Nhìn đội nhân mã Từ Châu nhắm hướng bắc mà đi, cho dù kẻ ngốc cũng biết đội dội kỵ binh này là muốn làm cái gì, nhưng bọn họ nóng như lửa đốt nói ra, Thôi Văn Thăng trong đám đông hồi lâu không có cử động. Đợi tới mọi người quay đầu lại, ngay cả người có mặt mũi xung quanh đều tụ lại, Thôi Văn Thăng ngây ngốc ở nơi đó mới mở miệng nói.- Hôm nay nếu như tặc Từ Châu tiến vào trong hoàng lăng, chẳng sợ vó ngựa giẫm lên, chẳng sợ bắn ra một mũi tên, bị người khác báo lên, các ngươi biết rằng có kết cục gì không?
Thái giám Thôi Văn Thăng giọng điệu vô cùng suy yếu, tất cả mọi người đều không nói gì, quấy nhiễu lăng tẩm tổ tông của thiên tử, đây là tội lớn, chiếu theo lệ thường, Thái giám Thủ bị và Tuần phủ Phượng Dương không tự sát sẽ chịu tội chết, người can hệ cũng tử tội hoặc lưu đày, càng phiền phức chính là, chỗ dựa sau lưng bọn họ cũng có chút vấy bẩn, kẻ đối địch sẽ mượn điều này khiến cho ngươi trọn đời không thoát thân nổi, so với việc này sống chết của bốn ngàn binh mã kia không trọng yếu chút nào.
Tới hiện giờ mọi người mới nhận ra được chừng mực của Triệu Tự Doanh Từ Châu, nghĩ tới một điểm này, bọn người vây xung quanh Thôi thái giám đều là nhụt chí ủ rũ. Nếu như phái người báo tin hoặc là có tính toán nào khác, mấy ngàn thiết kỵ như lang như hổ kia xoay mình lại giết trở về, vó ngựa giẫm trên đường tiến vào hưởng điện, thậm chí đốt cháy Long Hưng Tự, tới lúc đó mọi người chi đành chờ đợi cả nhà bị chém sạch rồi.
Nghĩ tới đây, mọi người lại cảm thấy, bốn ngàn quan quân kia hi sinh vì mọi người sau này cũng không phải việc xấu, hơn nữa nơi Phượng Dương phái không ra viện quân, bốn ngàn quan quân này cũng chưa chắc không đủ sức đánh một trận, không có dính dáng gì với mọi người. Trong lòng bọn người biết được lần cử động nhắm vào Từ Châu này chỉ là đang nghĩ, lần sau cũng không nên làm việc thiếu suy nghĩ, bằng không tặc Từ Châu xuôi nam, mọi người cho dù không có bại trận cũng là gặp xui xẻo. Càng nhiều người hơn nghĩ tới chính là nơi này không tiếp tục nán lại được, bất cứ lúc nào cũng đều có đại họa lâm đầu.
Thái giám Thôi Văn Thăng nói xong những lời này, sắc mặt liền càng thêm xám xịt, đứng ở nơi đó trố mắt chốc lát, thân thể lay động mấy cái liền té ngã ngửa xuống đất, thân vệ bên cạnh tay chân rất nhanh, vội vàng giơ tay dìu đỡ. Mọi người luống cuống tay chân tiến lên, có người ấn huyệt nhân trung, có người quát lớn lấy thuốc tới, thế nhưng Thôi Văn Thăng lập tức hồi tỉnh trở lại, mang theo tiếng khóc nức nở nói.- Xong rồi, toàn bộ xong rồi.
- Trời sắp tối rồi, sau khi không thấy rõ đường mới được hạ trại, chỉ tận hết sức nhằm hướng bắc chạy đi! Triệu Tiến ra lệnh, đội nhân mã hắn suất lĩnh tăng nhanh hơn bước chân tiến lên.
Phượng Dương tới Túc Châu, Túc Châu tới Từ Châu, con đường bắc tiến này không có trắc trở ức hiếp gì, một đường rộng thẳng bằng phẳng, hợp cho đội nhân mã lao nhanh, mùa này trên quan đạo không có bao nhiêu người, chính hợp buông lỏng để chạy.
Đợi cho tới lúc trời sắp tối đen, trinh kỵ thám mã phía trước có tin tức khẩn yếu hồi báo. Lúc bọn họ ở đằng trước trinh thám cũng gặp phải khinh kỵ của quan quân truyền tin, kỵ binh quan quân truyền tin kia có chút tỉnh ngủ, nghe thấy khẩu âm Từ Châu hô hoán bên này, sau đó bên này lập tức một mũi tên bắn sang lại hụt mất, kỵ binh quan quân kia thúc chuyển ngựa chạy trốn giữ mạng, khinh kỵ đuổi theo không có đuổi kịp.
- Chỉ sợ người đưa tin quan quân kia thấy được bụi đất đại đội chúng ta bốc lên, động tĩnh của chúng ta bên này không chừng bị phát giác rồi. Ở trên chiến trường gặp chuyện phải chiếu theo khả năng xấu nhất sửa soạn.
Sau khi biết tin tức này, sắc mặt Triệu Tiến và bọn người bên cạnh đều trầm xuống, Triệu Tiến cân nhắc một lát, mở miệng nói.- Gia đinh chúng ta đi Túc Châu truyền tin khẳng định sớm hơn so với quan quân bên đó. Bọn chúng không đi vào thành Túc Châu, muốn ngăn đón chúng ta, chỉ có tìm thôn trại trang viên trú đóng. Không chiến đấu trên đất bằng phá nát bọn chúng, chúng ta liền cứng rắn nuốt. Rải thám mã càng xa càng tốt, tối nay ngủ sớm, sáng mai dậy sớm, tiến mau truy kích!
Một trận chiến ở Phù Sơn dễ dàng kết thúc, lại sau khi diễu võ giương oai ở Phượng Dương, hưng phấn của đám gia đinh cưỡi ngựa đã tản đi mất, mọi người bắt đầu có lề lối giống như bình thường, mệnh lệnh đưa xuống mọi người vội vàng nhóm lửa nấu cơm. Gà và dê vơ vét được ở phủ Phượng Dương kia ăn lương thực tới hiện giờ cũng không việc gì, giết thịt bỏ vào nồi, để cho mọi người ăn được một chút thức ăn mặn thêm sức lực.
- Không nên vội, bọn chúng chạy không thoát được! Lời này của Triệu Tiến nghe không giống như là an ủi, chính là lời ăn ngay nói thật.
****************
- Cái gì, có mấy ngàn người cưỡi ngựa? Là của Từ Châu sao? Du kích Nhạc Thiên Hổ thống lĩnh quan quân Phượng Dương kinh ngạc dò hỏi.
Trinh kỵ quỳ ở trước mặt y hiện giờ còn chưa có thở hổn hển, nghe thấy lời này chỉ là nói.- Tướng gia, tiểu nhân nhìn bụi mù, cũng không phải đại đội bộ tốt đi bốc lên được. Lại nhìn y phục nói chuyện của thám mã đối diện, chính là người Từ Châu tới. Tiểu nhân sợ chậm trễ quân tình vội vàng trở về bẩm báo, không dám nói có mười phần nắm chắc.
Ý trong lời nói mọi người đều nghe hiểu được, chẳng qua là chạy trốn giữ mạng trọng yếu hơn. Phẩm cấp võ tướng thống lĩnh bốn ngàn quan quân đã không thấp, xem như hạng người đã từng thấy qua, cân nhắc sơ qua liền hiểu được. Nhạc Thiên Hổ trước tiên là mắng một câu, sau đó nói.
- Đây là nơi cửa sông Thanh Giang không lưu được người, thả con cọp ra tới nơi này rồi!
Đại quân còn đang đang tiến lên phía trước, một ngàn quân tướng ở bên đường nghe được quân tình này, lúc này ai nấy đều biến sắc. Thân tín của Du kích Nhạc Thiên Hổ kia lập tức lên tiếng trách mắng.- Ở lại Phượng Dương kia thật tốt, chẳng phải trêu chọc Từ Châu, chịu thiệt nhiều lần như vậy còn chưa đủ sao? Chủ tướng, chúng ta đi thôi. Cưỡi ngựa về phía đông, thuận theo huyện Linh Bích vòng trở về, cũng tốt hơn chạm tới con cọp kia.
Nhạc Thiên Hổ không vui vẻ lớn giọng mắng.
- Chạy cái chim, mấy ngàn huynh đệ này cứ như vậy vứt ở nơi đây sao. Sự tình lần này là Ngụy công công đích thân dặn dò, vì không để cho quan văn cản trở, Tuần phủ võ tướng các nơi đều là tâm phúc của ông ta. Ngay cả Binh bộ cũng làm theo rồi. Hạ tâm sức lớn như vậy, chúng ta lâm trận bỏ chạy, ngươi cho rằng có kết cục gì!
Mắng mấy câu, liền nhìn thấy Thiên tổng, Bả tổng và mấy vị quan Tọa doanh bên dưới thần sắc trở nên lay động. Nhạc Thiên Hổ hiểu mấu chốt này. Ngươi không chạy, bọn người chúng ta cũng phải chạy. Du kích Nhạc Thiên Hổ sắc mặt âm trầm lại mở miệng nói.- Các ngươi cho rằng chạy được sao. Tặc Từ Châu từ phía nam vòng sang, không chừng ngay cả hoàng lăng cũng đi rồi. Chúng nếu như lại trốn, bên trên trách tội xuống, ai nấy đều là tử tội mất đầu giết cả nhà. Quay về làm cái gì? Bảo cho người khác trút tội lỗi tới trên đầu sao?
- Làm sao bây giờ, chủ tướng ngài đưa ra chủ ý, các huynh đệ đều nghe theo!