một miếng, đã hoàn toàn bị máu tươi làm ướt đẫm. Hai người khác một người giống như vậy bị đánh văng ra đất, sau khi rơi xuống không còn hơi thở, người còn lại té xuống giống như vậy, ôm bụng lăn lộn rú thảm, trong kẽ ngón tay không ngừng chảy ra máu. Ai cũng biết y sống không nổi nữa, còn không bằng ngay lập tức giết đi.
Một lượt này bắn xong, trên tường trại có người ngẩng đầu đi nhìn, vừa hay thấy đối phương lại có một hàng thay phiên nổ súng, luống cuống không kịp cúi dầu. Viên đạn súng hỏa mai kia bắn trên mảnh đá tường trại, đá vụng bay loạn, người nép gần đều bị bắn tới đầu mặt toàn là máu, đau không kìm nổi rú thảm, nhưng ai cũng không dám ngẩng đầu.
Súng hỏa mai nổ đùng đùng bắn một trận, trên tường trại không người nào dám ngẩng đầu. Tới lúc đó, Phiêu Thiên Hổ kia đã mặt như tro tàn, nhưng gã lại giơ đao không ngừng quát thét bên dưới.- Chúng ta chỉ còn nước liều mạng. Lấy được một mạng coi như bằng, nhiều một cái mạng kiếm lời. Mọi người chúng ta trên tay đều dính máu, ai cũng chạy không thoát.
Nói xong lời này, Phiêu Thiên Hổ cầm đao đâm chết thổ phỉ rú thảm gần chết gần bên kia, lại đi tới nơi cổng trại gầm quát.- Mau khiêng đá lớn chặn cửa, ai lười biếng lão tử liền chém hắn.
Đúng lúc này, chợt nghe bên ngoài một tiếng ầm vang, y hệt sấm rền vang lên. Không ít người trong trại đều theo đó ngẩng đầu nhìn trời. Trời nắng khô ráo sao có sấm sét. Chính trong nháy mắt đó, cổng gỗ không lớn của trại chợt nổ tung. Hai cánh cửa gỗ dày cướp được từ nhà giàu dưới núi kia bị đánh một cái lỗ thủng thật lớn. Một gã thổ phỉ đang dời tảng đá muốn bỏ xuống nửa thân trên cũng không thấy nữa, còn Phiêu Thiên Hổ ở phương hướng sau lưng y, Phiêu Thiên Hổ này thân pháp ngược lại không chậm, theo đó lại vung đao đi chắn.
Đạn pháo thật sự của pháo ba cân tây mang sức mạnh cực lớn đánh gãy phác đao đó, sau đó xé rách nửa người trên của Phiêu Thiên Hổ. Phiêu Thiên Hổ tàn tạ ngã thẳng ra đất, nửa mảnh thân thể máu tươi tuôn xối xả, tới lúc này ai dám chặn cổng. Mấy tên dời đá phát ra tiếng kêu thảm xé ruột xé gan, vứt bỏ tảng đá chạy về đằng sau. Còn phương hướng phá thành lỗ hổng kia, mọi người càng là chạy trốn tứ tán. Lại một tiếng rầm vang, ván cửa lại bị đập ra một cái lỗ hổng, đạn pháo gào thét bay vào!
Phỉ tặc bên trong trại hoàn toàn đánh giá sai tầm bắn của hỏa pháo, lại có ba người bị hỏa pháo bắn xuyên thẳng qua, đạn pháo kia sau khi rơi xuống lại bắn lên, lại có mấy người không kịp cử động, nửa thân dưới đã bị đạn phá xé rách rồi. Vào lúc này trong trại ngược lại xuất hiện an tĩnh ngắn ngủi, tuy nhiên yên tĩnh này không có tiếp tục quá lâu, cổng trại đã gần như phá nát bị người mở hẳn ra, tráng đinh mặc giáp sắt reo hò xông vào.
Không ngờ là giáp sắt, mũ sắt, cầm trong tay không ngờ là phác đao, đoản mâu nghe động tĩnh quát thét liền biết là kẻ ăn cơm no khí lực mười phần đầy đủ. Trong trại Ngưu Đầu, làm được tới một điểm này cũng chẳng quá mười mấy người làm sao đánh với đối phương. Nhưng đối phương giết sang rồi, cũng phải ngăn cản, nhưng sao chống đỡ được. Những người tiến vào đó cũng không vội vàng xông giết, năm người một tổ, mười người một đội, cứ như vậy liên thủ lẫn nhau đâm giết sang.
Một người xông lên trước nhất rất là dũng mãnh, cả người gã đều bao bọc ở bên trong giáp sắt chỉ có hai con mắt lộ ra bên ngoài, trong tay cầm một đôi trường đao, bên cạnh mấy người hộ vệ mặc giáp cầm búa thương, cứ như vậy bất chấp tất cả đi tới đằng trước, có người chặn đường một đao đâm tới. Người bên trong trại ngay cả chống đỡ cũng không kịp, mấy gã thân tín của Phiêu Thiên Hổ kia tự xưng là có võ nghệ trên mình, ở trước mặt dũng sĩ trường đao mặc giáp này cũng giống như vậy không phải đối thủ một hiệp. Xông vào hai mươi mấy người, bên cạnh đã nằm chết dí mười mấy người.