Đã có khán đài bị quét sạch rồi, tay giỏi võ chân chính đều trong sân tỷ võ, ẩn núp trên khán đài nhiều nhất cũng chỉ là bản lĩnh trung đẳng, hơn nữa những kẻ tham gia đại hội tỷ võ lúc trước vẫn không dùng được quá nhiều, đây càng là phương viên có hạn để chọn nhân tài. Những người này còn xa không bằng võ phu trong sân, chính là người dựa vào đa số thủ thắng, ai ngờ được gia đinh Triệu Tự Doanh đông hơn nhiều, càng không cần nói kết trận chiến đấu, trang bị hoàn mỹ, gia đinh Triệu Tự Doanh hơn xa so với những kẻ luyện võ giang hồ này.
Trong sân không có chống cự gì đáng nói, theo tâm hoảng ý loạn liền không nói gì tới chiến đấu, chỉ là cuộc chém giết nghiêng về một bên.
Có người nghĩ tới Triệu Tự Doanh sẽ không lạm sát kẻ vô tội, muốn dùng thương gia, khách quan không có tham dự tới sát cục kia làm con tin, thậm chí làm khiên thịt để ngăn cản, nhưng không có mảy may hảo dụng. Bọn gia đinh Triệu Tự Doanh xuống tay không có một chút chần chừ, thậm chí những kẻ nắm con tin này, ngược lại không có cách nào tránh né, cho nên chết nhanh hơn.
Mặc kệ là bọn thương nhân có lòng dạ riêng hay không lúc này đều là rõ ràng một sự việc, giết bọn Triệu Tiến, nhà mình đích xác có được chia lợi không ít, nhưng trái lại, Triệu Tiến giết sạch bọn họ rồi, cũng giống như vậy gia sản vân vân đều tịch thu hết, đối với Triệu Tự Doanh đồng dạng cũng là đại bổ dược.
- Tiến gia, tiểu nhân bằng lòng hiến ra toàn bộ gia sản!
- Tiến gia, tính mạng, gia sản cả nhà tiểu nhân đều mặc cho ngài xử trí!
Ở bên trong tiếng chém giết, tiếng la xé ruột xé gan không ngừng vang lên, nhưng giết chóc không có bất kỳ đình chỉ nào, chỉ chẳng qua vào lúc này, câu nói hô ra được, khả năng bị ngộ thương ngộ sát cũng không lớn nữa rồi, bởi vì đám đông trên khán đài đã rất thưa thớt, cuộc chém giết trong sân tỷ võ đã bắt đầu.
Trong đám đông nhảy xuống ngã xuống, có người vứt bỏ binh khí đầu hàng, nhưng vẫn có người muốn liều chết đánh cược một lần, chỉ là trước mặt gia đinh nghiêm trận đợi địch, không có chút nào sức lực đánh trả.
Đợt chiến đấu thứ hai trong sân tỷ võ không có bắt đầu bao lâu, người có gan chống cự cũng sẽ bị người đứng ở sau lưng giết chết. Mọi người muốn đầu hàng bản thân ngươi lại đi liều mạng, đó không phải cản chân của mọi người. Những gia đinh này giết người đều không nương tay, vốn dĩ lão tử đã quỳ xuống, lại bởi vì ngươi nhào lên một cái, đây tính thế nào.
Triệu Tiến cười nói.- Đại ca, có muốn dời cái ghế kia sang, đại ca huynh ngồi xem hay không.
So với việc trong sân tỷ võ như địa ngục, đám người Triệu Tiến trên đài vuông lại rất thoải mái, nhàn nhã nhìn xung quanh. Nghe thấy xướng nghị của Vương Triệu Tĩnh, Ngưu Kim Bảo chần chừ chốc lát muốn mở miệng, Triệu Tiến lại cười nói trước.- Đệ đây là cảm thấy quá sướng vui, còn chưa tới lúc ngồi xuống chúc mừng, chúng ta cẩn thận một chút là tốt hơn.
Vương Triệu Tĩnh cười gật đầu, theo đó nói.- Từ trước nhìn thấy một màn trước mặt này sẽ cảm thấy không đành lòng, hôm nay nhìn thấy chỉ cảm thấy vô cùng thư thái, một cỗ căm hờn đều trút ra rồi!
Sau khi nói xong câu này, Vương Triệu Tĩnh ngược lại bình tĩnh một chút lại là nói.- Đại ca, nơi này dù sao cũng rất loạn, đao thương lại không có mắt, kế tiếp cũng sẽ không có trắc trở gì nữa, hay là trước đi doanh trại bên đó chủ trì dại cục thôi!
Nghe thấy lời Vương Triệu Tĩnh, Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Không riêng gì trong lòng đệ bực bội, huynh cũng có một cơn tức phải trút ra. Đợi chốc nữa hãy đi, nói hết lời liền đi.
Mặc dù bọn Triệu Tiến thần thái thoải mái, nhưng áo bào trên mình mỗi người đều đã cởi ra, áo giáp trên mình, binh khí đều cầm ở trong tay, xung quanh thậm chí còn có chỗ đặt chậu than, súng hỏa mai đã nhét đạn nhồi thuốc hoàn tất.
Người trên khán đài và trong sân nằm rạp xuống càng lúc càng nhiều, cuộc chiến đấu cũng bắt đầu đi vào hồi kết. Trong sân tỷ võ, có một người nhặt lên phác đao tả xung hữu đột, không nói tới không có chút thương vong nào, ngược lại chuốc lấy ánh mắt của mấy gã gia đinh bị mũi nhọn trên trường kích xỏ xuyên qua thân thể cả người không ngờ đứng ở nơi đó không quỵ, chỉ là khàn giọng hô lớn.- Có lòng giết giặc, có lòng giết giặc!
Hô được một nửa, trường kích chợt bổ sang, đầu bị chặt xuống. Bọn Triệu Tiến đều bị một màn này thu hút, người nọ đại nghĩa lẫm liệt như vậy, rất nhiều người còn sót lại chiến đấu cũng đều điên cuồng thét hô, người đã quỳ rạp trên đất đầu hàng thì nước mắt đầm đìa gào khóc. Triệu Tiến nhìn nói đó chỉ là đang cười, thản nhiên nói rằng.- Từng lần đại nạn lưu dân đó, chúng ta cứu sống bao nhiêu người, bao nhiêu người bởi vì chúng ta hưởng phúc được lợi, nhưng vẫn là giặc a!
Lê Đại Tân ở bên cạnh trầm giọng nói.- Lão gia, những kẻ này đều là sài lang ăn thịt người uống máu người. Lão gia ngài cho bọn bá tánh sống tốt, bọn chúng tất nhiên ăn không được no đủ, tất nhiên muốn mắng chửi lão gia.
Đổng Băng Phong rời khỏi, gã không rời đi được, bao vây tiễu trừ trong ngoài sân tỷ võ này chính là gã tới chủ trì, Lê Đại Tân ở một góc đài vuông không ngừng phát ra mệnh lệnh, cũng có gia đinh, tuần đinh chạy vào chạy ra nhận lệnh truyền lại.
Nhưng vào lúc này, trên chỗ ngồi chỗ gần sát đài vuông, có một cỗ xác chết chợt nhảy dựng lên, mà gia đinh đã giẫm ngang người y, không có người màn tới y, người này ở trên mặt đất móc ra một thanh trường đao, chợt xông thẳng về hướng Triệu Tiến.
Người này thân thủ cực kỳ xuất chúng nếu so với những hạng người bình thường trên khán đài kia mạnh hơn nhiều lắm, thậm chí so với người luyện võ trong sân tỷ võ bên dưới cũng không kém.
Ba bước đã nhảy ra thật xa, đã có gia đinh xoay mình nhận ra, nhưng đuổi đã không theo kịp nữa, người kia đã sắp tiến sát đài vuông rồi.
Người này không có phẫn nộ hô to gì, thậm chí còn tận hết sức khiến mình không để người nhìn thấy, chính là tranh thủ lúc tĩnh lặng ngắn ngủi này giành lấy cơ hội tiến tới gần.
Gia đinh ở ven rìa đài vuông đã nhận ra, gầm lên động thủ tấn công, nhưng người này lộn nhào một cái, lại từ nơi đó lượn tới nơi đài vuông, cách Triệu Tiến càng gần hơn nữa. Một tay vịn rìa của đài vuông, cánh tay phát lực kéo căng, cả người mượn thế tung mình lên. Y biết Triệu Tiến cách rìa đài vuông này nhiều nhất năm bước chân.
Nhảy lên đài vuông, quả nhiên không ai ngăn cản, tất cả mọi người đều đang nhìn y lành lạnh, Triệu Tiến thì ở đằng trước, hắn giơ ra một khẩu súng hỏa mai tư thế đúng chuẩn. Vào khoảng cách này, y thậm chí nhìn thấy được ngòi lửa đang cháy trên cò mỏ chim.
Vào khoảng cách này, súng hỏa mai khả năng bắn không nổ, mà mình đã xông tới trước mặt. Người luyện võ giả chết tránh thoát này rống quát một tiếng, vung múa trường đao xông tới trước, cũng ngay một khắc này, ngòi lửa trên cò mỏ chim chạm tới chỗ đựng thuốc súng.
Một tiếng vang trầm đục, súng hỏa mai thật là khai hỏa rồi, cách Triệu Tiến còn có bốn bước chân, người vây quanh bên cạnh Triệu Tiến đều đã nhắm chuẩn binh khí nơi này, thậm chí còn có người giương cung lắp tên.