Tuy nhiên, thời điểm cánh quan quân này hành quân trên đường núi tin tức lại không thông suốt, những động tĩnh trong khoảng mười mấy ngày, thậm chí lâu hơn đều không biết được, đợi đến sau khi biết rồi, động tĩnh của cánh quan quân này cũng rất thú vị, chỉ là đi đường lớn tiến về phía đông, xem ra là muốn đi đường lớn trở về phủ Đăng Châu và phủ Lai Châu. Lữ thứ nhất và các cánh sức mạnh của Triệu Tự Doanh ở Sơn Đông tất nhiên sẵn sàng trận địa nghênh đón, tuy nhiên, cánh quan quân này cẩn thận hết mức, không muốn có hiểu lầm và xung đột gì với Triệu Tự Doanh.
Cánh quan quân này xuất hiện tại phía nam phủ Thanh Châu phải nói là rất đột ngột, nhưng kẻ đầu óc linh hoạt một chút, liên kết những chuyện phát sinh trong mấy ngày này lại cũng đoán được đại khái, nhưng không có người nào muốn đích thân nói toạc ra, mọi người cứ ngầm hiểu như vậy mà ậm ờ cho qua.
Sau khi tin tức này được cấp báo đến Từ Châu, Triệu Tiến liền đưa ra phán đoán.- Hẳn là quan dân ở Nghi Thủy, Cử Châu bên kia cấp báo cầu viện, nhưng những cử động này của chúng ta, quan phủ, quan quân Sơn Đông không dám quản, sai khiến được bọn chúng chỉ có Ngụy Trung Hiền. Quả nhiên là Ngụy Trung Hiền.
Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ cùng ở trong phòng nghị sự đều có chút cảm giác thở phào nhẹ nhõm. Vương Triệu Tĩnh cười nói.- Nếu như trong triều đình lại có người nào đó nhằm vào chúng ta, thì giờ ra tay làm đại sự sẽ phải đẩy nhanh lên, năm nay lại không phải là thời điểm tốt, sự việc đê vỡ không lớn, tin tức truyền đi lại không nhỏ, xung quanh không ít người đều đang lo lắng quan sát.
Ở thời đại này, đại đa số mọi người cả đời cũng không rời khỏi phương viên trăm dặm xung quanh, thậm chí chu vi mười dặm. Không riêng những dân chúng cùng khổ mới như thế mà ngay cả thân sỹ phú quý cũng như vậy. Không rời khỏi bản địa, như vậy con đường mòn để nắm rõ tin tức chỉ là “nghe nói”. Người khác nói Từ Châu bị vỡ đê, gặp họa lũ lụt, chết không biết bao nhiêu người, tổn thất thảm trọng như thế nào, người luôn hoài nghi cũng tin, không mấy người bởi vì hoài nghi mà tới tận Từ Châu để tận mắt xem xét, những lời đồn này càng truyền ra càng khác với chân tướng ngọn nguồn.
Ai mà không biết trận lũ lụt này nguy hại rất lớn, phá hủy thành trì, ruộng vườn, làm chết đuối người và súc vật. Thiên tai lớn như vậy ở Hoàng Hà càng không cần phải nói, vì thế từ nam chí bắc, ngoài trừ bản địa Từ Châu và mấy châu huyện tiếp giáp Từ Châu ra, còn lại các nơi khác đều cảm thấy Từ Châu đã đại thương nguyên khí. Lần này, sau khi Triệu Tự Doanh ở Nghi Thủy bên kia giết gà dọa khỉ, ngờ vực vô căn cứ mới nhỏ đi một chút.
Triệu Tiến dặn dò.- Sự việc chiêu mộ lao dịch, chuyển nhà không được bởi vì việc đón năm mới mà dừng lại. Chúng ta mặc sức xuất ra tiền tài trong kim khố, cũng sẽ không dùng quá nhiều.
Từ lúc vào thu, xưởng rèn chế tạo của Triệu Tự Doanh đã bắt đầu đại chiêu mộ nhân công, không cần có tay nghề, chỉ cần chịu xuất lực, tuy nhiên phạm vi chiêu mộ nhân công chỉ hạn chế ở các châu thành Từ Châu và huyện thành Tiêu huyện, dân chúng ở các thôn trang trong và ngoài thành, sau khi chiêu mộ cả nhà chuyển tới vùng đất tây nam Hà Gia Trang làm việc. Ở đây hiện tại đã dựng lên từng xưởng dệt lớn, ngoài xưởng dệt chính là nơi ở của bọn thợ dệt, khắp nơi là những thôn trại mới xây dựng chỉnh tề, liền khối.
Ngoại trừ xưởng dệt, công xưởng rèn sắt cũng chiêu mộ nhân công. Ở cảng và xưởng mộc của Hải Châu cũng đòi hỏi một lượng lớn sức người, hơn nữa, ở các điền trang ở vùng đất Sơn Đông, Triệu Tự Doanh cũng đang chiêu mộ dân chúng Từ Châu qua, sau khi đi sang miễn tiền thuế năm năm, cấp phát cho nông cụ hạt giống, nếu bằng lòng nghe theo an bài của Triệu Tự Doanh thì càng có nhiều chỗ tốt hơn.
Sau đó, trong vùng đất được hoạch định, nếu như muốn tiếp tục ở lại, Triệu Tự Doanh phải thu đủ loại phí như “phí bình an”, “phí chống lũ”, “phí giữ trật tự” …, các thủ đoạn vơ vét còn nhiều hơn so với quan phủ, nhưng chỉ cần không ở vùng đất này nữa, những phí dụng này lập tức sẽ không thu.
Ai cũng hiểu được dụng ý của Triệu Tự Doanh, chính là muốn chuyển dời hết mức số người ở Từ Châu và Tiêu huyện. Hộ dân của hai nơi này cộng lại gần hai mươi vạn, chuyển dời như vậy hao phí rất lớn, có dính líu đến đại sự rất lớn. Mặc dù nói dân chúng Từ Châu đã nhận ra được làm công tốt hơn làm ruộng, vất vả ở Hà Gia Trang vẫn tốt hơn ở Từ Châu bên này, nhưng rất nhiều người vẫn khó lý giải được, rất nhiều người khó mà bỏ được quê hương.
Dân chúng bình thường vốn là ở trong thành chịu khổ. Triệu Tự Doanh cho bọn họ một kế sinh nhai và con đường ra tốt hơn. Để nuôi sống gia đình, cũng không bận tâm cái gì mà rời bỏ quê hương. Tấm gương tốt nhất chính là tửu phường. Ba tửu phường lớn nhất trong thành Từ Châu đều chuyển tới Đãng Sơn bên kia, tửu phường đồng thuận cùng chuyển đi, hơn nữa sau khi bố trí nhà cửa, không mấy người muốn ở lại. Lần này xưởng dệt và công trường chiêu mộ nhân công, rất nhiều người chưa chắc bằng lòng lại biết phải lựa chọn như thế nào.
Chân chính không muốn rời đi là những nhà ở tầng lớp trung và tầng lớp trên, bọn họ không lo củi gạo, thường thường đều có dính tới văn sỹ. Đối với việc ở trong kiểm soát của Từ Châu, bọn không muốn rời đi, nhưng nhìn Triệu Tiến đặt ra đủ loại chi phí như vậy, lại muốn điều động nhân khẩu trong thành ra ngoài, bọn họ ở trong thành sống cũng ngày càng khó khăn, chỉ đành tự mình cân nhắc cách.
Còn về trên dưới nha môn tri châu lại càng không rời đi được. Bọn họ cũng là vô cùng khó khăn, quan sai bạch dịch trong biên chế ở mỗi huyện thành của Nam Trực Lệ ít nhất phải hơn ngàn người, mà một thành lớn như Từ Châu lại không được quá trăm, bởi vì không có người nguyện ý làm sai dịch, chỉ có những người có lương bổng mới kiên trì nhẫn nại. Nhưng điều động đi như vậy thì ngay cả người nhẫn nại nhất cũng không chịu được nữa, quan phủ mặc dù bằng cách nào đó còn giữ được bình tĩnh, nhưng vì có bản chức giữ đất, rời khỏi châu thành thì quan phủ cũng không còn là quan phủ nữa rồi.
Quan lại và đám thân sỹ liền liên hợp lại với nhau. Bọn họ không khuyên được mấy người phụ thân của bọn Triệu Tiến, Triệu Chấn Đường tuyệt sẽ không can thiệp vào công việc của con trai mình, Trần Vũ phụ thân của Trần Thăng lại đã sớm đi Tế Ninh đón năm mới, vốn dĩ không tiếp khách, duy nhất tìm được, hơn nữa còn nói được mấy câu chính là phụ thân của Vương Triệu Tĩnh Vương Hữu Sơn. Tại thành Từ Châu, ông ta chính là danh sỹ có danh tiếng bậc nhất rồi.
Suy nghĩ của Vương Hữu Sơn và mọi người cũng không khác biệt. Ông cũng có phán đoán của mình, nhận ủy thác này liền chạy thẳng tới Hà Gia Trang bên kia. Sau khi biết được ý định của cha mình, Vương Triệu Tĩnh rất tức giận, trước tiên tới chỗ Triệu Tiến thỉnh tội, sau đó lập tức khuyên phụ thân mình trở về, tuy nhiên Triệu Tiến ngăn lại, hắn tự mình đi gặp Vương Hữu Sơn.
- Tiểu điệt ở bên này lúc nào cũng cần sức người, đáng tin tưởng nhất chính là người Từ Châu. Bên ngoài gặp thiên tai bị dao động còn thong dong cứu tế, nếu Từ Châu thực sự náo loạn thì chính là đã động đến căn cơ, không biết sẽ gây ra bao nhiêu thị phi. Lần thủy tai này chẳng qua chỉ là một đám người loạn truyền tin tức đã làm dấy lên một trận phong ba rồi.