Ở trấn Ngung Đầu đã trải qua những thứ này, Tạ Minh Huyền và các thủ hạ mới ý thức được thế lực của Triệu Tự Doanh rốt cuộc là như thế nào. Khống chế thế lực các nơi trên tào vận, ở nơi đất tim mạch Đại Minh như Nam Trực Lệ này y hệt quan phủ, hoành hành đến nước này, bại cũng không oan uổng, mọi người xuống thuyền chấp nhận an bài. Vào lúc này, ngươi làm dao và thớt, ta làm thịt cá, soát người trói lại áp giải đi cũng không có bất cứ lời oán thán nào.
Một đám người Tạ Minh Huyền đối với phồn hoa của trấn Ngung Đầu chưa có gì bất ngờ. Đại Minh phàm là gần kề bên bờ Vận Hà, hoặc là may mắn tọa lạc tại điểm nút Vận Hà, một loạt nương tựa vào lợi thế của tào vận sinh sôi nẩy nở, Tế Ninh và Lâm Thanh giàu có và phồn hoa còn vượt qua cả nơi đây. Nơi này coi như không được đông đúc, nghiêm túc mà nói trấn Ngung Đầu so với đại thành như Liêu Dương Thẩm Dương và Quảng Ninh của Liêu Trấn, thật sự không coi là gì.
Trên đường bọn chúng bị áp giải đi về phía trước Từ Châu, hơn bảy trăm người tất nhiên không có đãi ngộ xe ngựa, chỉ đành đi bộ về phía trước. Sau khi rời khỏi trấn Ngung Đầu, chỉ cảm thấy con đường bằng phẳng rộng rãi, đồng ruộng ven đường đều được sửa sang, kênh mương ngang dọc, bách tính đi bộ trên đường đều là ung dung tự tại. Dù cho hạng người vội vàng đi lại đông đúc cũng là dáng vẻ sống trong thời thế thái bình an lạc. Không lẽ trấn Ngung Đầu nhỏ bé này lại lan rọng tới như vậy. Xung quanh đều theo đó được thơm lây. Bên phía Tế Ninh ra khỏi thành ba mươi dặm là thấy được người chết đói rồi.
Bọn Tạ Minh Huyền càng đi càng lấy làm lạ, không riêng gì gần kề trấn Ngung Đầu như vậy, ven đường đều là như vậy, nói trắng ra là trị an cực tốt, ruộng đồng nhà cửa ngay ngắn, ấm no không lo nghĩ. Đây rõ ràng là địa giới Đại Minh, rõ ràng là nhà mình ngồi thuyền qua đây, không hề bay đi nơi khác cũng không có đi tiên quốc nhân gian đồ bỏ đi gì đó, vì sao nhìn thấy được cảnh tượng an cư lạc nghiệp như vậy?
Tại Liêu Trấn, tại Sơn Đông, cảnh tượng phú quý xa xỉ của mọi người không phải chưa từng biết qua, phồn hoa cũng không phải chưa từng biết qua, nhưng chưa từng nhìn thấy bách tính an cư lạc nghiệp. Tình hình lớp lang như vậy, không biết lúc nào bách tính Đại Minh mới sống được những ngày tháng như vậy.
Giống những người đó lúc đầu đến Từ Châu trước kia, bọn Tạ Minh Huyền cũng cho rằng là bày vẻ bề ngoài, bọn họ nhìn thấy những thứ đó chỉ là để cho người ngoài trông thấy, đi xa một chút còn không phải dáng vẻ rách nát nghèo khổ gì đó sao. Nhưng những lời này, bản thân bọn họ cũng không tin. Còn người đang áp giải kia vẫn xem như khoan hồng, chỉ cần bọn họ không làm loạn, sẽ không ai so đo quá nhiều với họ.
Từ trấn Ngung Đầu đến Từ Châu, men theo đường sông đi qua phải mất ba ngày ba đêm thậm chí càng mất nhiều hơn. Cứ như vậy đi qua cả đoạn đường phía trước, Tạ Minh Huyền đột nhiên phát hiện, hơn bảy trăm người của mình men theo con đường lấy được lương thảo, lộ trình đi mỗi ngày, sau khi dừng lại ăn ngủ, mỗi người đều được ăn no. Phải biết hơn bảy trăm người bọn họ cộng thêm hơn ngàn nhân mã áp giải, con số gần hai nghìn trong mỗi ngày đồ dùng và ăn uống cũng là một con số lớn, lại tùy ý một ngày ăn no ba bữa như vậy.
Phải biết rằng, ở Văn Hương Giáo, không đủ cho bốn nghìn người một ngày ba bữa ăn no, ngay đến bản thân chỉ khi lâm chiến mới được đãi ngộ như vậy. Triệu Tự Doanh tùy ý làm như vậy sao? Tạ Minh Huyền còn cố ý quan sát những gia đinh đoàn luyện đang áp giải, xem bọn chúng liệu có phải như sói nhai hổ nuốt không. Từ tốc độ ăn cơm nhìn ra được, ngày thường rốt cuộc có được đãi ngộ như vậy hay không?
Khi nhìn thấy gia đinh đội nhân mã của Triệu Tự Doanh bẻ vụn lương khô cho ngựa ăn, Tạ Minh Huyền đã biết được rằng tất cả những thứ nhìn thấy trên đường không phải làm cho người ngoài xem. Nhưng nhìn thấy điều này, Tạ Minh Huyền chỉ là đau lòng, trong lòng nghĩ lương thực ngon như vậy làm sao lại cho súc vật ăn, quá là lãng phí.
Bọn Tạ Minh Huyền trên đường rời khỏi trấn Ngung Đầu khoảng nửa ngày, liền thấy được liên đội đoàn luyện tuần tra ven đường, nhìn đội ngũ và bước chân đều rất ngay ngắn, binh khí đều tinh xảo, đều không thiếu được cảm thán vài câu, nói Văn Hương Giáo ở Sơn Đông bại cũng không oan. Đội quân bình thường của binh mã Từ Châu không ngờ cũng có khí khái này. Thế nhưng lúc nói lời này, lại bị gia đinh áp giải bọn họ nói vài câu, nói đây coi như đội quân bình thường gì, đây đều là kẻ không còn cơ hội ra trận, ở bên trong gia đinh đoàn luyện của Triệu Tự Doanh, ngay cả ba bậc đầu cũng chẳng xếp được vào.
Đám người vốn tưởng rằng gia đinh áp giải bọn họ là nói khoác, nhưng gặp phải mấy chuyện kế tiếp, những đội ngũ tuần tra này đều đi tránh sang bên đường, mà gia đinh áp giải bọn họ hiển hiện rõ thần sắc kiêu ngạo, phân biệt cao thấp rất rõ ràng. Sau khi nhìn thấy một màn này, mọi người nói cũng lười nói, chống lại sức mạnh như vậy, bại cũng không oan. Chỉ trách giáo chủ Từ Hồng Nho có ý nghĩ quá mức lạ thường, còn cho rằng gom hết lại được loạn dân, sẽ làm Từ Châu hoàn toàn sụp đổ. Thực lực như vậy, làm sao đủ lay động?
Một đội tù binh bọn Tạ Minh Huyền đang đi trên đường lớn, tuy nhiên vào lúc không có loạn lạc, ưu tiên thương dân, một đại đội nhân mã của bọn họ đi trên đường thường phải tránh né thương khách và đoàn xe qua lại, sau đó biến thành đội ngũ áp giải gây phiền phúc, dẫn hẳn tất cả mọi người tiến lên ở ven đường, gặp được nơi có đồng ruộng lại lên quan đạo.
- Ven đường đào rãnh mương là làm gì vậy? Chảng lẽ là dùng để đắp đường sao? - Đầu óc ngươi hỏng rồi sao, đây là thoát nước đấy. Sau khi trời mưa, nước mưa liền thuận theo cái rãnh này trôi đi. Chậc chậc, điều này tốn bao nhiêu công sức, năm đó Liêu Trấn chỉ có trạch viện nhà giàu như Du kích trở lên mới có quy chế như vậy.
- Câu này thật không sai, ngày mặt trời nóng bỏng này, còn có số cây cho bóng râm, đi ở phía dưới rất dễ chịu. Chỉ tiếc cái cây quá nhỏ, nếu lớn lên rồi thì không giống trước nữa.
Đi được hai ngày, gia đinh áp giải bọn họ tuy rằng khá là lành lạnh, nhưng lại không tùy ý đánh mắng, cũng không có dọa dẫm áp bức, đều là chấp hành nhiệm vụ. Thái độ như vậy khiến đội của Tạ Minh Huyền nhẹ nhõm hơn rất nhiều, cũng bắt đầu có lức nhàn rỗi thị sát hoàn cảnh bên đường. Đây là địa giới của Đại Minh, người đều mặc y phục của Đại Minh, gương mặt rất giống Đại Minh, nhưng bên này lại hoàn toàn không giống hai vùng Liêu Trấn, Sơn Đông.
Tạ Minh Huyền quan sát cặn kẽ hơn bọn thuộc hạ, khi nói tới bóng cây đó, gã để mắt tới những cây bên cạnh đều là cây nhỏ mới sinh trưởng được mấy năm. Nói như vậy, quy chế của con đường này vốn không phải được lưu lại từ trước, mà là Triệu Tiến làm ra. Thực ra tất cả những gì thấy trên đường có chỗ chỉnh đốn không giống nhau, tất cả đều có cảm giác như vậy, đó chính là rất mới, đều làm bản thân mình cảm thấy kinh ngạc. Ven đường gặp được những thương lữ người bên ngoài tới đó, phần nhiều là người ngoại tỉnh đến, đến lần đầu đều là nhìn ngang nhìn dọc, vẻ mặt kinh ngạc. Bởi vậy cũng phán đoán được, bên này cũng không phải có từ trước, mà là Triệu Tiến làm ra.
Văn Hương Giáo đại náo Sơn Đông, từ Từ Hồng Nho trở xuống, tất cả mọi người đều biết Từ Châu tất nhiên phải động, hơn nữa Từ Châu là y hiếp lớn nhất của Văn Hương Giáo, vì vậy phải liều mạng tích trữ sức mạnh, phải bày cuộc đợi chiến. Nhưng ai cũng không ngờ được Triệu Tự Doanh Từ Châu không ngờ dũng mãnh đến nước này. Sau khi nghe thấy thuộc hạ bẩm báo tình hình trận chiến, Tạ Minh Huyền đã biết Triệu Tự Doanh này không phải kẻ Văn Hương Giáo lay động được. Cũng chính lúc này, gã bắt đầu nhanh chóng bố trí con đường lui cho mình.
Tạ Minh Huyền tại liêu Trấn, Sơn Đông và Bắc Trực Lệ đều đã sống qua, đã từng biết qua thực lực các lộ quan quân. Hai bên so sánh với nhau, Triệu Tự Doanh rất là dũng mãnh, đã không dùng được chuẩn mực đánh giá quan quân để suy xét "Đoàn luyện hương dũng" Từ Châu này. Có thực lực như vậy, lại thận trọng tích cực mở rộng ra bên ngoài, cắm rễ gầy dựng, Tạ Minh Huyền đương nhiên đoán ra được chí hướng rộng lớn của Triệu Tiến. Nhưng gã đang lo lắng đứng tại chỗ này, có chí hướng như vậy, thì chỉ cần luyện tốt binh mã, khuyếch trương ra bên ngoài là tốt rồi, bên trong giữ vững ổn định thì được rồi, tại sao lại phải xây dựng như vậy, đem nơi đó tạo dựng nên giống như tiên quốc phúc địa vậy. Lẽ nào hắn không biết một Từ Châu nhỏ bé chỉ là một nơi tạm cư trú. Nếu có chí hướng cao xa như vậy, đích ngắm tới của Triệu Tiến nên ở nơi khác, hoặc là tất cả những gì Triệu Tiến làm đều là vì hưởng phúc thái bình, không có chí hướng to lớn như vậy?
Ở trong nghi hoặc tiến vào địa phận Từ Châu, sau khi tiến vào Từ Châu, vẻ kinh ngạc của một số người theo cùng Tạ Minh Huyền càng đậm. Bọn họ không ngờ phồn hoa nơi này còn vượt qua một vùng Bi Châu, phải biết rằng nơi này cách Vận Hà có một đoạn khoảng cách. Huống chi bách tính Sơn Đông của Lỗ Nam bách tính đều biết, sau khi Vận Hà đổi dòng, Từ Châu lập tức suy vi, làm sao phồn hoa được đến nước này.
Chu vi thôn trại của bên cạnh quan đạo, nơi nơi đều là lò rèn, xưởng phường, có hương rượu nồng đậm bay tới, nếu có mùi thối thì là mùi của da lông lột phơi khô, còn có trúc mộc chất thành đống bên ngoài giống như tòa núi nhỏ, cũng có hơi nước và hơi lửa của xưởng phường rèn sắt. Từng chiếc xe trâu, xe ngựa qua lại không ngừng. Con đường quan đạo bọn họ đi được là dọc theo Hoàng Hà, nhìn thấy có xe lớn từ trong sơn trại đến bến đò ven sông, đưa hàng hóa lên trên thuyền, sau đó đi đông đi tây.