- Chủ tướng, phía nam có luồng bụi mù rất lớn, phía nam có luồng bụi mù rất lớn, đội nhân mã giặc Từ Châu đã đến rồi! Đang khi ở đây đang rối loạn, lại có người ở hậu đội đến đây bẩm báo, thanh âm cũng đã đổi giọng.
Du kích Nhạc Thiên Hổ sắc mặt lập tức tối sầm xuống, còn không đợi hạ lệnh, lại nhìn thấy sát cạnh bên ngoài nhất có một đội quan quân đột nhiên tán loạn, quân lính né ra bốn phía, mà Thiên tổng cùng với bọn thân binh dẫn đội cũng là thúc ngựa chạy như điên, mắt thấy đã chạy xa, đội ngũ quan quân đã có chút trói buộc không được.
- Chạy, chạy đi đâu được nữa, rút về thôn trang, mau, rút về thôn trang! Du kích Nhạc Thiên Hổ nghiến răng nghiến lợi nói một câu, sau đó rống to nói.
Quan quân Phượng Dương chạy tán loạn vẫn còn tiếp tục, tuy nhiên đại đa số quân tướng quân lính biết mình chạy không được, trở lại thôn trang cố thủ mới là lựa chọn tốt nhất, lúc này nghe theo mệnh lệnh, ngươi tranh ta giành dũng mãnh lao về phía thôn trang, không ít người từ trên cầu kia bị chen xuống phía dưới, sau đó lại trèo lên, tuy rằng đã là đại loạn, nhưng vẫn rút về được bên trong thôn trang.
Trở lại trong thôn trang, đã có người đi dặn dò đóng lại cổng trang, bố trí các doanh canh giữ trên đầu tường. Nhạc Thiên Hổ bất chấp thở dốc, chạy thẳng lên đầu tường nhìn xung quanh, lại nhìn thấy Thiên tổng cùng với thân vệ chạy trốn lúc nãy đang thúc ngựa trở về, phía sau bọn họ có người đang truy kích không ngừng, nhìn thấy được người bên cạnh Thiên tổng kia thỉnh thoảng bị trúng tên té xuống đất, hơn hai trăm kỵ binh Từ Châu đằng sau bắn tên chém giết, những người chạy tứ tán đều bị mất mạng.
Hễ là quan quân võ tướng và quân lính đi lên đầu tường lúc này đều là sắc mặt xám xịt, trước mắt chỉ có một con đường tử thủ, duy nhất trông cậy vào chính là kỵ binh này không có cách nào cứng rắn tấn công bảo trại, sau đó cũng ở bên đây không chậm trễ được thì giờ, chỉ cần vội vã chạy về Từ Châu, mọi người tóm lại là dẫn đội chạy trốn, mang binh mã quya về Phượng Dương là tốt nhất, thật sự không được, chạy đến Hà Nam vào rừng làm cướp thôi.
Ba chỗ bụi mù chậm rãi tới gần bên này, chỉ có phương bắc không có lực lượng tới vây công, Triệu Tiến suất lĩnh đại đội nhân mã bắt đầu tụ lại tại bên dưới thôn trang này, giằng co chặn đường ba nghìn bộ binh nhân mã quan quân kia cũng gấp gáp phái người đi thông tri, tránh cho đừng có hiểu lầm gì xảy ra.
Triệu Tiến rất là hưng phấn nói.
- Vốn là tối hôm qua đã tới rồi, nhưng khi qua sông Quái mặt băng bị sụp, làm trễ nải thì giờ, nếu đội quan quân Phượng Dương chạy trốn được thật sự cũng chẳng cần bận tâm đến bọn chúng, không ngờ là các ngươi đã cản được, các ngươi có công lớn, đợi ban thưởng đi!
Trước mắt hơn bốn ngàn quan quân Phượng Dương vốn là chiến quả ắt tới tay, không ngờ gặp phải chuyện bất ngờ sông băng sụp đổ dẫn đến chậm trễ, về Từ Châu là chuyện khẩn yếu nhất, nếu binh mã này thật sự chạy trốn đến nơi khác, cũng chỉ tạm thời không để ý tới là được rồi, tuy nói trong khoảng tháng ngày ngắn ngủi không có nguy hại, nhưng dù sao cũng là một tai hoạ ngầm, lại không ngờ bị người ngăn lại, như bị mất đi lại lấy về được mang đến niềm vui bất ngờ làm cho người ta càng vui mừng thêm.
Triệu Tiến vui sướng, mà bọn gia đinh cưỡi ngựa đi theo đội ngũ hắn thì lại là phấn khởi, cái phấn khởi này không chỉ là vì giành được thắng trận lần nữa, mà là một loại tự tin lại đạt được minh chứng. Quan quân đóng giữ Trung Đô Phượng Dương này đã không tệ rồi, binh mã như thế không ngờ bị đoàn luyện Túc Châu quấn lấy, đoàn luyện nhà mình chống đỡ được quan quân không tệ này, như vậy Từ Châu ngoại trừ gia đinh ra có bao nhiêu đoàn luyện, lại còn biên luyện ra được bao nhiêu đoàn luyện, ngẫm lại khiến cho người ta sợ run.
Nông khẩn Túc Châu ở trong điền trang nông khẩn Triệu Tự Doanh xem như có thân phận già nhất, là một trong những vùng đất ổn định lưu dân trước nhất, thôn trang nơi này trang bị rất là đầy đủ, quy hoạch và phòng ngự của thôn trang cùng với huấn luyện của đám đoàn luyện đều là hàng đầu. Lần này quan quân đã đến, thôn trang xung quanh thành Túc Châu và gần kề quan đạo đều bắt đầu chuyển nhà rút lui khỏi rồi, đi đến những thôn trang càng gần Từ Châu và cách đường lối hành quân xa hơn tạm thời an bài ổn thỏa.
Nhưng người quản sự nông khẩn trên đất này cũng rất có tầm mắt, nếu như quan quân ở Túc Châu dừng lại không đi, cướp sạch hết ở chung quanh, như vậy đã trốn đi ổn định thôn trang chỉ sợ cũng không tránh khỏi tai họa, đến lúc đó đợi binh mã Từ Châu đến đây, tất cả sẽ chậm trễ. Đoàn Túc Châu của Lý Ngũ hiện tại đã lui về giữ cửa ải trong núi giữa Từ Châu và Túc Châu, bên này chỉ dựa vào đoàn luyện tự bảo vệ mình. Người quản sự này liền triệu tập trang chủ các nơi hợp nghị, tập hợp đoàn luyện thôn trang và đoàn luyện hậu bị các nơi đến một chỗ, có một ngàn người làm hậu bị, còn lại ba nghìn người đích thân giao chiến với quan quân.
Chiến lực của quan quân, mọi người trong lòng biết rõ, so sánh cùng bọn họ đoàn luyện rốt cuộc là mạnh là yếu, tất cả mọi người không có nắm chắc được, tuy nhiên đã trải qua chiến đấu lớn nhỏ không ít, liên trưởng đoàn luyện lại có một số xuất thân là gia đinh cũ, mọi người trong lòng thật ra đều biết, tối thiểu sẽ không đại bại, bảo toàn chính mình còn đuọc, chỉ cần giằng co được với quan quân này đợi lữ đoàn gia đinh Từ Châu chạy tới là được rồi.
Mọi người biết rằng đây là mạo hiểm, nhưng điền trang bên này cũng đã dựng thành diện mạo mới rồi, thậm chí người trong điền trang cùng với dân chúng trên đất Túc Châu đám hỏi kết thân, đã xem nơi này thành quê hương, nếu như tất cả điều này đều bị quan quân chà đạp, ai cũng sẽ không cam lòng tình nguyện. Mặc dù đều biết rằng rất mạo hiểm, nhưng các nơi vẫn gọp đủ nhân mã, sau đó mấy chục cây cung săn, hai mươi mấy cây súng kíp cũ kỹ do Từ gia Cảnh Sơn đào thải ra, hơn nữa người luyện võ bản xứ Túc Châu và nghĩa dũng Từ Châu, cứ to gan như vậy đến chặn đường.
Chiến pháp bọn họ dự tính rất dốt, quan quân chỉ cần không có đại bác, dựa vào hỏa khí và cung tiễn sẽ bắn không thủng bức tường thuẫn bài làm bằng tấm ván gỗ và bè tre, giá gỗ tam giác thật sự ra chính là kiểu dáng cự mã. Trước hết bảo vệ mình trong "công sự doanh trại", khiến cho quan quân tấn công không vào được, sau đó phản kích. Đây là biến hóa cực hạn của chiến pháp phương đội trường mâu của Triệu Tự Doanh, bọn đoàn luyện này cầm bước tập luyện đã lâu, nắm thời cơ ứng biến chạy đi truy kích đều rất xuất sắc, cũng không quá vụng về, cung tiễn và súng kíp kia dù thế nào cũng sát thương được người.
Trước đó ước đoán mạo hiểm sẽ rất lớn, không ngờ khi đánh nhau lại mạnh như vậy, cuộc chiến này khiến liên trưởng đoàn luyện dẫn đội cùng với quản sự kia lòng dạ đều ngẩng cao lên, lữ đoàn gia đinh là tinh nhuệ, đích xác không nhiều lắm, nhưng đoàn luyện các nơi có bao nhiêu, luyện được đoàn luyện đã tiêu phí bao nhiêu sức lực trong lòng tất cả mọi người đều biết, đây là sức mạnh lớn cỡ nào.