Triệu Tiến nhìn quét qua mọi người, sau đó mở miệng nói.- Triệu Tự Doanh nghe tên đều tưởng rằng là đội ngũ đoàn luyện hương dũng, nhưng Triệu Tự Doanh chúng ta ngoại trừ gia đinh đoàn luyện ra, còn có rất nhiều xưởng phường, thôn trang còn có hãng buôn. Ngoại trừ việc luyện võ lãnh binh tác chiến nay ra, còn có việc các phương diện trị dân, khuyến nông, mậu dịch, thợ thầy. Không có gia đinh đoàn luyện ở phía trước chém giết chiến đấu, cũng se không có sản nghiệp sinh sôi nay của chúng ta, cũng không có những người nông công thương và đồ vật làm ra, gia đinh đoàn luyện không có áo giáp để mặc, cưỡi không được ngưa chiến, thậm chí ngay cả cơm cung ăn không đủ no. Sự vụ nông công thương Triệu Tự Doanh trọng yếu, so với gia đinh đoàn luyện cung không co chút nào kém xa ca.
Bị Triệu Tiến vừa nói như vậy, tất cả mọi người không kìm lòng nổi ngồi thẳng chút, trong phương viên thế lực của Triệu Tự Doanh, tất cả mọi người cảm thấy gia đinh đoàn luyện trọng yếu nhất, thậm chí ngay cả người Vân Sơn Hành, thôn trang và xưởng phường cũng đều là nghĩ như vậy. Dù sao gia đinh đoàn luyện đó là lây tính mạng đi đánh nhau, mọi người chẳng qua bình thường thợ khéo làm việc, cung không có cách nào so sanh. Hôm nay đươc Triệu Tiến khẳng định, lại làm cho mọi người lòng dạ trở nên phấn khích.
- Sư vu trọng yếu như vậy, nhưng bây giờ có mấy cai khiếm khuyết. Một cái là quyền lực và trọng trách không rõ, rất nhiều viêc, ngươi cũng quản được, ta cũng quản được. Hai là xen kẽ lẫn lộn, Vân Sơn Hành, thôn trang, xưởng phường không biết mình nên buôn bán cái gì. Có mấy nơi cái gì cũng làm, tự cho là không chút nào sơ sót, nhưng thật sự ra không cách nào dốc hết lòng. Khi ta ở Sơn Đông cung đang suy nghĩ việc này, muốn đem những sự vụ này, chia làm ba hạng nông khẩn, mậu dịch, thợ tạo, để cho từng người chuyên trông coi, thiết lâp thêm một ngươi tổng quản. Tổng quản nay cũng không phải cai quản hết thảy sự vụ, mà là ở bên cạnh ta truyền đạt mệnh lệnh gánh vác công văn cơ yếu công việc lớn nhỏ, giống như là sư gia, phụ tá.
Mấy người hết sức chăm chú nghe, Triệu Tiến nói ra từng chức vụ, mấy người hoặc là nhin nhau, hoặc là trầm tư không nói, moi ngươi măc du đều là thần sắc bất động, nhưng lại có chút thấp thỏm bất an, không biết kế tiếp săp xêp như thế nào.
Triệu Tiến nói xong viêc này, lại nhìn một chút mọi người, mở miệng nói.- Một mảnh thợ tạo bao gồm rượu trắng, dêt vai, cùng với đồ sắt, một khối này ta giao cho Từ Hậu Sinh tới quản. Đệ ấy dù sao đối với viêc này quen thuộc dốc lòng. Mấy chức vụ khác, ta muốn hỏi thử các ngươi tư minh co suy nghĩ gi không?
Nghe được những lời này của Triệu Tiến, ba người Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ và Chu Học Trí nhin nhau, đều là tư trên chỗ ngồi đứng lên, khom người nói.- Xin đại ca, xin lão gia làm chủ là được.
- Hẳn là để ta làm chủ, nhưng ta còn là phai nghe xem suy nghi cua các ngươi, các ngươi ngẫm lại sau đo mơi nói. Triệu Tiến nói ra rất thẳng thắn thành khẩn.
Mọi người lại là nhìn, Vương Triệu Tĩnh lại mở miệng nói trước.- Đại ca, Nhị Hồng bên này cung không có săp xêp sao?
Triệu Tiến trả lời nói, hắn sớm có sắp xếp rồi.
- Đương nhiên là có săp xêp, Nhị Hồng trông coi kho bac. Chuyện làm ăn ngân phiếu đổi bạc chỗ Vân Sơn Hành về sau cũng se giao cho đệ ấy trông coi. Đệ ấy so với mấy cái chức vụ này thấp hơn nưa cấp, nhưng do chính ta quản hạt.
Vương Triệu Tĩnh gật gật đầu, Trần Hồng đứng dậy tạ ơn. Y thật ra không có cảm xúc biến hóa gì, bởi vì chức vụ cấp cho y vốn là đang ở làm đấy, hơn nữa chức vụ thấp hơn nưa cấp nhưng gặp mặt thẳng Triệu Tiến, cũng là tình hinh trước mắt.
Sau khi nói xong viêc này, trong phòng lại yên tĩnh chốc lát, Như Huệ vừa muốn nâng trà lên uông, như thoáng chút suy nghĩ giơ tay, lại thiếu chút nữa va hất ngã bát trà. Biến cố này khiến Như Huệ không kìm nổi cười, mắt nhìn Chu Học Trí sau đo mở miệng nói.- Tam gia noi trước.
Chu Học Trí cũng kịp sực tỉnh, theo đó nói.- Đúng, đúng, tam gia noi trước.
Vương Triệu Tĩnh nắm chăt nắm tay, vẻ mặt nghiêm túc mở miệng nói.- Đại ca, tiểu đệ nguyện làm tổng quản này, đi theo làm tùy tùng vì đại ca, lo liệu việc vặt bút mực.
Triệu Tiến gật gật đầu, Như Huệ có chút không ngờ, gã vốn tưởng rằng Vương Triệu Tĩnh không muốn làm tổng quản sự vụ phức tạp lại không có thực quyền gì, Như Huệ đã sửa soạn đi làm cái này. Vương Triệu Tĩnh vừa nói như vậy, trong phòng vừa nay hơi ngưng trọng giằng co tình cảnh lập tức thoải mái không ít. Như Huệ và Chu Học Trí nhin nhau, Chu Học Trí cười đưa tay ra hiệu.
- Lão gia, thuộc hạ nguyện quản nông khẩn. Như Huệ trịnh trọng nói, Chu Học Trí cười đứng lên nói.- Vây thuộc hạ chỉ có quản mậu dịch rồi.
- Đươc, tư luc các ngươi tỏ thái độ như vậy ta biết ngay, chúng ta Triệu Tự Doanh không co ly gi la không thắng rôi. Triệu Tiến tán thưởng một câu, ba người khiêm nhường lẫn nhau lại lựa chọn sở trưởng, kết quả này đúng là như Triệu Tiến muốn. Nhưng thật sự ra, ba người này mỗi một hạng cũng quản tới được, mỗi một hạng đều từng tham dự qua. Khi Triệu Tự Doanh còn chưa có trơ thành lớn manh, tất nhiên không cần phải các ti chức này, thật sư bắt đầu trở lên tập trung, đo là chuyên cua mấy năm này.
Triệu Tiến bắt đầu đi thẳng vao chuyện chính.- Không cần đi nhìn từ măt nghia cua hai tư nông khẩn và mậu dịch này. Nông khẩn bên này phai trông coi thôn trang các nơi, giám sát việc đồng áng chăm chỉ của bọn họ, phải làm cho bọn họ khởi công xây dựng thuỷ lợi, phai trông coi hôn tang gả cưới cua bon chúng, phải duy trì trị an. Nên vì mậu dịch thợ tạo và gia đinh đoàn luyện cung cấp sức người, ngươi chính là quan phủ. Ngươi chính là quan phủ, ta muốn cho ngươi chức quyền so với quan phủ còn lớn hơn. Hiện giờ Triệu Tự Doanh chúng ta cũng coi như có địa bàn môt tỉnh, Như Huệ ngươi thật giống như Tuần phủ môt tỉnh kia. Các trang chủ trang viên phía dưới chính là Tri châu Tri huyện đó, việc bọn họ cần phải làm, chúng ta đều phải làm, hơn nữa còn phải làm được càng nhiều càng đây đu càng cặn kẽ.
Như Huệ một bên ghi chép một bên tra lơi, đơi Triệu Tiến bên này nói xong, gã sau khi tự sửa chữa vài nét bút, cũng là cười cảm thán nói: - Thuộc hạ luc nhỏ, gia phụ vẫn muốn để cho thuộc hạ tiếp quan Vân Sơn Tự, vẫn luôn dậy dỗ thuộc hạ trông coi sự vụ lớn nhỏ trong ngoài Vân Sơn Tự. Truyền thụ quan sát lòng người như thế nào, như thế nào an bài thân tín. Lúc ấy còn nói, một bộ chiêu số đặt trên đường công danh cũng đủ làm môt viên quan rồi. Về sau phương trượng và giám tự không có làm tới, quan cũng không có làm, lại không nghĩ rằng lúc này dùng tới rồi.
Gã nói thật nhẹ nhàng, trong lời nói lại có không ít cảm thán thổn thức, tất cả mọi người là cười, Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói với Triệu Tiến.- Đại ca, chỉ là vài cái tên nông khẩn, mậu dịch, thợ tạo này, không khỏi có vẻ không đủ trịnh trọng, cũng không giống loại chức ti thiết lập đoàn, liên, đội trong doanh.
- Phong nông khẩn, phong mậu dịch, phong thợ tạo, ngươi chủ quản la phong trưởng. Triệu Tiến sớm có kế sách sẵn.