Đối với thái độ lần này của Dư Trí Viễn, nội bộ Triệu Tự Doanh rất nhiều người bất mãn. Cảm thấy Dư gia này thật sự là “ăn cây táo, rào cây sung”, ở Từ Châu, ở Triệu Tự Doanh kiếm được thật nhiều chỗ tốt. Lần này thái độ mờ ám như vậy, xem ra hẳn nên dựa vào đại bang Lý gia kia lần nữa đổ vào vốn liếng, hoặc là tìm thấy một nhà buôn trên biển nào đó để hợp tác. Dư Trí Viễn tự mình cũng cảm thấy được loại phản cảm này. Mặc dù lúc y tới thì Triệu Tiến còn chưa về, nhưng y vẫn không dám rời đi, chỉ chờ Triệu Tiến về để giải thích.
- Không có Dư hiền huynh, chúng ta biết tìm sư phụ xe sợi dệt vải ở đâu? Là ai vận chuyển máy dệt tới? Là ai mang tới con đường tiêu thụ vải bông? Đây đều là công lao của Dư hiền huynh, mọi người phải phải uống nước nhớ nguồn. Trước mặt mọi người Triệu Tiến đã nói như vậy. Dư Trí Viễn đứng phỗng tại chỗ cảm động rơi nước mắt, mọi người cũng cảm thấy thoải mái.
Đợi đến lúc chỉ còn một mình với Dư Trí Viễn, Triệu Tiến rất thẳng thắn nói ra điều kiện.- Quê cũ khó rời, liệt tổ liệt tông sẽ trách tội, người nhà cảm thấy không quen, nhưng bọn họ cũng hi vọng gia tộc hưng thịnh, phát đạt. Ngươi ở Tùng Giang, cách Từ Châu bên này quá xa, ta không can thiệp được. Nếu như ngươi tới Giang Bắc, giúp ta chuyên tâm buôn bán trên biển, không đến vài năm, chỉ một năm sau, ta bảo đảm gia đình ngươi sẽ thịnh vượng, phát đạt.
Khắp thiện hạ đều là đất cũ khó rời, kinh sư và Nam Kinh mạnh hơn rất nhiều so với đại đa số các nơi chốn khác trong thiên hạ. Ở đó đám nhân sỹ làm quan không thiếu tiền bạc, địa vị lại cao, an cư ở hai kinh tất nhiên là thoải mái hơn so với hồi hương, nhưng mọi người sau khi mãn nhiệm vẫn là muốn về quê, sau khi chết vẫn muốn an táng ở quê cha đất tổ. Ngay cả bọn họ đều là như thế, sỹ thân bách tính bình thường càng không cần nói tới. Triệu Tiến đưa ra điều kiện này là mười phần thành ý, nhưng sau khi Dư Trí Viễn suy nghĩ kỹ cũng chỉ đành trịnh trọng tạ ơn, tìm lời lẽ nhẹ nhàng cự tuyệt. Đương nhiên, điệu bộ này cũng nằm trong dự liệu của mọi người.
- Người trong lúc tràn ngập oán khí không giống với lúc thịnh vượng, phát đạt, đưa ra lựa chon cũng không giống nhau. Phủ Tùng Giang lại là nơi chốn tốt bậc nhất thiên hạ, Dư gia hiện tại sản nghiệp to lớn, dĩ nhiên không giống như lúc trước dám đánh cuộc. Tuy nhiên, cũng không nhất thiết phải hà khắc với Dư Trí Viễn như vậy. Dư gia của hắn dù sao cũng làm rất nhiều việc giúp chúng ta, nếu như cứ như vậy mà nghiêng về Lý gia thì chẳng phải là đã phạm vào sai lầm lúc trước là mất cân bằng hay sao. Hơn nữa Dư gia còn có một điểm mấu chốt, gia nghiệp nhà hắn vốn ở Tùng Giang, ở đó chúng ta không tiện, nhưng nếu cố gắng vẫn với tới được, mặt khác đại bang trên biển nếu ra biển rồi thì làm sao bắt được?
Trước mặt người của mình, Triệu Tiến nói rất thành thực, nhưng mọi người đều hiểu rõ một chuyện. Gốc rễ của mọi việc nằm ở chỗ Triệu Tự Doanh không có đội thuyền của mình, cho nên mới bị bó chân bó tay như vậy.
Theo thông lệ năm trước, lúc đám Triệu Tiến bất ngờ tập kích chém giết ở phủ Thanh Châu, đại hội luận võ ở cửa sông Thanh Giang sẽ bắt đầu cử hành đại học tỷ võ. Lúc Triệu Tiến trở lại, người đứng đầu đại hội hẳn đã được chọn ra, nhưng sau khi Triệu Tiến trở về mới biết, đại hội tỷ võ đã bị đẩy lùi lại rồi. Thương hội cửa sông Thanh Giang đề xướng, cần phải tổ chức đại hội tỷ võ vào khoảng giữa tháng chạp và tháng giêng năm sau.
Nếu như là chính mình cho thương hội cửa sông Thanh Giang quyền lực này vậy thì sẽ không can thiệp, tuy nhiên, các vị chủ sự trong thương hội cửa sông Thanh Giang đối với điều này hết sức thận trọng. Lúc Triệu Tiến không có mặt đã vài lần tới xin chỉ thị, thậm chí còn cho người chuyên chờ đợi ở đây, chính là không dám tự tiện quyết định.
Đợi sau khi Triệu Tiến trở vè, gia chủ của Vương gia và Bạch gia trong thương hội cửa sông Thanh Giang đều tới Từ Châu cầu kiến, nói rõ lý do việc làm của mình.
- Tin đồn về thảm họa lũ lụt ở Từ Châu năm nay khiến cho lòng người không yên. Tế Ninh và Thanh Châu bên kia lại nhiễu loạn như vậy, xét cho cùng đều là mọi người cảm thấy Tiến gia bên này bị trận lũ làm tổn thương nguyên khí rồi. Tại hạ kinh thương cũng gặp tình huống tương tự, bên ngoài càng nói mình khó khăn thì càng phải phô trương mạnh mẽ, phong quang hưởng lạc, chính là muốn cho mọi người một biểu tượng minh không thiếu bạc. Đại hội tỷ võ năm nay cũng phải làm cho lớn, cho các nơi trong thiên hạ thấy rõ thực lực của Từ Châu chúng ta không hề tổn hại.
- Tuổi như Tiến gia mà làm việc cần cù, không nghĩ tới hưởng lạc, quả nhiên là nhân tài kiệt xuất, nhưng không xuất đầu lộ diện, lại trong lúc lòng người hỗn loạn như thế này thì khó tránh khỏi khiến người khác lo lắng hoài nghi. Tại hạ biết Tiến gia không thích náo nhiệt của đại hội tỷ võ, nhưng vì đại cục Từ Châu, vì sự thịnh vượng của cửa sông Thanh Giang chúng ta, lần đại hội tỷ võ này cũng muốn mời Tiến gia ra mặt để người trong thiên hạ nhìn thấy…
Lời này ngay cả Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ, cũng như Chu Học Trí ở cửa sông Thanh Giang đều rất đồng tình. Đại hội tỷ võ cần phải làm lớn, đích xác làm yên lòng người. Tuy nhiên, đối với việc Triệu Tiến có lộ diện hay không thì mọi người không biết nói thế nào, chỉ đợi Triệu Tiến tự mình quyết định. Triệu Tiến không muốn tham gia náo nhiệt, cũng rất miễn cưỡng nói đến lúc đó hẵng hay.
Tuy nhiên người của thương hội cửa sông Thanh Giang rất cứng cổ, sở dĩ có ý thuyết phục như vậy là bởi tin tức thảm họa lũ lụt của Từ Châu khiến quan phủ Hoài An rục rịch, cảm thấy động tay động chân đối với cửa sông Thanh Giang, đám thương gia vừa mới nhận được chỗ tốt lập tức cảm thấy không thoải mái, cho nên mới muốn mời cái vị tôn thần Triệu Tiến này đi trấn áp cục diện. Có lẽ bởi vì người của thương hội cửa sông Thanh Giang rất kiên trì, trước sau đến mời, ngay cả Phùng gia Dương Châu trong thương hội cũng tham dự vào.
Tế Ninh hỗn loạn, phủ Thanh Châu bạo động, lúc Triệu Tự Doanh trấn áp bốn phía, Tuần phủ Đại Danh bên kia bắt đầu thành lập doanh trại, tráng đinh của Tuyên phủ, doanh Bắc Kinh cùng với Tào Châu Sơn Đông bắt đầu tụ tập về ba phủ Ký Nam. Điều động này gần như chính là diễn ra cùng lúc với Triệu Tiến trấn áp trộm cướp ở phủ Thanh Châu bắt đầu hoàn thành.
- Loạn cục các nơi có dính đến Ngụy Trung Hiền, điều này khẳng định không sai, nhưng làm ra nhiều chuyện như vậy chẳng lẽ chính là muốn yểm hộ cho việc điều động binh mã bên kia, nếu thế hà tất phải làm lớn như vậy?
- Có lẽ triều định thật sự kiêng kỵ Từ Châu chúng ta?
Triệu Tiến tự hỏi tự đáp, thật sự ra là đã đề ra hai vấn đề, tuy nhiên lập tức đều bị hắn nhất nhất phủ nhận.
- Những đại nhân vật ở kinh sư này không mấy kẻ ngu. Chừng mực Từ Châu chúng ta biểu lộ ra bọn chúng nhất định nắm rất rõ. Nếu như những việc ở phủ Tế Ninh và Thanh Châu chính là để che giấu cho việc điều động đại quân của Đại Danh thì cũng không khỏi quá cẩn thận rồi.