Tin báo bảy ngày là đại sự xảy ra trong vòng bảy ngày ở cửa sông Thanh Giang. Về quan phủ, tào vận, thương nhân buôn muối cùng với giá cả hàng hóa, hoặc là có có gì thần kỳ lạ lùng, lại có chính là gia đinh, tuần đinh, đoàn luyện cùng với động tĩnh các cỗ thế lực phụ thuộc vào Triệu Tự Doanh, đây là do đội Nội Vệ tốc hành truyền thẳng về. Nhưng Hưng Long Xã và Vân Sơn Hành cũng có các loại mật hàm trình báo, cũng không chỉ là lời của một nhà.
Thứ viết trên tờ giấy đầu tiên đó rất đơn giản, nói là Cát Hương sau khi tới cửa sông Thanh Giang, thân sĩ thương gia giàu có trên đất đó đồng loạt sang nịnh bợ. Cát Hương không có thu nhập tiền tài, nhưng một mỹ nữ trẻ đẹp Lý Tử Du của Thừa Bắc Hiệu đưa tới lại được thu nhận, những người khác nhìn ra mê thích của Cát Hương, hiện giờ trong phòng Cát Hương đã có bốn nữ nhân hầu hạ.
Trên báo tin bảy ngày đã nói, nói nữ nhân Cát Hương thu nhận đều là thương nhân giàu có thân cận với Triệu Tự Doanh đưa tới, những người khác cũng có kẻ hợp ý, tuy nhiên đều bị từ chối. Cát Hương ban đêm trở về tuy rằng sớm, nhưng thao luyện vào ban ngày tuần tra ban đêm cũng không có chậm trễ.
Triệu Tiến cười lạnh nói một tiếng.- Hoang đường!
Vứt luôn tờ giấy ra đất sắc mặt đã rất khó coi.
Lưu Dũng đứng dậy nhặt lên tờ giấy thư kia, lựa lời chậm rãi nói, - Ngũ ca cũng biết chừng mực không có chậm trễ việc chính.
Triệu Tiến hỏi ngược lại một câu.- Đáng cười, nếu như đệ muốn mua chuộc được người nào đó, chạm phải kẻ dáng vẻ như Cát Hương này đệ cảm thấy dễ hay là khó? Lưu Dũng lập tức không nói gì.
Triệu Tiến giọng điệu buồn bực nói.- Đê dài ngàn dặm vỡ vì một tổ kiến. Gửi thu bảo đệ ấy trở về, mang sang bao nhiêu người, mang trở về bấy nhiêu người. Lưu Dũng vội vàng vâng dạ, trong lòng lại thở dài.
Tầng bậc cốt lõi của Triệu Tự Doanh, ai cũng biết Cát Hương muốn ra ngoài đảm đương một phía, nhưng sau khi trải qua việc này, chỉ sợ Triệu Tiến sẽ không thả y ra ngoài lần nữa. Thần sắc Triệu Tiến có chút âm trầm, tuy nhiên không có thất thố nổi sùng, ở nơi đó trầm ngâm chốc lát, lại mở miệng nói với Lưu Dũng.- Đại Thăng có vợ rồi. Thạch Đầu cũng thành thân rồi, đệ ấy ở bên bờ đông hồ Lạc Mã, có nữ nhân xuất thân lưu dân ở trong phòng hầu hạ. Trong nhà Băng Phong đưa sang cho đệ ấy nha hoàn hầu hạ từ nhỏ. Cát Hương ở bên trong Hà Gia Trang đã có người kề cận, ở chỗ cửa sông Thanh Giang cũng không nhàn rỗi. Ngươi và Lôi Tử là xảy ra chuyện gì? Huynh nói qua mấy lần, tháng ngày Triệu Tự Doanh chúng ta còn lâu dài, đại sự còn ở phía sau còn chưa tới lúc các ngươi cúc cung tận tụy, đừng làm khổ bản thân như vậy. Chúng ta tuổi tác không nhiều, đệ và Lôi Tử tóc bạc cũng không ít rồi.
Bên kia Lưu Dũng ngạc nhiên, nghĩ thầm rằng vốn nói tới Cát Hương, sao lại xé tới chỗ của mình rồi, bất đắc dĩ cười khổ nói.- Đại ca, tiểu đệ và Lôi Tử bên đó trăm mối tơ vò, nào đâu có màn tới điều này. Hơn nữa, đệ cùng Lôi Tử bên đó hung hiểm, nói không biết chừng lúc nào đó sẽ gãy mất, đừng làm lỡ lầm người khác.
Triệu Tiến khinh thường nói một câu.- Đáng cười, ngươi xem được cô nương nhà ai, là phúc khí của nhà đó, cái gì gọi là lầm lỡ.
Nét cười khổ trên mặt Lưu Dũng càng đậm, Vương Triệu Tĩnh lúc này lại từ bên ngoài đi vào, sau khi vào nhà nói.- Người bên dưới Tạ Minh Huyền trước đã an bài tới bên phía Vân Sơn Tự tra khảo. Sau khi xác định yên lòng, sẽ chia rải ra làm việc trong trang viên các nơi Từ Châu. Tạ Minh Huyền bên này, đệ tính an bài tới chỗ Vân Sơn Hành, để ở bên cạnh giám thị. Người này là kẻ có bản lãnh, về sau dùng tới được.
Triệu Tiến hạ lệnh ngắn gọn.- An bài gã đi cùng một đường với Vương Tự Dương. Nội Vệ và Vân Sơn Hành đều an bài người theo dõi, nếu như làm được việc sẽ không bạc đãi. Nếu như có lòng dạ gì khác, thẳng thừng xử trí vứt đi.
Có người chuyển dời sang chuyện khác, Lưu Dũng lại nhẹ nhàng thở ra, Triệu Tiến lại chỉ vào Vương Triệu Tĩnh nói.- Người đọc sách bọn họ thành thân, thành gia đều muộn. Đệ không giống, đệ biết không?
Nét cười khổ trên mặt Lưu Dũng càng đậm, chỉ là mở miệng nói.- Đại ca, tam ca, những nơi chốn Sơn Đông kia việc vặt vãnh bắt đầu nhiều hơn rồi. Các nơi trang viên còn tốt, nhưng nha môn châu huyện khắp nơi lại rất rắc rối. Bởi vì bên chỗ Khổng phủ phái người sang tranh giành, bọn chúng không dám xuống tay, cứ phải đi giằng co với bên phía quan phủ. Chúng ta lại có một số khế đất điền trang không có được kịp lúc, người bên trong nha môn cũng không chịu cấp, khó tránh khỏi sẽ bị người Khổng phủ sai khiến làm việc.
Triệu Tiến giọng điệu lạnh lẽo nói.- Một tấc đất không nhường. Chúng ta dọn dẹp không được Khúc Phụ. Nhưng giết mấy người vẫn là đơn giản. Người bên trong nha môn khắp nơi Sơn Đông cũng vậy, giáo huấn mấy kẻ không có mắt, kẻo cho rằng chúng ta mặc kệ.
Lưu Dũng vội vàng vâng dạ.
Vương Triệu Tĩnh bên kia lại thần sắc nghiêm túc nói.- Đại ca, Lỗ Vương bên đó là kẻ bị người thiên hạ ghét cay ghét đắng. Nhưng Khổng phủ Diễn Thánh Công kia chính là hậu duệ kế thừa của Thánh Nhân. Nếu như động tới bọn chúng, vậy thật chính là làm kẻ thù của sĩ tử trong thiên hạ, cũng chính là kẻ địch của thiên hạ.
Triệu Tiến khinh thường cười nói.- Hậu duệ Thánh Nhân thì sao? Truyền thừa Thánh Nhân này chính là có người làm bắc tông ở nước Kim, có kẻ là làm nam tông ở Nam Tống, hình như thời Mông Nguyên Khổng gia chúng cũng được tôn kính. Còn không biết xấu hổ nói cái gì truyền thừa Thánh Nhân. Nếu để cho Khổng lão phu tử biết được, chỉ sợ phải tức giận phải sống dậy rồi.
Khổng phủ Diễn Thánh Công từ lúc bắt đầu thay triều đổi đại được phong thưởng tôn kính, họ liền chính là thân hào cao nhất thấy gió chiều nào theo chiều ấy cầu giàu sang cho nhà mình mặc kệ đại nghĩa. Nước Kim Nữ Chân thời Tống, Mông Nguyên sau đó, nghiêm túc về ý nghĩa đều gọi là ngoại tộc, Khổng phủ lý nên ngọc nát đá tan, hoặc là đi theo triều đình nhà Tống quyết liều chết không thôi, nhưng Khổng phủ chỉ là thấy gió theo đà. Kẻ nào có thiên hạ liền tôn sùng kẻ đó, quản chi kẻ đó ngoại tộc nhà Hán, chính thống dị đoan gì, kế thừa như vậy, thật sự không nói được đại nghĩa gì nữa.
Vương Triệu Tĩnh thanh âm sang sảng hữu lực nói.- Đại ca nói không sai, Khổng phủ này đã bị giàu có ngấm dần mục nát rồi. Khổng phủ nuốt mất ruộng đất, áp bức dân chúng, cũng không kém mảy may so với Lỗ Vương. Bên trong công phủ đủ loại việc nghe thôi đã gợn cả người, cũng không ít hơn bao nhiêu so với nhà khác. Nhưng nhà chúng chính là cây cột cờ, một cột cờ trên đầu người đọc sách cả thiên hạ. Đọc sách thánh hiền tất nhiên phải tôn kính Khổng Tử. Khổng Từ này cũng là hóa thân của Khổng tử. Đại ca nếu như dọn dẹp Khổng phủ này, vậy thì chẳng khác nào không chết không thôi với người đọc sách trong thiên hạ. Kẻ sĩ trong thiên hạ trông thấy, đại ca xem bọn họ thành địch quốc, đôi bên không có giao thiệp, nếu như làm như vậy, đó chính là đại họa của Triệu Tự Doanh.
Vương Triệu Tĩnh nói chuyện với Triệu Tiến vẫn rất có chừng mực, hơn nữa sẽ bởi vì uy thế mạnh mẽ của Triệu Tiến lui bước, khó có được lúc kịch liệt như vậy. Lưu Dũng ở một bên nhìn xem có chút nóng vội, nhưng lại không biết nên khuyên bảo thế nào. Triệu Tiến lại ở bên đó cười xua tay nói.- Huynh biết rõ. Chỉ là nói một chút với các đệ. Huynh sẽ thận trọng với bên đó.