Nhìn thấy nhiều hạng người vai vế lớn như vậy, chẳng lẽ Triệu Tiến cũng không xuống ngựa sao? Hành động này cũng quả là không biết trời cao đất rộng rồi. Người đứng trong hàng thứ ba thương gia giàu có, ngay cả gia chủ nhà mình gặp mặt cũng phải hành lễ thật sâu, bình thường phái một quản sự đến thôn trang chúng ta đều phải tiếp đãi như khách quý. Triệu Tiến này chẳng qua cũng chỉ là cường hào lớn đứng đầu, sao lại làm giá như thế chứ.
Tuy nhiên mọi người lập tức chú ý, ánh mắt của Triệu Tiến rất bình thường, không cố ý làm ra vẻ kiêu ngạo hay thị uy gì, mà các thương gia giàu có cũng làm ra vẻ rất tự nhiên, dường như cảm thấy Triệu Tiến không xuống ngựa là chuyện đương nhiên. Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, phân lượng của Triệu Tiến như thế nào, đám võ nhân phía dưới lại có một đánh giá khác.
Triệu Tiến gật gật đầu, kéo dây cương, đội nhân mã lại bắt đầu di chuyển. Đại đội gia đinh cưỡi ngựa đi ngang qua những người đến nghênh đón. Đám thương gia giàu có ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, không ít người còn nói thầm.
- Đây mới bao nhiêu ngày không gặp, mà uy thế trên người lại càng nặng hơn không ít, so với Phủ Đài đại nhân cũng không kém.
- Đâu chỉ vậy, so với Công gia ở kinh thành Nam Kinh cũng không kém.
Trong đội ngũ võ nhân cũng có người bàn tán, có người kia tự giễu chua chát.
- Chúng ta cũng xem như hạng người có danh tiếng, đến nơi này ngay cả được giới thiệu thật không xứng!
- Triệu Tiến hắn ta cũng thật là vận khí tốt
Còn có người muốn mạnh miệng nói giữ chút thể diện, nói được một nửa thì bị người bên cạnh véo một cái, quay đầu lại nhìn thử, thì người kia chỉ ra đằng xa.
Gia đinh cưỡi ngựa ở bên bờ sông còn đang không ngừng lên bờ, sau khi tập hợp thành một liên đội thì xếp hàng đi về phía trước. Nhìn thấy từng đội kỵ binh mặc áo giáp đi ngang, tất cả võ nhân đều không nói được lời nào. Ở trước mặt một sức mạnh như thế ngoại trừ kính sợ ra thì không làm gì khác được, có sức mạnh như vậy quả thật ngạo thị được với tất cả mọi người.
Kỵ binh mặc giáp xếp hàng để tiến lên cần khoảng trống rất rộng, mấy con đường chính của cửa sông Thanh Giang tuy rằng rộng rãi, nhưng cũng không đủ cho đội ngũ. Nếu như cánh quân quá hẹp thì sẽ bất lợi đối với việc phòng hộ cho Triệu Tiến, cho nên Triệu Tiến và gia đinh cưỡi ngựa không đi cửa sông Thanh Giang, mà men theo bờ lượn một vòng, đi thẳng đến quân doanh của lữ đội thứ ba mới dừng lại. Gia đinh ở đó đều đã đi đến doanh địa mới, để lại một trung đội tuần đinh trông coi.
Thật ra lúc Triệu Tiến ngồi trên ngựa đáp lễ, đã quan sát đám võ nhân rất tỉ mỉ, nhưng sau khi quan sát có chút thất vọng, không có kinh hỷ như trong dự đoán, thoạt nhìn thậm chí có chút quen thuộc. Điều này thì lại bình thường, thật sự những người như vậy có bên cạnh Triệu Tiến quá nhiều rồi.
Doanh địa cư trú lần này cũng có đội ngũ nghênh đón, những người này đều là người một nhà. Đổng Băng Phong, Chu Học Trí, Lê Đại Tân, Ngụy Mộc Căn, vân vân, có thân phận đến nơi này. Lý Tử Du của Thừa Bắc hiệu cũng được mời đến, lúc này khuôn mặt y tỏ vẻ hưng phấn. Chiếu theo lễ tiết, người của Triệu Tự Doanh phải đi đến bến thuyền nghênh tiếp, nhưng lần này Triệu Tiến đã đánh tiếng trước, đừng để người ngoài nhìn thấy người chủ sự ở bản địa tề tụ chung một chỗ, cũng chỉ được phép nghênh đón trong doanh mà thôi.
- Bái kiến đại ca.
Đổng Băng Phong đi trước hành lễ. Đã rất lâu không gặp, Đổng Băng Phong rất là vui mừng, nhưng y tính tình hướng nội, biểu lộ ra như vầy đã là cực hạn rồi.
Triệu Tiến tiến lên dùng nắm tay đấm lên ngực của Đổng Băng Phong, cười rồi quay đầu nói.
- Các ngươi xem, cái gì là bộ dáng danh tướng, đây chính là bộ dáng của danh tướng đây. Nghe nói cửa sông Thanh Giang và Dương Châu còn vẽ đệ vào trong tranh nữa.
Đổng Băng Phong có chút xấu hổ đỏ mặt cúi đầu, mọi người đều cười phá lên. Lần này Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng cũng đều đến đây. Đổng Băng Phong nhất nhất tiến lên ân cần thăm hỏi, những người khác cũng đều lần lượt bái kiến Triệu Tiến. Trong mấy huynh đệ Triệu Tiến, người có tướng mạo phong thái đẹp nhất là Vương Triệu Tĩnh. Tuy nhiên Vương Triệu Tĩnh là phong độ của thư sinh, mà Đổng Băng Phong dáng người cao gầy, vai vượn lưng ong, xuất thân nhà phú quý, dáng vẻ cân đối, giữ gìn cũng tốt, ở cửa sông Thanh Giang và Dương Châu cũng có mấy lời truyền miệng.
Dựa theo tin tức mà Vân Sơn Hành và đội Nội Vệ dò la được, cửa sông Thanh Giang và có danh gia với lỗi vẽ tinh vi tỉ mỉ nhìn dáng dấp của Đổng Băng Phong, trở về phác họa theo hình tượng trong ký ức, sau đó vẽ lên tranh, những danh tướng anh tuấn như Lữ Bố, Triệu Vân, hay Lý Tịnh đều chiếu theo đó mà vẽ, hơn nữa còn vẽ rất xuất thế, liền được người trong nghề gọi là hình thần vẹn toàn, còn có lời truyền miệng, rằng trong khuê các của những nhà giàu có, tranh thế này bán rất chạy.
- Lão gia lần này ngàn kỵ hộ vệ mà tới, thật là nâng cao uy phong của Triệu Tự Doanh chúng ta. Người ở đây thật buồn cười, chỉ có khi mình khoa trương thì mới kính phục. Bình thường chúng ta giữ nghiêm quy củ, những người này ngờ vực ra mặt, nhưng lũ lụt tầm thường được bọn họ nói ra thành hủy thiên diệt địa.
Chu Học Trí cười nói, nhưng nghe ra được y cảm thán rất nhiều.
Vương Triệu Tĩnh cười, phụ họa theo.
- Hiện tại chúng ta cũng không giống như trước. Lúc trước chăm chỉ làm việc thì tốt, hiện tại còn phải thể hiện với bên ngoài, đại ca cũng phải thường xuyên đi ra ngoài để giữ thể diện.
Triệu Tiến chỉ biết lắc đầu, không biết phải làm thế nào, đành nói.
- Việc này thật là vô vị.
Mọi người vào phòng nghị sự. Sau khi đám gia đinh dâng trà lên, Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn bắt đầu kể lại tỉ mỉ về chuyện sắp xếp đại hội tỷ võ.
- Thương hội ở đây vốn dĩ muốn mời Tiến gia tham gia mở màn và bế mạc, nhưng sau khi bọn thuộc hạ bàn bạc với Dũng gia, cảm thấy Tiến gia chỉ có lộ diện ở mấy trận sau cùng mới hay. Lần này người đến tham gia đại hội tỷ võ có gần năm trăm, người đến xem náo nhiệt càng nhiều hơn, lúc mở màn thật sự rất phức tạp, mạo hiểm quá lớn, còn mấy trận sau cùng thì người ít, chúng thuộc hạ cũng dễ dàng khống chế.
- Thuộc hạ làm việc không thuận lợi, cửa sông Thanh Giang hiện tại vẫn không khống chế được hoàn toàn, chỉ đạu chăm chú vào mấy chỗ bến thuyền ở Vận Hà. Nhưng rất nhiều người từ nam chí bắc đều đi lên bến thuyền. Để cho vẹn toàn, hành động lần này của Tiến gia ở cửa sông Thanh Giang sẽ không tự do như thế kia nữa. Nếu như muốn đi đâu, xin hãy báo trước, hoặc là không cần báo trước, chuyện đến đâu thì tính đến đó
Lê Đại Tân và Ngụy Mộc Căn nói rất thành thật. Báo trước thì bố trí sắp xếp, còn đến đâu hay đến đó thì người ngoài cũng không tài nào nhắm vào được, cho nên hai cách này là an toàn nhất. Triệu Tiến hiểu rất rõ lời bọn họ nói, chỉ gật đầu rằng.
- Người trong tay các ngươi nhiều như vậy, ở đây có mấy mươi vạn người, hằng ngày đều ra ra vào vào, hoàn toàn không hoàn toàn khống chế, khống chế được những nơi yếu hại là tốt rồi.
Nói xong, Triệu Tiến liền chuyển sang hỏi Đổng Băng Phong.
- Bên chỗ đệ thì thế nào?
- Đều đã chuẩn bị tốt theo lời đại ca căn dặn, xin đại ca yên tâm.
Đổng Băng Phong trầm giọng trả lời.
Triệu Tiến gật gật đầu. Y vừa nói xong, Chu Học Trí ở dưới liền nói.
- Lão gia, thương hội ở cửa sông Thanh Giang và đám thương nhân Dương Châu hiện tại đều nhắm vào hai chuyện. Một chuyện là việc buôn bán ở cảng Hải Châu, một chuyện là mối làm ăn ở Từ Châu. Những nhân vật có máu mặt ở Dương Châu nói, nếu như có được phần lợi nhuận ở cảng Hải Châu và ở Từ Châu, bọn họ bằng lòng xuất tiền tu sửa sông vận chuyển muối. Cửa sông Thanh Giang chủ chốt là cầu người có thân phận tiến vào làm ăn, thuế phú chi phí đều là gánh vác của chúng ta. Lão gia, chúng ta nói như vầy thật khéo, giúp chúng ta tiết kiệm được không ít bạc. Nếu như con sông này được tu sửa tốt rồi sử dụng, cảng Hải Châu sống lại rồi!
Cái gọi là sông vận chuyển muối là một con kênh đào từ ruộng muối Hải Châu đến Dương Châu, mục đích chính là vận chuyển muối từ Hải Châu đến Dương Châu. Con kênh đào này thật ra do rất nhiều nhánh sông chảy liên tiếp mà thành, đoạn sông được người ta đào cũng không nhiều. Nhưng con sông được đào lên lại là nơi thắt cổ chai của sông vận chuyển muối, có rất nhiều vấn đề, bờ sông sạc lở, đường sông tắc nghẽn, còn có bị người ta xâm chiếm để dẫn nước,
Mặc dù con sông vận chuyển muối này rất trọng yếu đối với thương nhân, nhưng bởi vì không phải là sản nghiệp nhà bọn họ, cho nên cũng không ai tu sửa duy trì, chỉ cần dùng được thì cứ để như vậy mà dùng. Về phần nha môn quan phủ liên quan đến muối thì càng không để ý, khoản tiền tu sửa đường sông sớm đã bị chia chác sạch sẽ, vốn dĩ không có một văn tiền nào được sử dụng. Chuyện này nói ra nghe rất lạ, nhưng thật ra cũng là chuyện bình thường. Ruộng muối can hệ đến việc phát tài, nhưng ruộng muối Hải Châu cũng tan hoang không chịu nổi, hiệu suất cực kỳ kém.
Vốn dĩ Triệu Tự Doanh không chú ý đến con sông này nhiều lắm, nhưng sau khi cảng Hải Châu được xây dựng, con sông này trở nên rất mấu chốt. Hải cảng cho phép hàng hóa trên biển ra vào, nhưng hàng hóa đến rồi, làm sao tiến vào đất liền. Nếu chỉ vận chuyển đường bộ, chỉ đành dùng xe trâu ngựa và sức người, phí tổn sẽ bị nâng lên rất cao, khoảng cách di chuyển cũng có hạn. Trước mắt hàng hóa của cảng Hải Châu cũng chỉ nhằm vào mấy châu huyện phụ cận Hải Châu còn có điền trang ở khu vực phía bắc Hoài An. Mặc dù khoảng cách từ Từ Châu và Bi Châu đến Hải Châu gần hơn cửa sông Thanh Giang nhiều, nhưng bởi vì cửa sông Thanh Giang có đường sông gắn liền, hàng hóa ở cửa sông Thanh Giang về mặt giá cả và thì giờ đều có lợi.
Đây cũng chính là nguyên nhân cảng Cáp Lỵ trước mắt có giá trị hơn cảng Hải Châu. Vận chuyển bằng đường thủy tiện lợi hơn rất nhiều, nhưng nếu như có một con sông gắn liền với Vận Hà và Hoàng Hà, thuyền biển chở hàng, thông qua con sông này tiến vào Vận Hà và Hoàng Hà, sau đó lại đi theo đường thủy nam hạ bắc thượng, đi Từ Châu Bi Châu, đi các nơi trong thiên hạ. Đồng thời, vận chuyện hàng hóa cũng vậy, hàng hóa khắp đại giang nam bắc thông qua đường thủy đi đến cảng Hải Châu bán ra hải ngoại. Nếu làm được như vậy, cả cảng Hải Châu sẽ sống lại, giá trị sẽ cao hơn cảng Cáp Lợi nhiều, thậm chí vì điều kiện của cảng tốt hơn, thậm chí sẽ vượt xa.
Người của Triệu Tự Doanh sớm đã nhắm vào con sông vận chuyển muối này, cũng sửa soạn bỏ vốn đầy đủ sức người và tài lực vào đây. Nhưng từ việc cải tạo đập nước Hoàng Hà, đào kênh rạch ở Từ Châu và Bi Châu, xây dựng thủy lợi, Triệu Tự Doanh rõ ràng phải tiêu phí bậc nào vào những công trình như vậy.
Triệu Tự Doanh không phải là không có số bạc này, mà là hiện tại nơi cần bỏ tiền vào quá nhiều, một mình bỏ vốn vào một chỗ quá lớn, những nơi khác cũng sẽ chịu liên lụy. Còn bây giờ? Đám thương nhân buôn muối bằng lòng lấy số bạc này ra, đương nhiên là tốt nhất, hơn nữa thương nhân buôn muối tham dự vào còn có chỗ tốt khác. Tuyến đường từ Hải Châu đến Dương Châu, phần lớn không nằm trong phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh, ở xung quanh con sông này, không thiếu qua lại với quan phủ và thổ hào, không phải là địa bàn nhà mình thì không dễ dàng gì.
Mà từ Hải Châu đến Dương Châu, con đường ven bờ đông của Nam Trực Lệ Giang Bắc, đều là nơi chốn của đám thương nhân buôn muối. Bọn họ muốn làm gì, từ trên xuống dưới đều tiện lợi. Có đám thương nhân Dương Châu tham dự vào, nhân lực vật lực đều giúp Triệu Tự Doanh tiết kiệm rất nhiều.