Tất cả mọi người là gật đầu, Như Huệ cười nói.- Lúc trước danh không chính ngôn không thuận, hiện tại cũng là đường đường phòng trưởng rồi.
- Đây là ý tưởng sơ lược, như thế nào thực thi, phía dưới các phòng thiết lập khuôn mẫu thế nào, còn cần chúng ta cùng nhau tham tường tiếp. Chu tiên sinh ngươi sau khi trở lại cửa sông Thanh Giang, chúng ta thông qua thư từ đến thảo luận, không cần tiếc rẻ khoái mã truyền thư. Nghe được Triệu Tiến nói như vậy, Chu Học Trí vội vàng vâng dạ.
Nói tới đây, Chu Học Trí lại nói.
- Lão gia, thuộc hạ trước khi đến đây Lý Tử Du của Thừa Bắc Hiệu gửi lời, nói xin lão gia thu nhận và giúp đỡ thu nhận con cháu máy Lý gia bọn họ vào Triệu Tự Doanh, đều làv vnhà tướng, nhất định giúp đỡ được.
Đây nói đến chính là mấy người huynh đệ Lý Sâm rồi, Triệu Tiến nói thẳng.- Bảo bọn họ đi võ quán trước, học xong khuôn phép của Triệu Tự Doanh chúng ta nói sau.
Nhìn thấy vẻ mặt Chu Học Trí có chút khó xử, Triệu Tiến cười nói.- Mấy người bọn họ cũng lập được công lao, lại có lai lịch theo quân lần này. Khởi điểm khẳng định phải so với học đinh bình thường cao hơn, ở trong học đường chúng ta cũng có cuộc thi đấy, nếu thật là có bản lĩnh, học được mau, khảo hạch thật tốt, rất nhanh là đã đi ra trở thành gia đinh. Nếu học không hiểu, khảo hạch không qua khỏi, người như vậy chúng ta còn dùng cái gì?
- Lão gia nói như vậy, thuộc hạ cũng có chút ăn nói với Lý Tử Du bên kia, cũng không phải thuộc hạ và Lý Tử Du có thông đồng gì, mà là tin tức qua lại Thừa Bắc Hiệu này với Nữ Chân Kiến Châu bắt đầu nhiều hơn rồi, nghe được không ít tin tức. Chu Học Trí vẫn cẩn thận giải thích đôi câu.
Tầng mặt cốt lõi Triệu Tự Doanh đều biết rằng Triệu Tiến coi trọng tin tức Nữ Chân Kiến Châu. Nghe được Chu Học Trí nói như vậy, Triệu Tiến gật gật đầu, ra hiệu sẽ làm ra an bài tương ứng.
Một cuộc hội họp bàn bạc này tán đi, ngoại trừ Trần Hồng chỉ lo về kho bạc của mình, y phải vội vã trở về tính toán sổ sách. Triệu Tự Doanh bắc tiến Sơn Đông lần này, thu được vô số vàng bạc, đồng thời lại có tiêu tốn số lượng cực lớn. Ra vào cộng chung lại, y bên này công việc rất là nặng nề, mà ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí, đều là dáng vẻ tâm sự đầy bụng, lần này nói chuyện, công việc bọn họ cần phải làm thật sự là nhiều lắm.
Về an bài của Từ Hậu Sinh, Triệu Tiến đã sớm thảo luận qua với Từ Trân Trân, việc này cũng không cần nói riêng với nhau, hơn nữa trong mấy cái phòng này, còn có một chuyện dính tới hải mậu dương vụ. Nếu Dư Trí Viễn vẫn đi theo Triệu Tự Doanh tiến lên trước, chức vụ này chính là của y.
Chiếu theo lệ thường mỗi ngày, Triệu Tiến đi doanh trại bên kia giám sát đội ngũ huấn luyện, nhìn sắc trời đã đen rồi, theo hộ tống của đội nhân mã về tới trong nhà. Lần này kẻ dẫn chính là đội trưởng đội nhân mã Ba Âm, gần đến trước cổng lớn nhà riêng Triệu Tiến, Ba Âm không kìm nổi nói.- Lão gia, Vương Tự Dương luôn tìm đến tiểu nhân, ủy thác tiểu nhân gửi lời cho Tiến gia, Vương Tự Dương rất muốn cầu kiến Tiến gia.
Bọn Ba Âm là gia đinh xuất thân Mông Cổ, có bộ phận là hộ vệ và tiểu nhị Vương Tự Dương năm đó, còn có bộ phận là nô lệ Vương Tự Dương từ trên thảo nguyên mua về, lẫn nhau còn có tình cảm xưa cũ. Nói xong câu này, Ba Âm trước tiên giải thích nói.- Đội nhân mã kiểm tra ngựa, người khám ngựa và chữa bệnh, đều là thú y chỗ Vương Tự Dương, đây mới được ủy thác nhắn nhủ lại đây, không phải tiểu nhân lén lút làm việc.
Thân vệ Triệu Tiến tân hết sức ngăn cách với người ngoài, đây cũng là sợ bị người mua chuộc, cho nên Ba Âm phải giải thích một câu, Triệu Tiến cũng không tức giận, chỉ cười nói.- Xem như nể mặt ngươi, bảo y ngày mai đi Vân Sơn Hành bên kia gặp ta.
Nghe được Triệu Tiến nói như vậy, Ba Âm ngẩn người, lập tức vui vẻ ra mặt, vội vàng chắp tay tạ ơn. Triệu Tiến vỗ vỗ bờ vai của gã, vào sân. Việc Ba Âm và thú y gặp mặt, tai mắt ngầm của đội Nội Vệ đã sớm báo tới chỗ Triệu Tiến rồi. Người Hưng Long xã cũng hướng Triệu Tiến trình báo một phần. Trong đội Thân Vệ và đội nhân mã hộ vệ bên cạnh, người trong Hưng Long Xã không ít.
Triệu Tiến gặp Vương Tự Dương là thái độ giải quyết việc chung, nhưng đối với đội nhân mã Ba Âm bên này, đây là nể mặt gã.
Vừa vào phòng, là hai bảo mẫu còn có Mạnh Tử Kỳ, Mai Hương dẫn theo Triệu Phượng, Triệu Long tới đón tiếp. Con gái và con trai nhìn thấy phụ thân trở về, đều là cười hì hì nhào tới. Triệu Tiến từ Sơn Đông lúc trở lại còn có chút bận tâm, đều nói trải qua đại chiến, mùi vị núi thây biển máu, vết máu khói thuốc súng rất kinh hãi con nhỏ, mặc kệ tắm rửa thế nào, một khi ôm con cái sẽ khóc, kết cuộc sau khi trở về mới phát hiện là lời đồn, con nít nào đâu có cảm giác ra được điều này.
Đùa vài cái với đứa nhỏ, Triệu Tiến có chút buồn bực, phu quân trở về, vợ cũng không thấy ra nghênh đón. Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đi đâu rồi, Mạnh Tử Kỳ và Mai Hương nhìn hắn một cái, hai cô gái cũng không dám lên tiếng nói chuyện, hai cô gái này. Một người là nha hoàn quản sự của Từ Trân Trân, một người là mẫu thân Hà Thúy Hoa của Triệu Tiến an bài tới đây, xem như đầu mục dẫn đầu tôi tớ, nhưng cái thân phận này, làm sao dám nói lung tung về chủ mẫu được.
Cũng may là lúng túng không có tiếp tục lâu lắm, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan một trước một sau đi ra. Từ Trân Trân trên mặt có vẻ tiều tụy, Mộc Thục Lan còn lại là nhíu mày trầm tư, nhìn thấy Triệu Tiến về rồi, lại nhìn xem nha hoàn nhà mình và Mạnh Tử Kỳ đưa ánh mắt sang, Từ Trân Trân tất nhiên hiểu được chuyện gì xảy ra, chỉ xoa xoa cái trán nói.
- Hiện giờ Từ gia bên kia có mấy chuyện đại sự đồng thời bắt đầu, vừa phải xây dựng thêm xưởng rèn súng hỏa mai, vừa phải tạo ra nông cụ, còn phải rút sạch thợ rèn học đồ đi đến các nông trang. Con cháu Từ gia cũng phải đi theo qua đó. Nhị thúc và Hậu Sinh bên kia bận không chịu nổi, toàn bộ đều là thiếp thân giúp đỡ lo liệu.
Triệu Tiến bất đắc dĩ lắc đầu, nói là giúp đỡ lo liệu, thật sự ra chính là chủ trì. Đại gia tọc như Từ gia muốn làm thành việc này sẽ phải điều động toàn bộ của cải, mà điều động như vậy, còn khiến các mặt nghe theo chỉ có một mình Từ Trân Trân. Chuyện này nói là bận bịu vì Từ gia, thực sự ra vẫn là bận bịu vì Triệu Tiến thôi. Nghĩ đến đây, Triệu Tiến thở dài, chỉ nói.
- Đừng quá cực khổ chính mình.
Từ Trân Trân cười trả lời.- Hết bận những thứ này, sức mạnh cốt cán chân chính của Từ gia thật sự đều sẽ được tập trung lại, khiến Hậu Sinh qua bên kia trông coi là được. Nhị thúc trông coi các nghiệp khai khoáng ban đầu kia, đến lúc đó cũng sẽ không giống hiện tại, phu quân muốn giơ tay lại cảm thấy cách một tầng. Cho du vận chuyển tùy tâm vậy thì chính là phu quân và Hậu Sinh tới trông coi, thiếp thân được thanh nhàn rồi.
Điều động hết tất cả cốt cán thợ rèn tạo ra binh giáp và hỏa khí cùng với tất cả các loại đồ vật sắt thép Triệu Tự Doanh cần có, kiến lập sức mạnh chế tạo thuộc về Triệu Tự Doanh, mà không phải hiện giờ do Triệu Tự Doanh sắp xếp Từ gia đi làm. Hiệu suất và đồ làm ra đều sẽ cao hơn rất nhiều, giảm đi rất nhiều mắc xích và cãi cọ. Chuyện này là Từ Hậu Sinh nhắc tới, Triệu Tiến gật đầu, Từ Trân Trân mạnh mẽ thúc đẩy.
Bọn con cái ở cùng một chỗ với Từ Trân Trân, Mộc Thục Lan đã, vẫn là thân cận hai nàng hơn, lập tức chạy tới. Từ Trân Trân ở nơi đó cười ôm lấy, Mộc Thục Lan đôi mày thật ra vẫn nhíu lại, đợi sau khi ngồi ở trên bàn cơm, Mạnh Tử Kỳ vừa muốn tiến lên hỏi có cần mang thức ăn lên không, Mộc Thục Lan đột nhiên mở miệng nói.- Tiến phu quân, kêu các cô ấy đều đi xuống trước đi?
Triệu Tiến sửng sốt, Từ Trân Trân cũng ôm đứa nhỏ nhìn qua, nhìn thấy Mộc Thục Lan vẻ mặt trịnh trọng, Triệu Tiến phất phất tay. Đứng ở một bên, Mai Hương thì còn đỡ, Mạnh Tử Kỳ đã có chút ủy khuất, nhưng sau đó vẫn thi lễ đều lui ra ngoài. Sau khi bọn người không được phép ở trong phòng rời khỏi, Mộc Thục Lan có chút nôn nóng mở miệng nói.- Phu quân, Vương Hiếu Hiền ở Loan Châu không thấy nữa rồi.
Nhắc tới tên này, Triệu Tiến ngơ ngẩn mới sực nhớ ra, đây là kẻ được gọi giáo chính thống đời nay của Văn Hương Giáo, là con trai trưởng giáo chủ Vương Sâm sáng lập Văn Hương Giáo, trên danh nghĩa là hạng người hiệu lệnh giáo chúng Văn Hương Giáo trong thiên hạ.
Từ Hồng Nho đưa đi kinh sư chém thành trăm ngàn mảnh cũng được xưng giáo chủ, lại chỉ khống chế được giáo chúng Sơn Đông. Trên Vận Hà, Bắc Trực Lệ, nam Trực Lệ còn có Hà Nam và những nơi khác giáo chúng Văn Hương Giáo thì là trên danh nghĩa tôn kính Vương Hiếu Hiền. Đương nhiên, Từ Hồng Nho chỉ có Sơn Đông, lại chỉ hiệu lệnh Sơn Đông, Vương Hiếu Hiền nói là được thiên hạ tôn sùng, nhưng hiệu lệnh chưa chắc ra khỏi được nơi phủ Vĩnh Bình Loan Châu.
- Người như vậy nói không thấy cũng liền không thấy tăm hơi rồi. Triệu Tiến vô vị nói, loại hạng người này bị phú quý nuôi dưỡng phế rồi thật sự không đáng để ý. Triệu Tiến thậm chí suy nghĩ, Mộc Thục Lan nôn nóng như vậy có phải là bởi vì thân thể không khỏe lắm hay không.
- Phu quân, Vương Hiếu Hiền là một gã công tử bột, nhưng bên cạnh y có số người tinh thông. Những người tinh thông này bình thường lưu lại Loan Châu phụng dưỡng Vương Hiếu Hiền, nhưng một khi đi tới khắp nơi, ngay lập tức làm ra cục diện rất lớn. Năm đó Từ Hồng Nho chính là như vậy. Thiếp thân sợ hãi xuất hiện Từ Hồng Nho thứ hai thứ ba, càng sợ bọn họ hiện giờ đi Sơn Đông, thu gom cục diện phu quân đánh tan. Mộc Thục Lan càng nói càng mau.