Kết quả là sau khi vào trường đấu an tọa, lại nhìn thấy nào là nô bộc tỳ nữ của những gia đình giàu có giăng màn trướng, bao lấy chủ nhân của mình, chẳng khác nào là bị bao vây bởi một tấm màn, đương nhiên sẽ không xuất đầu lộ diện càng sẽ không để người khác nhìn thấy.
Đoàn người của Triệu Tiến đương nhiên là đi đến cái bục hình vuông lòi vào trong trường đấu rồi mới an tọa. Lúc này nơi đây đã bày trí có chút khí thế, trong đó chiếc ghế mà Triệu Tiến ngồi cực kỳ dễ thấy, mặc dù hình dạng cấu tạo đơn giản, cũng không chạm khắc gì phía trên, nhưng hình dáng lại có chút khiến người ta chấn động. Không biết là vô tình hay hữu ý, hình dáng trông có vẻ không khác long ỷ là bao.
Nhưng giống hay không cũng chỉ là một chuyện vậy thôi. Đừng nói là trên ghế không có khắc hình rồng, cho dù là phỏng theo hình thức cửa hoàng cung đại nội mà làm ra một cái, Triệu Tiến ngênh ngang ngồi lên, mọi người còn nói gì được.
Người xem trong sân tỷ võ quả thật không ít. Ngoại trừ phụ cận chỗ ngồi của Triệu Tiến tương đối trống trải ra, những nơi khác đều bảy thành là đã có người ngồi vào chỗ. Mặc dù trước đó đã cố ý giảm bớt số người vào trường đấu, nhưng thương hội cửa sông Thanh Giang cùng với những người có quen biết cũng không cho vào không được. Dù sao thì lần Triệu Tiến đến chính là muốn cùng chung vui, khiến lòng người yên ổn.
Nhìn thấy người xem đến chỗ ngồi, chưa ngồi ngay mà là chào hỏi lẫn nhau, trong các phòng riêng phân tán khắp nơi cũng có người ra ra vào vào. Những hạng người giàu có đều có giao tình với nhau, lần này cùng ngồi trên ghế khán giả ở sân tỷ võ này, dù thế nào cũng phải chào hỏi, biếu chút trà nước điểm tâm. Đặc biệt là mấy căn phòng riêng đều là do những hạng người có máu mặt trong thương hội bản địa nhượng ra, nên càng phải tỏ chút lòng cảm kích.
Đây là xã giao giữa hào môn đại tộc Giang Hoài và Giang Nam, người chủ trì tỷ võ cũng không tiện phá đám, hơn nữa Triệu Tiến ngồi ở kia cũng không thúc giục gì, cứ như vậy mà chờ đợi. Sau khi nhìn thấy người qua lại hàng ghế khán giả đã trở nên ít đi, mới phái người nhắc nhở, sửa soạn bắt đầu.
Có kinh nghiệm rút ra từ hai lần đại hội tỷ võ trước, lần này tất cả đều có quy trình. Đầu tiên là tiếng trống vang lên dồn dập, sân tỷ võ trở nên im lặng, nhưng khán giả đang đi lại hoặc đang đứng đều ngồi xuống. Cửa lớn phía dưới chỗ ngồi mở ra, sáu mươi bốn võ nhân được dẫn vào trong trường đấu.
Người dẫn đường dẫn bọn họ đi đến trước đài vuông nơi Triệu Tiến ngồi, chỉ bảo cho đám võ nhân đứng thành đội hình, sau đó liền rời khỏi, vây xung quanh trường đấu đứng thẳng dựa tường. Tiết tấu của tiếng trống đột ngột chậm lại, đến lúc dừng hẳn, mọi người đều đứng yên.
Võ nhân ở phía dưới ngẩng đầu nhìn lên Triệu Tiến ở trên đài, còn có đám người bên cạnh Triệu Tiến, cũng giống như những người vừa mới gặp đám Triệu Tiến, đều có cảm giác "Sao mà trẻ như thế, nhìn thấy đám người này, không có nhiều người trên ba mươi tuổi, phần lớn đều là tráng niên ngoài hai mươi, nhưng nhìn sơ qua thì ấn tượng duy nhất chính là nghiêm nghị chỉnh tề. Cái gì mà anh hùng oai phong, cái gì mà khí khái bá vương, cái gì mà khiến người kinh sợ, tất cả đều không có. Thấy như vậy, có vài võ nhân trên mặt thậm chí còn lộ ra vẻ khinh thường. Người trẻ tuổi không có thần thái như vậy, lại tùy tiện ngồi ở phía trên, quả thật là tự cao tự đại.
Bọn họ nhìn Triệu Tiến, Triệu Tiến cũng đang quan sát bọn họ. Đám võ nhân phía dưới trẻ nhất cũng không quá ba mươi mấy tuổi. Điều này cũng là bình thường, thể lực tốt hay xấu gắn liền với chiến lực mạnh hay yếu, người bước lên hàng đầu, đánh đến thứ hạng này, sức lực nhất định không kém. Nhìn sắc mặt và y phục của sáu mươi bốn người, gia cảnh kém nhất cũng là nhà trung lưu thượng lưu, bằng không sẽ không nuôi nổi võ nhân như thế này.
Võ nhân đứng phía dưới đều cầm binh khí mà mình thấy thuận tay, lúc dùng binh khí tỵ võ, mọi người chỉ được cầm mộc côn dài ngắn khác nhau để đọ sức, còn cho phép chọn đồ bảo hộ để mặc vào, nhưng như vậy thì không khỏi có chút buồn tẻ. Cho nên trước khi chính thức đọ sức, sẽ sắp xếp cho võ nhân dự thi cầm binh khí của mình để diễn võ, bày ra mấy chiêu thức hoa mỹ, sau đó sẽ tiến hành tỷ thí, bằng không những binh khí này sẽ bị chặn ngay từ bên ngoài.
Có mấy người quả thật rất là khiến mọi người chú ý. Mặc dù mọi người đều mặc áo ngắn dùng trong diễn võ chiến đấu, nhưng bào phục của mấy người này là may theo kích cỡ của mình, dùng vật liệu thượng hạng chế tác tỉ mỉ. Hơn nữa mấy vị này lại dáng người cao ráo, tướng mạo cũng không tồi, thật là vẻ đẹp như ngọc tạc, chẳng trách khiến cho xuân tâm của những tiểu thư khuê các nảy nở.
Nhìn thấy những người này, Triệu Tiến cười rồi gật gật đầu. Hắn quay đầu nói với Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh.
- Nhớ năm xưa chúng ta luận võ chơi đùa ở bãi chứa hàng, nếu như đứng trên đầu tường mà quan sát, có phải cũng là tình cảnh giống như thế này không?
Vương Triệu Tĩnh cũng cười gật đầu. Y nhìn khắp bốn phía trường tỷ võ, phát hiện mười mấy căn phòng riêng, vẫn có người đi lại ở phía ngoài, nha hoàn tỳ nữ vẫn đang bê đồ đạc đi biếu tặng, lễ nghĩa của nhà phú quý quả thật rất phiền phức.
Một tiếng chiêng ngân vang, đây là tín hiệu nghi thức bắt đầu. Lúc này, cửa lớn của sâb tỷ võ đều đã đóng lại, muốn ra vào chỉ đi bằng cửa nhỏ, cuộc tỷ võ lúc này xem như đã bị khép kín phân nửa.
Triệu Tiến đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vốn phải bước về phía trước mấy bước rồi nói, nhưng hắn xoay người ra hiệu mang chiếc ghế lớn đi, sau đó mới cười rồi cất cao giọng nói.
- Ghế lớn như vậy ngồi không thoải mái, nằm lên mới tốt hơn một chút.
Trong trường đấu, muốn khiến mọi người đều nghe thấy, chỉ phải ra sức nói lớn tiếng. Tuy nhiên lúc Phó Thần thiết kế đã suy nghĩ rất khéo léo. Cất giọng nói chuyện ở chỗ của Triệu Tiến đang đứng, khoảng cách tương tự ở đất bằng thì nghe không rõ, mà ở trong trường đấu này thì lại nghe rõ. Những lời nói của Triệu Tiến rất nhiều người đều nghe thấy, mọi người đều reo hò cười vang.
Triệu Tiến đứng trên chỗ đặt ghế, không di chuyển về phía trước, đứng đó cất giọng nói.
- Đại hội tỷ võ này là cơ hội để các vị dương danh hiển hách, cũng là ngày lễ hội hoan lạc của những thân sỹ phú hào ở cửa sông Thanh Giang và Dương Châu, thêm nữa bá tánh cũng được chia phần. Hiện tại nơi đây khắp chốn đều giống như mừng năm mới, quả thật là vạn dân cùng vui, trường diện này ta thấy rất bằng lòng. Nhưng lại không biết vì sao chứng tỏ Từ Châu ta không bị tai họa lũ lụt, tình cảnh lễ hội này làm sao khiến lòng người yên ổn. Theo ta thấy, mê hoặc lòng người cũng không sai đâu.
Tự giễu, đùa cợt, những người xung quanh mặc kệ là có cảm thấy buồn cười hay là không, thì tiếng cười cũng lại vang lên. Mọi người đều biết Triệu Tiến sẽ không trách tội này. Đừng thấy Triệu Tiến về mặt khuôn phép và pháp độ đều nghiêm khắc, nhưng trong những việc thế này lại rất ít khi so đo. Tuy nhiên đám võ phu ở dưới đài vuông lại nghe đến mức rất là mê muội, không biết Triệu Tiến đang nói gì, rất nhiều người cũng bất chấp trận hình, đều rướn người về phía trước.
Triệu Tiến lướt mắt nhìn xuống phía dưới, mang theo một nụ cười, lớn giọng nói.
- Lúc ta còn nhỏ nhị thúc ta đã nhiều lần khuyên răn, rằng con nhất định phải kính sợ cường quyền, nhất định phải kính sợ tiền tài, bởi vì cường quyền và tiền tài đều quyết định sống chết của con người, rất có khả năng sẽ khiến người ta tan xương nát thịt.
Vừa nói đến đây, đám võ nhân ở dưới đài đột nhiên bắt đầu động đậy. Mấy người dáng người cao to đứng trước liền chạy nhanh mấy bước, có người quỳ xuống đất, có người đứng khom người. Mà phía sau lại có người nhanh chân chạy đến, đạp lên lưng người đang quỳ dưới đất, lại đạp lên vai của người phía trước. Mượn lực đạp hai chỗ, cả người liền bật nhảy lên. Vốn dĩ đài vuông này cách mặt đất bảy thước, gã mượn thang người đạp chân nhảy lên, đã nhảy thẳng lên được đài vuông.
Võ nhân nhảy lên này tay chân nhanh nhẹn, người lúc vừa nhảy lên, tay đã đặt vào trong ngực, lúc lấy ra ngón tay đã kẹp bốn thanh phi đao dài ba tấc, phi đao bậc này trong vòng mười bước thì có khả năng gây sát thương. Nhìn thấy trên phi đao có ánh đen lam thì biết có bôi độc, đến lúc đó đừng nói là trúng chỗ yếu hại, chỉ tạo nên vết thương có lẽ cũng mất mạng khó cứu!
Người ở giữa không trung, vung tay ném mạnh, chiêu thức này tính toán rất chuẩn xác. Trong khoảng cách chỉ có năm bước này, trong phút chốc, cơ bắp cánh tay Triệu Tiến liền căng ra. Nhưng Triệu Tiến lại đứng ở giữa đài vuông lại không có kinh ngạc. Gã chỉ nhìn thấy Triệu Tiến đã không còn ở đó nữa, một tiếng huýt sáo vang lên, một mũi tên lông vũ bắn thẳng vào trước ngực!
Bị mũi tên cắm vào ngực, người trên không trung không có chỗ mượn lực, mũi tên kia đã khiến người mất thăng bằng. Võ nhân kia kêu thảm một tiếng, thân thể ngửa ra sau, ngã thẳng xuống, bị mũi tên bắn vào ngực, với cái đau đớn, sức mạnh toàn thân đều mất hết, ngã thật mạnh xuống đất!
Toàn trường đấu ai nấy đều kinh hô, nhưng cử động của đám võ nhân đang nhảy lên vẫn chưa dừng lại. Vào lúc này bọn họ cũng không tự chủ mà dừng lại được. Mỗi người đều không nói đạo nghĩa quy tắc gì, lúc nhảy lên đài, trước tiên là ném một cái ám khí ra, nhưng vốn dĩ không có ai phóng ra được.
Một người vừa lộ ra nửa thân trên, một cây búa dài nửa thước đã phi thẳng vào mặt, ngã thẳng xuống. Một người khác thì bị một thanh đoản mâu xuyên thẳng qua ngực, sức mạnh của thanh đoản mâu kia thật lớn, đánh luôn cho người bay ngược ra sau. Mấy người ngã xuống, người ở phía sau liền trở nên tỉnh táo hơn rất nhiều, tay nắm vào rìa của đài vuông, mượn thế ở trên phương đài lộn nhào, trong lúc đó đã rút binh khí ra, phỏng chừng chỗ chuẩn xác, đứng dậy liền đâm thẳng.
Đám võ nhân thân thủ cao cường này, trong khoảng khắc ngắn ngủi đã xông lên năm người, đều khom người xoay người, cố hết sức cuộn tròn, liều mạng xông về phía trước!
Lúc này Triệu Tiến đã không còn ở hàng đầu tiên nữa. Hắn sớm đã cởi bỏ trường bào phía ngoài, để lộ ra áo giáp bằng sắt thép chế tạo riêng cho hắn bên trong. Bởi vì xưởng rèn đúc làm ra sắt càng tốt hơn, áo giáp của hắn cũng càng thêm nhẹ nhàng và rắn chắc hơn trước. Trên mặt Triệu Tiến nở một nụ cười lạnh, tiếp nhận trường kích mà gia đinh bên cạnh dâng lên. Chu Học Trí và mấy tên chủ quẩn của Vân Sơn Hành sắc mặt tái nhợt, nhưng vẻ mặt lại rất điềm tĩnh. Được đám gia đinh vây quanh, Vương Triệu Tĩnh cũng cởi bỏ trường bào, để lộ ra khinh giáp, trường kiếm đã tuốt khỏi vỏ.
Võ nhân đang xông lên đầu tiên, tay cầm kiếm đã bỏ qua Triệu Tiến, kẻ gã nhìn chằm chằm là Vương Triệu Tĩnh chưa lui về đội ngũ, giết được một người cốt cán của Triệu Tự Doanh cũng là công lớn. Vừa mới xông về phía trước hai bước, lại nhìn thấy người trẻ tuổi cường tráng đứng ở bên cạnh Triệu Tiến lấy ra một thanh tiêu thương ném mạnh tới. Thanh tiêu thương thế lớn lực mạnh tốc độ lại nhanh, chỗ trống di chuyển trên đài vuông dù sao cũng có hạn, chỉ đành né tránh. Nhưng cứ như thế mà né tránh, Vương Triệu Tĩnh đã xông đến, khom người phóng tới, thân như cung, kiếm như tiễn, chỉ có một chữ nhanh!
Võ nhân xông lên đầu tiên đã dùng hết toàn lực tránh thoát nhát kiếm của Vương Triệu Tĩnh, kiếm trong tay đâm ra phản kích. Nhưng lúc trường kiếm của Vương Triệu Tĩnh rụt về, thuận thế cắt lên cổ gã, mạch máu bị cắt trúng, máu tươi phun ra điên cuồng, sức mạnh động tác của người nọ đều nửa chừng thay đổi, ngã lăn quay trên đài vuông.