Khi Lý Hòa dẫn đại đội thứ hai đuổi tới trấn Ngung Đầu, đội nhân mã đoàn thứ hai cũng được phái đến, hai trăm đoàn luyện Túc Thiên đến sớm hơn bọn chúng một ngày. Ccó sức mạnh lớn như vậy ép xuống, tất nhiên sẽ không sợ Văn Hương Giáo trên thuyền tham dự dấy lên sóng gió. Hơn nữa Thạch Mãn Cường cũng phái người đưa tới tin tức, chỉ cần thật tâm đầu hàng, sau khi tước vũ khí sẽ được tiếp nạp, đưa đến Từ Châu xử trí. Hiện giờ thái độ của Triệu Tự Doanh đối với những tàn dư đó đều rất khoan hồng, chỉ cần chưa làm gì gây ra huyết án, chưa làm dân chúng căm phẫn, đều sắp xếp đến làm việc bên điền trang lưu dân, thêm một người, cũng là thêm một phần lợi ích.
Nhìn thấy đội nhân mã gia đinh của Triệu Tự Doanh đến trên bến sông, sau đó trên bến sông những đoàn thuyền lớn khác đã rời xa, ở chung quanh chỉ vây lại một cái vòng lớn. "Tàn dư Văn Hương Giáo " ở trên thuyền cũng không dám có ý khác. Trên bờ khẳng định đánh không lại, nếu muốn theo đuờng sông rời đi, các thuyền khác cũng không phải ngồi không, chỉ đành ngoan ngoãn đầu hàng.
Tổng cộng bảy trăm bốn mươi ba người, mỗi người trong tay đều có phác đao hoặc là đoản mâu, bên hông còn có đoản đao và dao găm, rõ ràng còn có mười mấy người mặc giáp nhẹ, trang bị như vậy khiến mí mắt Lý Hòa nhảy dựng, nhưng đây là một số những sức mạnh cao nhất trong Văn Hương Giáo mới có được. Sau đó người đứng đầu xem ra giống một thư sinh, tự xưng là hộ giáo tôn giả của Văn Hương Giáo Tạ Minh Huyền, cái tên này coi như là một đại danh lẫy lừng, đó là tả quân sư của giáo chủ Văn Hương Giáo Từ Hồng Nho, hiệu xưng là kẻ mưu sĩ đệ nhất, gã cũng là trọng phạm có trong danh sách bị quan phủ truy lùng, tuy nhiên đều đồn rằng gã vì Từ Hồng Nho tận trung tuẫn thành, ai nghĩ đến qua hơn nửa tháng, lại đi vào địa bàn khống chế của Triệu Tự Doanh.
Hạng người và lực lượng như vậy, đã vượt qua phạm trù làm chủ của Lý Hòa, chỉ sợ là Thạch Mãn Cường đoàn thứ hai cũng không được, mọi người cùng hợp kế, sau khi bảo bọn họ giao ra binh khí, soát người chịu trói, sau đó đại đội áp giải đến Từ Châu. Cũng may khi lục soát và trói người, Tạ Minh Huyền và các bộ hạ Văn Hương Gíao đều thuận theo, không có chút gì chống cự, điều này mới khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Đương nhiên, biết Tạ Minh Huyền bất quá cũng chỉ mấy người bọn Lý Hòa, còn lại đều không cách nào biết được, nếu không quá dễ dàng khơi dậy phiền phức. Cho dù hơn bảy trăm người thuận theo, nhưng bên Bi Châu không dám có chút sơ suất nào, toàn đội đại đội thứ ba xuất động, Thành gia động dụng tất cả những tráng niên chiến đấu được, sau đó khương gia cũng phái người tiến vào Bi Châu tiếp ứng. Từ hồ Lạc Mã bên kia bắt đầu lên đường, khoái ngựa đã đưa tin trước tới bên chỗ Triệu Tiến.
Về việc mấy trăm người đầu hàng này, đưa đến Từ Châu giao do Triệu Tiến xử trí, vẫn không phải nói muốn chối đẩy trọng trách, hơn nữa mấy người này đưa đến Từ Châu là ổn thỏa nhất, tin tức sẽ không truyền loạn, cũng có sức mạnh áp chế và trông giữ.
Triệu Tiến cũng không xem chuyện đó trở thành đại sự gì, sau khi nhận tin, ngay trước mặt mọi người trêu chọc mấy câu.- Thật là có thú vị, ta còn tưởng rằng trên dưới Văn Hương Giáo đều là hạng người trung thành cuồng nhiệt, lại không nghĩ rằng một tầng bậc nhất đó chạy ra nhiều như vậy.
- Đại ca, ngoại trừ thư tín bẩm báo của Lý Hòa, Tạ mỗ nhân này cũng có một phong thư đưa qua đây. Vương Triệu Tĩnh nhắc nhở một câu, sau đó vừa cười nói với Ngưu Kim Bảo đi sang.- Tin là hắn nói, người của chúng ta ghi chép lại, sẽ không giở trò gì.
Mã Xung Hạo ngồi ở phía dưới thấy một màn như vậy, lại là gật đầu khen ngợi, trong thư cũng hạ độc giở trò, Triệu Tự Doanh rõ ràng đề phòng đến tầng này, cũng coi là kín đáo rồi.
Thư của Tạ Minh Huyền cũng rất ngắn, Triệu Tiến sau khi xem xong không giấu được ý cười, không kìm được mở lời nói.- Phong thư này thật thú vị. Nơi chốn gần đoàn thứ nhất đã sắp xếp một trang viên, Tạ mỗ nhân này và người của hắn được dẫn đến bố trí bên đó, ta phải đi gặp một chút.
Vương Triệu Tĩnh vội vàng đáp lại, tuy nhiên mọi người đều có chút kỳ quái, ngày đó ở thành Tế Ninh bắt được Từ Hồng Cử, Triệu Tiến cũng chẳng muốn đi liếc mắt nhìn, Tạ Minh Huyền này so với Từ Hồng Cử còn kém một bậc, Triệu Tiến làm sao lại muốn gặp được?
Tạ Minh Huyền thống lĩnh một số người sau khi xông ra khỏi vòng vây của quan quân, liền đi thẳng đến vận Hà. Khi lưu dân của Văn Hương Giáo làm loạn, cướp bóc tứ phương, những thôn trại giàu có trên bờ vận Hà cũng không được may mắn thoát khỏi, nhưng mà Tạ Minh Huyền lại tự dùng quyền lực của mình để bảo vệ gia trang, khiến thôn trang này toàn thôn đều là giáo đồ, hơn nữa còn an bài cho họ một chức vụ.
Có thân phận giáo chúng này và chức danh Hương chủ, các lộ loạn quân Văn Hương Giáo cũng sẽ không đi quấy rối tấn công, đương nhiên đại bộ phận loạn quân của Văn Hương Giáo cũng không nghĩ tới bên Vận Hà lại còn có một tòa thôn trang hoàn hảo. Ban đầu khi an bài điều này, Tạ Minh Huyền là muốn cho bản thân và Từ Hồng Nho lưu lại một con đường lui, ngay sau khi nhìn thấy biểu hiện Từ Hồng Nho trong thành Trâu huyện "Đăng cơ xưng đế”, đường lui này chỉ đành giữ lại cho mình.
Đang trên đường chạy trốn đành phải ra tay độc ác, một đường hướng phía tây chạy sang như vậy, nếu như có lòng thu nạp, tụ hợp lại mấy ngìn trên vạn nhân mã rất đơn giản. Tạ Minh Huyền mệnh lệnh thuộc hạ bất chấp chém giết đi sang, cho dù là có ý muốn đầu hàng, cũng là giết chết không hỏi, kết cuộc một đường này tới được đích cuối cùng, cũng là hơn bảy trăm người như vậy.
Ngày đó thi ân để lại thôn này, không có nghĩa là thôn này cảm tạ ân đức, lúc đó loạn quân Văn Hương Giáo tàn sát Lỗ Nam, ai cũng không dám nói chữ không, ở ngoài mặt dù là căm hận khắp trời cũng phải cảm động rơi nước mắt. Tuy nhiên, quan quân đánh mở thành Trâu huyện quá đột ngột, nhất thời thôn này còn chưa có được tin tức. Tạ Minh Huyền chưa hề lộ mặt, chỉ là phái tiểu đội ăn mặc y phục chỉnh tề qua đó gọi mở cửa thôn, sau đó, đánh bất ngờ không chế môn trang, đại đội nhân mã xông vào. Vào lúc này, thôn trang này dù có tâm tư gì cũng không dùng được.
Loạn quân Văn Hương Giáo khởi sự từ Vận Thành, cuốn sạch Lỗ Nam, lại đánh phá giàu có và đông đúc của Tế Ninh và Trâu huyện, cướp sạch hai bên bờ Vận Hà, trong tay vàng bạc tích cóp được không ít, Tạ Minh Huyền cũng bỏ ra tiền vốn lớn, lưu lại hẳn trăm lượng hoàng kim cho thôn trang này. Hơn nữa trói buộc thuộc hạ, một mặt nghiêm ngặt trông coi người trong thôn trang, một mặt không được gây họa cho bách tính trong thôn. Văn Thiết Quân vốn dĩ còn muốn tìm mấy người thiếu nữ trẻ tuổi khoái hoạt, lại bị Tạ Minh Huyền nghiêm lệnh cấm, suýt nữa gây ra việc giết hại lẫn nhau.
Thuyền trên Vận Hà đã bắt đầu thông hành, Tạ Minh Huyền để bộ chúng và trang khách cùng ra ngoài, lấy danh nghĩa thu và mang hộ hàng hóa khống chế tàu vận chuyển. Sau khi khống chế liền lấy ra đủ tiền bạc, cưỡng bức đối phương nghe lệnh, từng chiếc thuyền tụ lại, Tạ Minh Huyền áp giải tất cả những người trong trang có ở đó vào phòng che mắt lại, nói là ra ngoài làm việc, sau trời tối sẽ quay về, nếu ai dám lấy khăn che mặt xuống, khi về sẽ giết không tha.
Người trong trang không hề ngốc, trước khi trời tối hẳn là đã có người tháo khăn che mặt hoặc đã có người ra ngoài báo tin, Văn Thiết Quân và thân tín của hắn vẫn hò hét giết sạch hết cả thôn trang này, nhưng lại bị Tạ Minh Huyền ngăn lại, gã không muốn lại tạo sát nghiệt, cũng không muốn dính quá nhiều máu. Cứ như vậy ở trên thuyền này đi về hướng nam một ngày một đêm, nếu như đối phương báo quan như vậy quan quân đã sớm đuổi đến, nhưng ven bờ lại rất yên tĩnh
Có người đang lẩm bẩm vận khí tốt, nhưng Tạ Minh Huyền biết, đó là lưu lại cho mình hơn năm mươi lượng vàng, sau đó lưu lại mảnh giấy uy hiếp, nói chúng ta ở bên ngoài sẽ có người trông coi, nếu các người báo quan, cả thôn trang này sẽ phải tắm máu, sau đó còn thêm một câu, nếu như ngươi báo quan, năm mươi lượng hoàng kim này còn muốn lưu lại sao, giữ được thôn trang này không để quan quân làm hại sao?
Trong thôn trang này ẩn nấu mấy ngày, không chỉ một lộ quan quân tới đây thăm dò, xem khí thế dáng vẻ hung hăng đó. Trong thôn đều là đóng chặt cửa, trang đinh lên tường, không dám có chút lơi lỏng, hơn nữa cũng có tin tức ở nơi khác truyền đến nói quan quân tới lui không hề kiêng dè việc gi, chuyện giết người cướp của làm không ít, việc uy hiếp lấy lợi dụ hoặc này, chắc hẳn người làm chủ trong thôn này đã hiểu được.
Cứ như vậy đi tới trong địa phận trấn Ngung Đầu hồ Lạc Mã, đôi bên đều nương nhờ nhất mạch Văn Hương Giáo, cộng thêm vàng đầy đủ, tráng đinh tào vận bị bọn chúng cưỡng ép quyết định giúp bọn họ đi chào hỏi. Đến lúc này Tạ Minh Huyền cũng không dám có chút thả lỏng nào. Gã nói với các thủ hạ đi theo gã ra ngoài rất rõ ràng, lần này là đánh cược, nếu đối phương chấp thuận đầu hàng, vậy mọi người vẫn còn đường sống, nếu đối phương không đồng ý, vậy thì liều mạng xông ra ngoài ai nấy tự tìm đường sống mai sau. Đối với quyết định của gã Văn thiết quân rất không vừa ý, cứ một mực tìm cách xông ra ngoài, chưa có cách nào vì đoàn luyện của Triệu Tự Doanh thủ hộ nghiêm ngặt. Hơn nữa tin tức một khi lọt ra ngoài hồ Lạc Mã to lớn như thế, thì không dám trông cậy vào một chiếc thuyền của bọn họ, càng có không ít tàu thuyền muốn cản đường. Đợi khi đại đội nhân mã đi đến, vậy thì càng không có đường thoát, chỉ có đường chết để đi.