Chỗ ngồi có rất nhiều loại, phần lớn chỉ là phiến đá, nếu như ngươi muốn tới đây ngồi, sân tỷ võ sẽ cung ứng ghế gỗ trúc và bông lót vân vân, tới lúc đó đặt ở chỗ ngồi. Đây là thông thường nhất, còn có loại gian phòng riêng đóng kín một nửa, người giàu có chân chính thậm chí mang theo tôi tớ nội quyến lại đây, ở trong gian phòng đó, không chỉ cách biệt với xung quanh, hầu hạ hưởng dụng bên trong đều là đầy đủ mọi thứ.
Mặt khác bắt mắt nhất chính là chỗ ngồi phía bắc có một chỗ đài đá lòi tới phía trước hướng vào trong sân tỷ võ, quy chế chỗ ngồi trên đài đá và chỗ ngồi khác trong sân khác biệt, cái này không có gì khó đoán, vừa thấy liển biết là chỗ ngồi của khách quý và chủ nhà. Rất nhiều người trong lòng nghĩ tới thì thầm bàn tán lại không nói rõ, mặt hướng nam lưng hướng bắc, ở chỗ này cũng chỉ có Triệu Tiến mới có thân phận ngồi lên.
Bên dưới chỗ ngồi chính là một gian phòng không lớn, tầng thứ hai hơn thế nữa, gian phòng tầng thứ nhất khá là lớn một chút. Người luyện võ tham gia tỷ võ thậm chỉ khách quan tới xem tỷ võ, vào lúc nhàn rỗi hoặc là trước khi vào sân đều ở trong những gian phòng đó nghỉ ngơi bàn việc thậm chí làm bất kỳ cấu kết nào muốn làm. Không ít thương nhân cửa sông Thanh Giang sau khi tham quan đã nhanh nhạy nhận ra được, dùng những gian phòng đó làm tửu lầu, quán cơm, quán trà thậm chí cung ứng ca kỹ hát xướng, chuyện làm ăn đều sẽ rất tốt.
Cũng có người đồn thổi, sân tỷ võ này còn có một tầng thậm chí hai tầng ngầm bên dưới, nhưng người ngoài không có cách nào đi thăm dò, cũng liền chỉ là đoán mò. Thật sự ra so với đoán mò huyền bí này còn có càng nhiều hơn, mọi người nhìn thấy kiến trúc một vòng tròn như vậy, bước chậm rãi ở trong gian phòng lớn lớn nhỏ nhỏ khẳng định sẽ có đủ loại ảo giác.
Mặc dù Triệu Tự Doanh đã ở cửa sông Thanh Giang triển hiện qua thực lực rất nhiều lần, nhưng xây dựng sân tỷ võ này vẫn là chấn động rất nhiều người. Vốn dĩ công trình cho rằng phải mấy mấy năm thậm chí mười năm, không ngờ trong vòng mấy tháng xây dựng hoàn tất, hơn nữa còn là kiến trúc hoàn chỉnh xuất sắc như vậy. Bản thân sân tỷ võ này đã thay mặt cho Triệu Tự Doanh khó bề tin nổi, khiến cho người ta khiếp sợ hơn cả thực lực và của cải của bọn họ.
Người am hiểu chân chính với kiến trúc thổ mộc nhìn hiểu được một số thứ. Nói chẳng hạn như gạch đá sân tỷ võ này sử dụng, bên trong đó thứ đá trọng yếu nhất tới từ chính tích trữ của cửa sông Thanh Giang. Năm đó Từ Châu và cửa sông Thanh Giang tu sửa đập sông thủy lợi, cần rất nhiều đá nhám, đá tảng. Lúc bấy giờ tào thuyền vận chuyển từ nam tới bắc mang lén hàng hóa phương nam đi phương bắc thế nào cũng kiếm được lời. Nhưng một đường từ kinh sư xuôi nam chuyển trở về lại không có nhiều hàng hóa đáng giá vận chuyển, hơn nữa cũng không phải mỗi con thuyền đều có cơ hội mang lén và làm ăn buôn bán, cho nên về hướng bắc chuyển đồ trúc, về hướng nam chuyển đá nhám liền biến thành hàng hóa đè cố định khoang thuyền của tào thuyền.
Thủy lợi Vận Hà hàng năm cần phải tu sửa, đòi hỏi đối với đá hàng năm đều có, tuy nhiên càng tới về sau càng là lười biếng, ở trong quá trình không ngừng biến đổi này, đá nhám và đá tảng ở cửa sông Thanh Giang càng tích càng nhiều. Người bản xứ tu sửa phòng ốc, dựng nhà vốn dĩ không dùng hết, thứ đồ rẻ tiền này cứ như vậy bị ném vào một xó.
Nhưng xây dựng sân tỷ võ của Triệu Tự Doanh chính là biến phế thành bảo vật rồi. Phó Thần lợi dụng toàn bộ đá tích trữ ở cửa sông Thanh Giang, dùng để trải nền, dựng đắp tường bên ngoài, thậm chí dùng trong kết cấu phòng ốc và khán đài sân tỷ võ. Đây là một loại chất liệu thuận tiện lấy được ngay tại chỗ, một loại tiện lợi khác chính là thủy lợi Vận Hà này.
Xây dựng sân tỷ võ này đòi hỏi hàng đống gạch xanh, gạch đỏ, mà gần kề cửa sông Thanh Giang vốn dĩ không có thích hợp làm nơi nung gạch. Đây cũng đơn giản, tới ngay châu huyện gần kề dựng đắp lò gạch, sau đó dùng từng chiếc tào thuyền vận chuyển sang. Nếu như không có thủy lợi này chỉ vỏn vẹn dựa vào xe ngựa, tiêu hao kia quả thật là kinh người, hiệu suất cũng sẽ vô cùng thấp.
Tào thuyền Vận Hà chuyển tới không chỉ là gạch đỏ, còn có gỗ lớn từ trên biển tới. Những thớt gỗ từ Liêu Đông tới ở cảng gần cảng Cáp Lỵ tiến vào Vận Hà, ngược dòng mà lên tới được gần kề sân tỷ võ. Ngược dòng mà lên tuy rằng phiền phức nhưng so với vận chuyển đất liền tới thật sự là tiện lợi nhiều lắm. Càng có lời đồn rằng, xây dựng sân tỷ võ này dùng không ít sắt tôi luyện xưởng sắt Từ Châu tôi luyện ra. Mặc dù một năm nay, giá sắt tôi vẫn luôn hơi chút ngã thấp không khiến người để ý tới, nhưng dùng sắt tôi làm chất liệu xây dựng, Từ Chân này thật đúng là hào hoa xa xỉ.
Ngoại trừ tiện lợi của chất liệu, sức người đầy đủ càng làm cho vô số người khiếp sợ, công trình bao lớn sử dụng nhân công khẳng định phải mấy ngàn, mấy vạn. Cửa sông Thanh Giang và quanh đây đều coi như nơi chốn giàu có, dân chúng đều có kế sinh nhai, nào có nhiều sức người như thế. Nhưng sân tỷ võ này mới dựng lên, liền có từng thuyền nam nữ tráng kiện tới đây, ở xung quanh nơi xây dựng cư ngụ làm việc, từng thuyền lương thực và đồ đạc vận chuyển tới, giữ gìn kế sinh nhai của bọn họ. Đây chẳng khác nào là trong vòng chừng hơn một tháng xây dựng mới một toà thành trấn. Điều động và tổ chức bậc này thay mặt cho cái gì, thật sự khiến người ta có suy nghĩ sâu xa. Ngay lúc đó thậm chí có tin đồn, nói Triệu Tiến muốn ở nơi cửa sông Thanh Giang dựng mới một tòa thành trì, sân tỷ võ này chẳng qua là ngụy trang.
Chất liệu đầy đủ, sức người đầy đủ, hơn nữa còn là dùng quân pháp ước thúc, không người nào dám xao lãng lười biếng, hiệu suất xây dựng tất nhiên cũng cực cao. Ngay khi đánh xong căn cơ, lúc bắt đầu đắp lũy chuyển đá, quả thực phải nói là một ngày một dáng vẻ khác. Vào lúc đó, xung quanh nơi này mỗi ngày đều có hàng đống người nhàn rỗi vây xem. Tốc độ xây dựng như vậy quả thật là quá ít khi nhìn thấy.
Mấy ngàn trên vạn người đều đang bận rộn, sự tình các đội đang bận rộn khác nhau, lại không có hỗn loạn gì, nơi chốn đâu vào đấy, sau đó tổ hợp lại liền thành kiến trúc của sân tỷ võ này. Đây cũng có can hệ tới tồn tại của tửu phường, xưởng dệt, xưởng rèn của Từ Châu. Trong những xưởng phường, công trường lớn đó, bọn quản sự đốc công biết quản việc như thế nào, như thế nào liên thủ và điều động, như thế nào tổ chức cùng nhau. Mặc dù khá là thô thiển, nhưng đã là bước tiến đáng gờm rồi. Những quản sự đốc công đó có rất nhiều người bị điều động sang làm việc giám công, tăng lên thêm rất nhiều hiệu suất.
Đợi sau khi xây dựng xong, người sang đây nhìn liền càng nhiều hơn nữa, sân tỷ võ như vậy quả thật chính là tòa thành và pháo đài, bên trong tụ tập quan binh trú đóng, phòng ngự vây công. Có nó ở nơi cửa sông Thanh giang, bên này đối với Triệu Tiến liền càng không dám có bất kỳ ngỗ nghịch nào nữa. Tuy nhiên phán đoán này không có người nào đếm xỉa tới. Lữ thứ ba và đoàn tuần đinh cửa sông Thanh Giang này đã đủ uy hiếp rồi, không cần phải vẽ rắn thêm chân nữa