Chỉ nhìn thấy kiếm khách họ Liễu này xông thẳng lên trước, lúc cùng trường mâu va chạm, không ngờ nhảy thẳng lên, quả nhiên nhanh nhẹn nhẹ nhàng khéo léo, y lại giẫm lên cán thương xông tới trước. Gia đinh bị y giẫm lên kinh ngạc, vội vàng lay động. Kiếm khách họ Liễu này không ngờ lại giẫm lên một cây khác, nếu như không phải trường mâu Triệu Tự Doanh nâng ngang, đội hình chặt chẽ cũng sẽ không khiến gã tìm được sơ hở này.
Hai thanh trường kích múa ngang sang, kiếm khách họ Liễu nọ không ngờ ở trên cán thương còn nhảy lên, né tránh khỏi một cây, dùng kiếm đón đỡ một cây khác. Cách gia đinh trường mâu đằng trước còn xa ba thước, nhưng trường kích kia bị ngăn đỡ, gia đinh nắm trường kích kia cổ tay vừa chuyển, mũi nhọn trên trường kích lại sượt qua. Lần này không có sượt qua người lại chém một góc áo bào của kiếm khách nọ, khiến cử động của y dừng một lát.
Chính là ở tạm dừng ngắn ngủi này, một mũi tên cắm vào mắt trái của kiếm khách nọ, nhập vào đầu bốn tấc. Kiếm khách kia té thẳng xuống, Ba Âm đứng ở đằng sau đội hàng ngang có chút tự đắc gật đầu, lại là lắp một mũi tên lên. Còn đội nhân mã quay trở lại đã gần tới rồi.
Triệu Tiến quay đầu trêu ghẹo Vương Triệu Tĩnh một câu.- Chiêu thức vừa mới rồi có chút thú vị, Triệu Tĩnh đệ có làm được không!
Nét mặt của Vương Triệu Tĩnh có chút dở khóc dở cười lại mở miệng nói.- Đại ca, cục diện nơi này không khác biệt lắm đã định xong rồi. Bảo Băng Phong đi chủ trì chỗ của đệ ấy đi!
Triệu Tiến gật đầu nói với Đổng Băng Phong.- Chỉ cần thủ chặt thì tốt rồi. Kỵ binh trong tay đệ không quá đủ, chờ chỗ huynh rảnh tay chúng ta lại tính toán tiếp!
Đổng Băng Phong ôm quyền lãnh mệnh.
- Xin đại ca yên tâm. Đại ca, tam ca, Tiểu Dũng các huynh đệ đều phải cẩn thận. Chu tiên sinh chúng ta cùng đi thôi! Lại là hô gọi một đám người Chu Học Trí đã trấn định.
Mặc dù đã trấn định không ít, nhưng toàn trường máu tanh này vẫn là khiến một đám người làm ăn Vân Sơn Hành và Chu Học Trí rất không thích ứng, ngược lại là một đám người hộ vệ bên cạnh Triệu tiến nhìn rất vui mừng phấn chấn, hận không tự mình xuống sân đi đánh. Chu Học Trí còn muốn khách sáo mấy câu, Triệu Tiến cười xua tay.
Chu Học Trí bên đó vừa đi, Triệu Tiến lại là nói.- Tuy nói kiếm khách kia nhanh nhẹn linh động hơn đệ, nhưng mặt đối mặt chém giết, phần thắng của đệ lớn hơn một chút. Huynh đệ chúng ta là kẻ từng trải qua sống chết sẽ không nhiều hoa mỹ như vậy.
Lúc này trên chỗ ngồi của sân tỷ võ cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, nhìn giết chóc máu tanh giống như xây thịt trong sân tỷ võ, không gì dám nhảy xuống, huống chi một vòng chỗ ngồi gần sát sân tỷ võ kia. Bọn gia đinh võ trang hoàn bị nghiêm trận đợi địch, có người tâm tư linh hoạt, muốn từ nơi tường ngoài sân tỷ võ kia nhảy xuống. Tuy nói cao hai tầng lầu, nhưng chỉ cần điều chỉnh tốt không đến mức bị thương tật, còn có đường sống, hơn nữa nhìn bọn gia đinh Triệu Tự Doanh cũng không ngăn cản, dù sao chỗ ngồi là sườn dốc, tuy nói đã chia ra bao vây trong sân nhưng lại không có áp bức lại đây, thiết nghĩ là di chuyển sẽ khiến đội ngũ tán loạn.
Nhưng chạy tới phía bên kia vừa muốn tung mình qua tường liền nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, có người tru lên nhảy xuống, có người thì tuyệt vọng hô to.- Tặc Từ Châu ở bên ngoài cũng có mai phục!
Có người quát thét truyền xuống mệnh lệnh.- Đuổi người vào trong sân tỷ võ. Bất kể người nào chạy giết không cần hỏi! Một tiếng lĩnh mệnh áp bức từng bước về phía trước, nhưng người ở trên chỗ ngồi quá nhiều rồi, bọn họ tiến lên một bước liền đã bức người không chỗ để đi, tiến lên một bước nữa, mặc kệ bên trong né tránh thế nào cũng đều phải bị người đâm trúng.
Giết chóc trong sân tỷ võ đã kết thúc, trong mấy lối cửa mở rộng lại có tuần đinh nhanh chân bước ra, trói gô người đầu hàng trong sân dẫn đi, lại kết tiếp nhìn bọn gia đinh trong sân tỷ võ đứng thành phương đội, cung tiễn thủ tản ra bốn phía xung quanh, đội nhân mã cũng kết thành một đội ở bên cạnh. Lần này bọn họ đứng ở trung ương sân tỷ võ, mấy lối cổng vào xung quanh mở ra đều bị đóng lại.
Sau khi thấy một màn này, những người ngồi xem hoàn toàn tuyệt vọng rồi, đây là ý muốn đuổi giết người, đột nhiên có người quát to lên.
- Tiến gia, tiểu nhân là Nhị Cầm của Uông gia! Tiểu nhân là kẻ bị ép buộc, Uông gia là bị ép buộc!
- Loại hèn mạt các ngươi, đến lúc này ngươi còn muốn cầu tặc Từ Châu kia tha mạng, ngươi cho là hắn buông tha được cho ngươi sao!
- Người Từ Châu tới có cái gì không tốt, nhà chúng ta kiếm dược nhiều hơn bao nhiêu so với trước. Triệu Tiến hắn thu tiền, chẳng lẽ những kẻ trước kia không thu tiền. Các ngươi từng kẻ chính là không nhìn ra, từng lần chịu bao nhiêu thiệt thòi, Uông gia chúng ta thành thành thật thật.
- Thối lắm! Uông gia các ngươi không phải nói lần này làm thành công, nhất định phải đứng đầu của vải bông sao? Hiện giờ khóc cái thá gì!
Có người khóc gào xé ruột xé gan cầu xin tha thứ, có người thì lại là tức giận mắng không ngừng, cũng có người im lặng, còn có người thử liều chết đánh với gia đinh xung quanh, nhưng chưa có chạy được mấy bước xác đã nằm ngang trên đất vốn dĩ không có khả năng đột phá ra ngoài. Đây còn là sân tỷ võ khá là kín kẽ, Triệu Tự Doanh không muốn ngộ thương người phe mình, bằng không dùng tới cung tiễn hỏa khí, trận giết chóc này sẽ nhanh hơn nữa.
Lại có mệnh lệnh truyền đạt xuống, bọn gia đinh lại là từng bước ép gần tới trước. Người bên trong còn tốt, người bên ngoài đã muốn tránh cũng không được. Những nhân sĩ giả trang khuê các danh giá chỉ mang được binh khí ngắn tiến vào, nhưng cầm đao kiếm như thế đối chọi với trường thương đại kích, có người tuyệt vọng phản kích, nhưng kết cục chỉ là bị đâm giết chém chết.
Có tiếng gào thảm và khóc hô, còn có lời mắng nhiếc tục tĩu bậy bạ. Vào lúc này, gia đinh thủ vệ ở sân tỷ võ và giữa chỗ ngồi co dần về hai bên. Người am hiểu việc một chút đều biết rõ, giết chóc huyết tẩy đã sắp bắt đầu. Kế tiếp sẽ xua đuổi mọi người xuống bên dưới, không muốn chết ở trên chỗ ngồi, thì chỉ có chết trong sân tỷ võ. Lòng dạ rống giận quát thét đều ở trong lúc mới vừa rồi phát tiết sạch sẽ, người trong sân tỷ võ khẩu khí đại nghĩa lẫm liệt cũng đã hô xong, nói hết thảy cũng đều vô dụng, trước mắt là con đường chết, hơn nữa là đường chết không có lối thoát nào.
Ồn ào ầm ĩ, thật sự hiện giờ so với mới rồi phải yên ắng hơn rất nhiều, nhưng mỗi người đều biết rằng an tĩnh này sẽ rất ngắn ngủi, người Từ Châu kế tiếp truyền ra mệnh lệnh, đó chính là bắt đầu giết chóc.
Trong lúc có người từ trên chỗ ngồi gào thét điên cuồng bạo phát ra.- Tiến gia, bọn ta cải tà quy chánh, bọn ta cải tà quy chánh!
Giọng nói này vừa hô ra, chỗ giọng nói kia tới có huyết quang bắn tung tóe văng ra, vốn dĩ chính là chen chúc lẫn nhau, từ trong vòng đột nhiên có người rút đao đâm chém, làm sao có khả năng tránh thoát khỏi, hơn nữa chết vô cùng thảm thiết