Vì có phương thức xử lý này, thứ bậc của cái gọi là thập đại thương nhân buôn muối của Dương Châu đã thay đổi hơn phân nửa, thậm chí còn có người lúc trước không nằm trong mười người này giờ lại bước chân vào. Phải biết rằng trước khi Triệu Tự Doanh xuất hiện, những người và thứ bậc của thập đại thương nhân buôn muối đã như vậy suốt hơn trăm năm, không ai ngờ vì Từ Châu mà đột nhiên thay đổi.
Thương gia giàu có ở cửa sông Thanh Giang và Dương Châu tuy ở dưới mái hiên của Triệu Tự Doanh, hơn nữa những chuyện dính đến phát tài thì đều muốn cầu cạnh Triệu Tiến, nhưng trong lòng bọn họ vẫn có chút không phục, muốn tìm lại cho mình chút danh dự, cứu lấy lòng tự tôn đáng thương.
Triệu Tiến đến dự yến để thương lượng, đám thương gia giàu có dĩ nhiên muốn bày ra những món ăn trân quý, cố hết sức tỏ ra xa xỉ khí phái, bằng không thì sẽ bất kính với Triệu Tiến, cũng là mất mặt mình. Vốn dĩ oanh oanh yến yến (ý chỉ ca kỹ) ở Tần Hoài và Dương Châu đều được mời đến hiến nghệ trong buổi yến tiệc. Nếu như Triệu Tiến và bọn huynh đệ bên cạnh nhìn trúng người nào, mang luôn về Từ Châu là được. Đây cũng là giọng điệu thường nghe thấy của phú thương Giang Hoài, nhưng chuyện này bị nghiêm khắc cự tuyệt, đây mới từ bỏ suy nghĩ này.
Tuy nhiên không có nữ ca kỹ, yến tiệc cũng không hay ho gì. Lúc Triệu Tiến làm khách ở Vương gia, trên bàn tiệc có một món ăn, đều là những sợi thịt dài hai đốt ngón tay, cho vào miệng thì mềm mại, vị tươi ngon, ăn thì rất giống như thịt gà. Triệu Tiến thuận miệng hỏi một câu "Thịt gà này làm thế nào vậy?", nhưng không ngờ đây là thịt ức bồ câu, hơn nữa còn là miếng thịt ở chính giữa ức bồ câu. Đây là bộ phận mềm nhất tươi nhất, làm một bàn ăn, ức chừng tốn hơn trăm con bồ câu.
Nghe nói như vậy, Triệu Tiến bị dọa đến nhảy dựng, thầm nghĩ không ngờ lại xa xỉ như thế. Chuyện này đã lan truyền rất nhanh khắp cửa sông Thanh Giang, đám thương gia giàu có đều hăng say bàn tán. Có người lén lút nói, Triệu Tiến Từ Châu này bản lĩnh lớn như vậy, kiếm được nhiều tiền như vậy, về mặt biết hưởng thụ vẫn là tầm thường, cũng chỉ biết những món thô kệch như bánh nướng thịt dê, sao bì được với truyền thống cội rễ của cửa sông Thanh Giang.
Khắp chốn đều muốn sĩ diện, mọi chốn tìm không được, khó có dịp giành thắng lợi về phương diện hưởng thụ, mọi người đều cảm thấy phấn chấn vô cùng.
Trong yến tiệc tiếp theo, ăn những món ngon chỉ dùng một miếng thịt cắt từ lưng con heo, chỉ dùng miếng thịt phía dưới mắt của con cá, còn có món hải sản gì đó bắt từ biển, bướu lạc đà đến từ tái bắc (tái bắc: vùng biên giới phía bắc), thậm chí còn có các loại thịt hươu tai gấu đến từ ngoài quan ải. Triệu Tiến ăn vào cũng không lấy gì làm ngon, chẳng qua chỉ cảm thấy mới mẻ thú vị. Dù sao đều do đám thương nhân này thết đãi, cũng không cần phải tiết kiệm cho bọn họ.
Hộ vệ đi theo Triệu Tiến có một bọn người là do Mã Xung Hạo dạy dỗ. Lúc Triệu Tiến dự yến ở nhà khác, nhà bếp từ lúc sửa soạn nguyên liệu đến khi mang thức ăn lên, cả quy trình đều có gia đinh trông chừng, mỗi một khâu động tay động chân được đều có người chăm chú quan sát. Mỗi một món ăn dâng lên bàn Triệu Tiến, bao gồm cả trà rượu điểm tâm, đều phải có ba người nếm thử trước, sau đó mới cho phép dâng lên. Theo lời dạy của Mã Xung Hạo, nếu như thật cố ý, thủ đoạn hại người phải nói là chỗ nào cũng nhúng tay vào được, nhất định phải đề phòng nghiêm ngặt.
Sau khi Triệu Tiến đến cửa sông Thanh Giang, đầu não xử trí chính vụ của Triệu Tự Doanh cũng đi theo đến đây. Tin tức từ bốn phương tám hướng truyền đến vẫn được tập hợp hằng ngày đến chỗ Vương Triệu Tĩnh, vốn bọn người thân tín của tổng điếm Vân Sơn Hành bản địa cũng được điều đến hiệp trợ. Sau cuộc nổi loạn ở Tế Ninh và phủ Thanh Châu, quan quân có tiếng tăm ở ba phủ Ký Nam đã bố trí chiêu mộ hoàn tất. Mà sau khi Triệu Tiến đến cửa sông Thanh Giang, ba ngàn quan quân mới luyện ở Hà Nam cũng bắt đầu bố trí.
Doanh trại của quan quân mới biên chế ở Hà Nam nằm ở huyện Nghi Phong. Đây là huyện gần phủ Quy Đức nhất, ngay bên cạnh Hoàng Hà. Cũng không nói được bố trí này là cố ý nhằm vào điều gì. Dù sao thì Hà Nam không đặt binh mã ở phủ Quy Đức, cho dù là đặt binh mã ở phủ Quy Đức, theo lý thì cũng là lẽ đương nhiên.
Trông thì thấy đó là bình thường, nhưng Triệu Tự Doanh sẽ không lơ là đối với mọi phương diện gần kề. Xét theo đại thế, viên đạn thứ hai này nhằm vào Từ Châu, nhưng sẽ không chạm vào điểm mấu chốt của Triệu Tự Doanh, chứng tỏ triều đình Đại Minh cũng có chừng mực.
Một năm nay các tỉnh Đại Minh xảy ra động đất, nạn hồng thủy, nhưng tổng thể mà nói vẫn xem như bình yên vô sự. Các bộ lạc Mông Cổ phương bắc, Nữ Chân Kiến Châu ở đông bắc đều không có dị động gì, đám thổ ty tây nam đã bị quan quân áp chế đến địa giới Quý Châu hẻo lánh, mà tin thắng trận của Mao Văn Long, mấy trận đại thắng của quan quân tây nam, càng khiến cho năm Thiên Khải thứ ba có chút khởi sắc. Đã có người nói "Trung Hưng" gì đó, nhưng rất nhanh đã bị các phương làm cho lắng xuống, từ này dùng thật là không hợp.
Từ kinh sư còn có tin tức truyền đến, rằng triều đình phát công văn cho Tổng đốc, Tổng chế, Tuần phủ cùng với Tổng binh, Phó tướng, Tham tướng các tỉnh, bảo bọn họ thao luyện binh mã không được lười biếng, không được vì thái bình của một năm nay mà lơi lỏng. Bởi vì đại địch Mông Cổ và Nữ Chân vẫn còn, tây nam cũng chưa hoàn toàn yên ổn, vạn vạn lần không được sơ suất. Triều đình đã nói như vậy, bên dưới cũng phải đáp lời, nhất thời các nơi đều thao luyện binh mã, thanh thế vang trời.
Mặc dù quan quân Trung Đô Phượng Dương, tiêu doanh của Tuần phủ Phượng Dương, binh mã của Lang Sơn Phó tướng đã cùng vây quanh ba mặt, lúc này bọn họ cũng đang thao luyện không ngừng, nhưng cử động của quan quân không mảy may làm xấu đến không khí lễ hội ở cửa sông Thanh Giang. Nơi đây bất kể giàu nghèo quý tiện, mỗi người đều đang chú mục vào đại hội tỷ võ, trong túi có chút tiền chưa dùng đến, thì đều mang đến Vân Sơn Hành thử vận may. Trên tường hai bên trước cửa phân điếm các nơi hàng ngày đều dán lịch đấu và tỷ lệ đặt cược của những trận đấu. Bọn họ thu tiền đặt cược rồi viết chứng từ, đến lúc phân thắng thua thì dựa vào đó mà chung tiền. Về phần những người có tiền có thể diện, thì đi sân tỷ võ xem tỷ thí, ở đó có đủ các trò ăn chơi phóng túng.
Chỉ có điều tình cảnh này không dính đến đám Triệu Tiến, mỗi ngày đều đi các nhà dự yến, không lo làm phiền người khác thẳng tay đưa quyết định cặn kẽ trong việc làm ăn, thậm chí còn dành thời gian để đi xem thử các nơi giao hội với sông vận chuyển muối và Hoàng Hà. Thỉnh cầu của đám thương nhân cửa sông Thanh Giang và Dương Châu bắt đầu dồn dập không ít. Đại hội tỷ võ bắt đầu mấy ngày những trận đấu cũng phong phú hơn, nhưng càng tiến vào trong, số trận đấu càng ít, nói không chừng thật tới lúc lộ diện ở mấy trận sau cùng, nào còn có ý nghĩa yên ổn lòng người gì nữa.
Đối với chuyện này, Triệu Tiến rất thuận theo lòng người. Ngày hai mươi tháng chạp, đại hội tỷ võ đã chọn ra sáu mươi bốn vị cao thủ. Những võ nhân này, hoặc là do các nhà mời tới, hoặc là bản thân có bối cảnh thực lực, bằng không thì là hạng người vốn dĩ có tiếng tăm, không có ai là kẻ yếu, mỗi một trận quyết đấu đều đáng để chờ mong. Đối với rất nhiều người mà nói, đại hội tỷ võ này đến lúc này mới xem như bắt đầu. Tiền đặt cược cũng bắt đầu tăng mạnh, cả cửa sông Thanh Giang trở nên hân hoan nhiệt liệt. Triệu Tiến sẽ tham gia buổi khai mạc của ba mươi hai trận đấu đầu bảng, sau này cũng sẽ cố gắng hết sức trận nào cũng đến.
Đại hội tỷ võ tiến hành đến lúc này, những người phú quý hay có quan hệ với quan lại đến xem càng lúc càng nhiều, nghe nói còn có quan to có tước vị ở trong thành Nam Kinh đến, đương nhiên là vi phục xuất hành. Vé vào cửa và chỗ ngồi của sân tỷ võ đều trở nên rất hiếm và quý. Lúc này, cho dù là an toàn của Triệu Tiến khẩn yếu, nhưng cũng không được mang theo quá nhiều hộ vệ vào trong trường đấu, bằng không đám thương nhân bản địa rất khó làm việc.
Thương hội cửa sông Thanh Giang cẩn thận đưa ra một đề nghị, vốn tưởng rằng sẽ bị thân tín bên cạnh Triệu Tiến trách móc, không ngờ mọi người đều rất phối hợp. Nếu đã là để lòng người yên ổn, vậy thì không được khiến cho tình cảnh trở nên quá mức căng thẳng. Gia đinh mặc giáp đi theo vào trường đấu có đến ba mươi người, đương nhiên cũng không phải là gia đinh cưỡi ngựa. Ở trong sân tỷ võ, một nơi chẳng khác nào thành trì, cũng không cần phải lo lắng điều gì nguy hiểm. Tuy nhiên, trước đó nhất định phải cẩn thận kiểm tra trong ngoài sân tỷ võ, bên ngoài nhất định phải có gia đinh tuần đinh đợi lệnh, những việc này đều nhất định phải làm.
Sau khi chọn ra sáu mươi bốn tuyển thủ, đại hội tỷ võ nghỉ thi đấu một ngày. Vân Sơn Hành phái người quét dọn trong ngoài sân tỷ võ "Tụ Bảo Bồn" qua một lượt. Tuần đinh lại cẩn thận kiểm tra, sau đó tiến hành phong tỏa, không cho bất kỳ ai ra vào, cứ như thế đợi đến hôm sau lúc Triệu Tiến tiến vào.
Giống như lúc Triệu Tiến đến cửa sông Thanh Giang, những người phú quý có thân phận tiến vào trường tỷ võ xem trận đấu đều sớm đã đợi ở đây, đám võ nhân tham gia thi đấu đều đang nghỉ ngơi đầy đủ. Ngoài ra, những nhân sỹ chỉ mua vé vào xem tỷ võ thì không có mấy ai tới. Bọn họ cũng không cần phải nói đến lễ nghĩa gì, phàm là người đến sớm đều đi đâu gần đấy ăn sớm một chút, hoặc là trực tiếp tầm hoan hưởng lạc đến sáng sớm ở vùng đất xung quanh tỷ võ quán, hiện tại đang khôi phục tinh thần, lúc bắt đầu thi đấu đi vào là được.
Triệu Tiến và những người bạn không có thói quen dậy trễ, tính toán thời điểm vừa khít, liền cùng nhau đến đây. Giống như những gì đã đáp ứng với thương hội cửa sông Thanh Giang, Ngoại trừ mấy người bạn bên cạnh Triệu Tiến, chỉ dẫn theo một liên đội gia đinh cưỡi ngựa, ba mươi người hộ vệ hắn tiến vào, những người còn lại thì cùng tuần đinh kiểm tra nhân sỹ đi vào trường đấu.
Những lễ nghĩa khách sáo với nhau thì không được thiếu. Lúc sắp vào trường đấu, mấy nhân vật có máu mặt trong thương hội cửa sông Thanh Giang tiến lên nhỏ giọng nói mấy câu. Đại hội tỷ võ tiến hành đến giai đoạn này, người đến xem không chỉ có những người phú quý nhãn rỗi, công tử nhà giàu, còn có nữ quyến của danh gia đất Nam Kinh và Giang Nam. Lúc trước khi phong thái đất Giang Nam lan truyền, phong phạm này thật sự có chút khiến thế tục kinh hãi, ngay cả Triệu Tiến cũng hoảng sợ.
Nói ra thì nguyên nhân rất đơn giản. Người đến tham gia tỷ võ ngoại trừ võ phu giang hồ và gia tướng hào môn ra, cũng có con cháu xuất thân từ danh gia, thậm chí còn có sỹ nhân nhất đẳng. Những người này hoặc là võ học gia truyền, hoặc là thư kiếm phong lưu, dáng người lại tuấn tú, đương nhiên được khuê tú các nhà để ý. Hơn nữa những nhân vật bực này chỉ cần không phải xuất thân hàn môn, thì thường là hôn sự sớm đã được định ra. Tuy nói trước khi về nhà chồng không được gặp mặt, nhưng nhìn thử phong thái của đức lang quân nhà mình ở một trường diện thế này cũng là một chuyện tốt. Lại nói đại hội tỷ võ này, các nơi ở Nam Trực Lệ đều náo động, cả nhà đến xem mấy trận, cũng trở về trước năm mới.
May mà bên trong sân tỷ võ "Tụ Bảo Bồn" này có phòng riêng chuyên dành cho nhân vật giàu có, phù hợp với những nữ quyến này, để các nàng khỏi phải chịu nỗi khổ gió sương, cũng giúp các nàng khỏi phải xuất đầu lộ diện. Vì những nữ quyến này, không ít người trong thương hội cửa sông Thanh Giang đều nhường phòng riêng của mình ra.
Đương nhiên, những nữ quyến khuê các này ngồi xe ngựa đến, dĩ nhiên sẽ không tiện để gia đinh tuần đinh của Triệu Tự Doanh kiểm tra, nên muốn được Triệu Tiến châm chước một chút. Đối với đòi hỏi này, Triệu Tiến cũng lắng nghe. Hẳn chỉ có chút buồn bực, sau khi từ xe ngựa bước xuống phải đi qua chỗ ngồi mới tới được đến phòng riêng, khi đó làm sao để không bị người khác nhìn thấy?