Mã Xung Hạo khẽ cười nói.- Lão gia, nếu Vương Hiếu Hiền này cũng là anh kiệt, tên Từ Hồng Nho chỉ sợ sẽ không vào lúc này làm loạn, hai người phải phân ra thắng bại trước mới làm tiếp tính toán. Nếu tên Từ Hồng Nho và Vương Hảo Hiền đều là anh kiệt, vậy bọn họ cũng sẽ không vào lúc này náo động lên, mà hẳn là chủ động hướng lão gia thần phục, nếu không sớm muộn gì cũng chỉ đi đến đường chết.
Triệu Tiến sửng sốt, lắc đầu bật cười, cũng không phủ nhận cách nói của Mã Xung Hạo, Lưu Dũng và Lôi Tài nhìn nhau, cũng không nói gì, lại hiểu được ý của lẫn nhau. May là đại ca tín nhiệm nhất là chúng ta, nếu với Mã Xung Hạo kia đồng thời gầy dựng đội Nội Vệ, không cần bao lâu sẽ không có chỗ của chúng ta rồi.
Sau khi đại loạn của Văn Hương Giáo Sơn Đông kết thúc, triều đình đối với thủ lĩnh Văn Hương Giáo lọt lưới phát ra lệnh tróc nã, treo thưởng lùng bắt, trong đó có Tạ Minh Huyền đi vào Từ Châu, cũng có tên giáo chủ Vương Hảo Hiền. Đối với Từ Châu mà nói, ngoại trừ Mộc Thục Lan bởi vì thân thể khó ở ra, những người khác cũng không có để ý tới, nhưng cũng không có qua loa bỏ qua, cũng làm từng bước điều tra, nhưng Vương Hiếu Hiền này đang ở Loan Châu, sau khi không thấy bóng dáng các chỗ đi được cũng nhiều lắm. Thiên hạ lớn như vậy, các địa bàn Từ Châu khống chế chưa có bao nhiêu, chẳng qua chỉ làm hết trọng trách của mình mà thôi.
Chẳng ai ngờ rằng, Bả tổng tào vận Tế Ninh Trần Vinh Khải lại dẫn một người gặp mặt Triệu Tiến, người này chính là Chu bả tổng tào vận trên Vận Hà phía bắc Tế Ninh. Cấp bậc tào đinh và cũng giống như những người không ở trong biên chế nha môn tình hình không sai biệt lắm, có quan sai đại gia nhận lương bổng triều đình, cũng có bạch dịch nhàn rỗi cáo mượn oai hùm. Trần Vinh Khải Tế Ninh này là một trong mười một Bả tổng có chính bài tại Vận Hà, Chu bả tổng chính là kẻ được bên ngoài ủy thác tới, là đầu mục thuộc hạ của mọt vị Bả tổng tào vận nào đó ở Thiên Tân, nhưng cũng là hạng người có mặt mũi. Vị này sau khi tìm đến Triệu Tự Doanh là đi thẳng vào chuyện chính, nói là có một món của cải giáu có lớn tựa trời muốn tặng cho Triệu Bảo Chính.
Khi Thi Nại Am viết Thủy Hử ở đầm nước Lương Sơn, câu "tặng một món của cải giàu có lớn tựa trời" này tất cả mọi người hiểu được ý gì. Lúc đầu Lưu Dũng và Mã Xung Hạo dở khóc dở cười, Triệu Tự Doanh chúng ta nhìn giống như kẻ đi cướp triều đình quan phủ mà phát tài sao? Kết cuộc người này lại nói, kẻ muốn ra tay chính là giáo chủ Văn Hương Giáo Vương Hiếu Hiền, lần này làm cho mọi người trong Triệu Tự Doanh cảm thấy hứng thú, lập tức trở thành chuyện lớn cần phải đi xử lý trước tiên.
Vương Hiếu Hiền người đang tại Loan Châu, cuộc sống hưởng thụ hàng ngày không có khác biệt với các phiên vương, thậm chí hào hoa xa xỉ còn phải vượt xa. Bên cạnh y cũng đều là như vậy, tuy nhiên từ khi lão giáo chủ Vương Sâm "Tọa hóa thăng tiên " sau đó không có chút tin tức nào, Mộc gia phủ Đông Xương hoàn toàn bị tiêu diệt, Vương Hiếu Hiền tuy rằng không để ý, mọi người bên cạnh y bắt đầu có chút tỉnh ngộ, bắt đầu sửa soạn thu xếp.
Tuy nhiên thu xếp này cũng không phải động đao động thương, mà là nếu xảy ra chuyện gì, mọi người tiếp tục đi Giang Nam hưởng thụ tiêu sái. Sau khi có ý nghĩ này, ngay tại bên Thiên Tân tốn rất nhiều tiền đi mua mười mấy chiếc thuyền, trên danh nghĩa tào thuyền này là Chu bả tổng cai quản, thạt sự ra là đậu ở bến thuyền tào vận Thiên Tân bên kia không nhúc nhích, bất cứ lúc nào vẫn luôn sửa soạn nhanh chóng lên đường. Đồng thời, người Vương gia đã ở Sơn Đông bố trí tai mắt của mình, mặc dù không có xâm nhập sâu lắm, nhưng cũng kịp nhận được biến động nhỏ.
Khi Từ Hồng Nho ở Sơn Đông dấy lên đại loạn, người Vương gia lập tức bắt đầu chuyển nhà, đám tôi tớ không quan trọng được phân phát ra, giáo chúng bên ngoài được dặn dò che dấu chuyện này. Vàng bạc đồ tế nhuyễn, thê thiếp Vương Hiếu Hiền, gia sản, người nhà các vị có vai vế địa vị cùng với đám hộ vệ trung thành tin cậy, đều hướng về bên Thiên Tân dời khỏi. Vương gia ở Loan Châu gầy dựng quá lâu, lần này bọn họ chuyển nhà, Kế trấn rõ ràng còn phái ra mấy trăm tên lính hộ tống.
Sau khi đi tới Thiên Tân, hết thảy đồ đạc được chuyển đến trên thuyền, ăn ở vân vân cũng là ở trên thuyền. Trong lòng bọn họ hiểu rõ, Thiên Tân cũng không phải là nơi đặt chân, bởi vì bên này cách kinh sư quá gần, hơn nữa bên Loan Châu sau khi kịp thời nhận được tin, khẳng định cũng sẽ nói ra cho nơi này biết, cho nên đợi cho tin tức Vận Hà thông thuyền vừa ra, lập tức cho thuyền xuôi nam, chuẩn bị đi định cư bên Dương Châu.
Bên trong thứ đồ thu hoạch được lần này còn có khế đất mấy nơi đại trạch viện cùng với cửa hiệu tốt nhất ở Dương Châu, khiến cho người ta không ngờ tới chính là. Vương gia này không ngờ còn mó tay vào không ít chuyện làm ăn của mấy nhà buôn muối. Trông ra một đời Vương Sâm kia đã làm sẵn bố trí này, cái gọi là thỏ khôn có ba hang, bất cứ lúc nào cũng sửa soạn sau khi thua cuộc đi hưởng lạc nơi nào sống qua quãng đời còn lại.
Tào đinh trên tào vận đại đa số đều thắp hương tin giáo, vả lại Văn Hương Giáo trong niềm tin của bọn họ càng gần gũi hơn Vương gia Loan Châu bên này. Vương Hiếu Hiền và bọn thân tín bên cạnh dám đi tuyến đường Vận Hà này, cũng là bởi vì nguyên do này. Lại cộng thêm mỗi năm tào vận đều có rất nhiều hạng người giàu có qua lại, bọn họ cũng mang theo của cải hàng hóa, nếu như ai muốn mưu tài sát hại tính mạng, thì phải suy xét về sau ở trên Vận Hà này còn ở được hay không, không khéo sẽ bị đám đông vây đánh, thứ nhất là phạm vào kiêng kỵ của giáo chúng, thứ hai là phạm vào khuôn phép trên tào vận.
Địa vị Vương Hiếu Hiền ở trong Văn Hương Giáo thật sự quá cao, có địa vị này mặc dù không có trong cùng một phe phái, cũng đủ để sai khiến rất nhiều người. Ngoại trừ những thứ đó, một đám người Vương gia đối với hộ vệ đi theo cũng là rất có lòng tin. Những người võ nghệ tinh nhuệ này đều là tín đồ cuồng nhiệt, ngoại trừ trung thành còn đều được dùng ngân lượng cho ăn no. Có gần trăm hộ vệ tinh nhuệ này, dọc đường không đi gây chuyện, nhưng cũng không cần lo lắng bị người trêu chọc.
Bọn họ có bảo đảm tầng tầng lớp lớp này, nhưng chính là không có nghĩ tới lòng tham của con người. Những bảo đảm này của bọn họ, Chu bả tổng kia cũng đều biết, hơn nữa Chu bả tổng này còn coi như là gần gũi với một phe cánh Văn Hương Giáo Loan Châu. Nhưng trung thành gì, khuôn phép gì, uy hiếp gì, khi Chu bả tổng này tính toán sơ qua chỉ cần nuốt gọn một phần người của cải của đội thuyền này, thì đã bảo đảm cả nhà mình đại phú quý mấy đời, cái gì cũng mặc kệ hết.
Ở Bắc Trực Lệ có bao nhiêu người biết được Triệu Tự Doanh, nhưng trên tào vận lại hiểu biết rất cặn kẽ với sự tích của Triệu Tiến Từ Châu. Chu bả tổng này tính toán tới lui đều tìm không thấy người dám xuống tay, chỉ có Triệu Tiến Từ Châu có lẽ tiếp nhận được. Vả lại binh mã Từ Châu vừa vừa mới bình xong đại loạn Văn Hương Giáo Sơn Đông, thiết nghĩ đối với giáo chủ Văn Hương Giáo chính bài này càng có hứng thú. Chu bả tổng kia sau khi an bài người Vương gia lên thuyền tức thì dùng khoái mã đuổi tới Lâm Thanh, sau đó ngồi thuyền xuôi nam. Bởi vì trên mặt đất Sơn Đông trước mắt chỉ có đường sông Vận Hà mới coi như an toàn, đoạn đường này chạy gấp, có dặn dò người quen biết theo dõi đội thuyền kia, Chu bả tổng chạy tới Từ Châu đề xuất trao đổi.