Cát Hương tràn đầy nghi vấn hỏi.- Đại ca, những sự việc ngổn ngang này đều là bởi vì vỡ đập sông chỗ chúng ta sao? Lũ lụt lớn bằng hạt vừng bên ngoài xé thành tai họa lớn bằng trời, kết quả người nào cũng kiềm chế không được. Nhưng Tế Ninh bên kia náo loạn đệ còn có hiểu được, ở chỗ này động thủ làm cái gì. Những thôn trang kia đều là mới lập nên, thậm chí bên này cũng không phải là địa bàn của chúng ta. Sức lực người này tiêu phí khẳng định là không ít, mưu đồ cái gì chứ?
Triệu Tiến trầm tư nói.- Huynh cũng nghĩ không thông, duy nhất nghĩ đến chính là bọn họ cho người theo dõi, Triệu Tự Doanh chúng ta cũng không phải không đắc tội được, không phải nơi nơi tin phục, còn có rất nhiều nơi không vững.
Sau khi nói xong câu này, Triệu Tiến lại nói.- Có lẽ trước giờ có rất hiều chuyện giống nhau, đây hết thảy chỉ là ngụy trang, bọn chúng vẫn còn mục đích khác.
- Đại ca, là có mục đích gì?
- Huynh không biết, nội vệ chúng ta tuy rằng mạnh mẽ, nhưng cũng chỉ theo dõi được mấy điểm, mấu chốt hết thảy mọi chuyện đều phải xem vị Thư đại nhân nơi kinh sư kia biết được cái gì.
- Đại ca, bên trong kinh thành nha môn nhiều, quan sai nhiều, bọn Mã Lục vẫn luôn ẩn nấu, trên đường bất ngờ tập kích còn tốt, nhưng là muốn bắt quan lại kinh thành tra khảo, điều này có khả năng sao?
- Cũng không phải là quan lớn trong ngoài triều đình, cũng không phải là hạng người tên bao trùm cả thiên hạ, còn có cái gì không có khả năng, chẳng qua chỉ là chúng ta có bằng làm làm hay không. Triệu Tiến cười lạnh nói, sau khi nói hai câu Triệu Tiến lại rơi vào trầm tư, xem bộ dạng này của hắn Cát Hương cũng không dám quấy rầy.
Chờ thêm một lát, Triệu Tiến lại ngẩng đầu lên nói.- Dựa theo bước tiến hành quân, mau chóng đến Cát Câu Diếm bên kia nghỉ ngơi nửa ngày, sau đó đi Nghi Châu, đến thôn trang Điền gia mới được nghỉ ngơi.
Cát Hương không kìm được mà nói.- Đại ca, các huynh đệ suốt một đường này không chút nào nghỉ ngơi, hiện tại nơi này đều bị chúng ta san bằng rồi, ai còn dám ló đầu gây loạn, cho dù quan binh tới cũng không sợ, để cho mọi người thoải mái một chút.
- Duy trì tốc bước tiến hành quân cũng không phải là không nghỉ ngơi, mảnh đất phủ Thanh Châu này không phải là địa bàn của chúng ta, không được có bất kỳ sai sót nào. Triệu Tiến nghiêm túc nói, lúc này Cát Hương cũng không dám phản bác, y đối với đại ca mình rất hiểu, biết rõ đây là Triệu Tiến đang nghĩ tới điều gì.
Duy trì bước tiến hành quân, chỉ có điều là khoảng nghỉ ngơi và chỉnh đốn ban ngày ngắn, buổi tối vẫn là phải hạ trại nghỉ ngơi, không cần suốt ngày đêm đánh lén bất ngờ, được ăn canh nóng cơm nóng, lại được ở trong trại mình an tâm mà ngủ nghỉ, mọi người khôi phục rất nhanh, tâm tình của ai nấy đều tăng vọt, phấn chấn vui mừng. Lần tập kích này tuy nói rằng mệt mỏi người, hơn nữa mỗi cuộc chiến tất thắng hơn nữa phe ta không có hy sinh, mấy người bị thương trên sơn đạo đều là vết thương nhẹ, mọi người đều có công trạng trên mình. Tuy nhiên đại đa số bên trong gia đinh chỉ cảm thấy một loại niềm vui sướng đơn thuần. Huấn luyện bị đè nén quá lâu, đi được ra ngoài cử động một chút, chiến đấu đao thật thương thật, chính là loại thả lỏng và vui sướng.
So với vui sướng của bọn gia đinh, Cát Hương lại có chút bộ dáng thờ ơ, y cũng không che giấu không thích thú của mình.- Đây đều là mấy hạng hèn nhát yếu ớt, nói giết gà dùng đao mổ trâu cũng là đề cao bọn chúng quá rồi, ngay cả động tay động chân cũng không xứng đáng. Đoàn luyện thổ phỉ ở chỗ này đứng trước mặt gia đinh Triệu Tự Doanh đúng là không đáng nhắc đến.
Triệu Tiến dẫn đầu đội ngũ suốt đường như vậy trở lại Cát Câu Điếm bên kia nghỉ ngơi, ở Cát Câu Điếm nghỉ một ngày một đêm, người ngựa đều được nghỉ ngơi trọn vẹn. Lẽ ra Cát Câu Điếm lúc này phải là nơi an toàn, bốn liên đội đoàn luyện trú đóng, rất nhiều vật liệu tập trung lại, cộng thêm sức mạng của bản đội Triệu Tiến, chung quanh nơi đây vốn dĩ không có người nào động tới được. Nhưng Triệu Tiên ở nơi này không có chậm trễ quá lâu, sau một ngày liền dẫn đại đội tiếp tục xuôi nam, hơn nữa sức mạnh Triệu Tự Doanh ai bài ở Cát Câu Điếm cũng lui về phủ Duyện Châu.
Đoạn đường đi về phía nam này không ngừng khiến cho bọn gia đinh và Cát Hương đềy có chút cảm thấy buồn bực, cứ đi như vậy giống như sau lưng có người đuổi theo, rõ ràng là ở bên kia đại triển uy phong, tại sao lại rời đi nhanh như vậy, Triệu Tự Doanh khi nào lại biết sợ qua, tuy nhiên điều này ở trong lòng nghĩ thế nhưng ai cũng không nói rõ.
Cứ như vậy đã tới Nghi Châu của phủ Duyện Châu, theo tiếp ứng của Nội Vệ bản địa, đội ngũ mà Triệu Tiến suất lĩnh dừng chân hạ trại ở Điền gia trang. Sau khi dừng lại ở đây, Triệu Tiến mới tuyên bố nghỉ ngơi và chỉnh đốn ba ngày, về phần động tĩnh tiếp sau đó thì chờ mệnh lệnh. Mọi người đến lúc này mới thở phào, với thói quen của Triệu Tự Doanh, lúc này mới thực sự là nghỉ ngơi, thả lỏng.
Triệu Tiến tới điền trang này, người bản xứ chỉ biết là có một vị đại hào tới, không biết rõ là người nào, chỉ có Điền Long của Điền gia là biết cặn kẽ, sớm đã ra ngoài thành Nghi Châu đón tiếp, điều động đồ vật của Điền gia cung ứng cho đội ngũ cả ngàn kỵ mã của Triệu Tiến. Tuy nói là hơn ngàn người ngựa thêm vào một lượng lớn các loại xe lớn, gia súc, số lượng đồ đạc tiêu hao mỗi ngày rất lớn, nhưng Điền gia lại cung ứng được, bởi vì bọn họ khi cung ứng cho Cát Câu Điếm đã biết, Triệu Tự Doanh tuyệt sẽ không lấy không, nhà mình chuyển tới đồ đạc dùng qua mùa đông, không quá lâu sẽ bù đủ, hơn nữa còn có chỗ tốt khác.
- Đệ đệ của ngươi ở Từ Châu mọi chuyện đều tốt cả. Tiền đồ của hắn sẽ không kém ngươi ở sỹ lâm Sơn Đông đâu. Thay ta nghe ngóng gần đây có động tĩnh gì không, nhất là chỗ Thư gia bên kia, chính là Thư gia Cử Châu, có thân thích làm quan ở kinh thành đấy. Triệu Tiến đưa ra bố trí đơn giản với Điền Long, Điền Long bên kia vội vàng vâng dạ đi làm.
Về phần động tĩnh của sỹ lâm Sơn Đông, nhất là nguyên nhân, hậu quả vụ động loạn của kẻ sỹ ở Tế Ninh kia, kết quả điều tra của Mã Xung Hạo và Lôi Tài vừa trở về cũng không khác biệt nhiều. Dưới ủng hộ của Triệu Tiến, Mã Xung Hạo lần này thực sự là dùng thủ đoạn sấm sét, đã vận dụng toàn bộ các mối quen biết và uy hiếp của Triệu Tự Doanh ở Sơn Đông. Những văn nhân sỹ tử bị bọn họ bắt trở về chẳng những không gây phiền hà với quan phủ thậm chí còn tước bỏ công danh của bọn họ. Điều này đào bật gốc rễ của bọn kẻ sĩ, không có công danh, rất nhiều người đã trắng tay.
Hơn nữa, đám văn nhân lúc nói về việc dân việc nước thường thường hiên ngang lẫm liệt, giống như là đang giữ gìn chân lý của trời đất, nhưng thật sự khi việc tới trên đầu thì chả có mấy người còn cốt cách. Đã từng có, đích xác từng có, tuy nhiên lần ở Tế Nam này lại không có, bao gồm cả Trần Tú Tài ôm bài vị xông tới đằng trước kia, sau khi bị bắt về đoàn bộ của đoàn tuần đinh cũng là biết gì nói đó, nói hết không sót gì, những việc làm ngấm ngầm, xấu xa của bạn bè, đồng môn bên cạnh cũng đều cung khai ra hết.