Thật ra không sai biệt lắm với suy nghĩ của Chu bả tổng này, Triệu Tự Doanh mới đầu không cảm thấy hứng thú, nhưng sau khi nghe thấy cái tên Vương Hiếu Hiền này, lập tức làm ra an bài. Sở dĩ Triệu Tiến đích thân tới, là muốn người bên cạnh xác nhận thân phận chân chính của Vương Hiếu Hiền. Hơn nữa hắn đích thân tới nơi này, điều động liên thủ khắp nơi của Triệu Tự Doanh càng nhanh càng hữu hiệu hơn, Vương Hiếu Hiền này nhất định phải bắt lấy, trước mắt đây là chuyện lớn nhất.
Xử trí với Vương Hiếu Hiền, từ Mộc Thục Lan tới thân tín huynh đệ bên ngoài đều cùng một thái độ, giết cho sạch sẽ. Vương Hiếu Hiền này tuy rằng là phế vật, nhưng gã lại một lá cờ, là kế thừa chính thống của Văn Hương Giáo, kẻ có lòng dạ cung phụng gã thực hiện mưu đồ của mình, hơn nữa mượn dùng lá cờ xí này điều động được rất nhiều nguồn của cải.
Tuy nhiên Triệu Tiến lại không tán đồng lập tức động thủ.- Người tin giáo không nói lý lẽ, huống chi là tà giáo như Văn Hương Giáo này, cũng có những kẻ cuồng điên không biết sống chết. Chúng ta biết rõ Vương Hiếu Hiền này phế vậy, người bên ngoài sao biết được, có lẽ còn cung phụng xem y như thần tiên sống. Chết ở trong tay chúng ta, không biết sẽ rước lấy bao nhiêu phiền phức, không bằng đưa cho quan phủ, khiến cho bọn chúng oán giận triều đình mà thôi.
Lời này nói ra, tất cả mọi người đều tán đồng, nhìn thấy biểu hiệu của Vương Hiếu Hiền này, mọi người càng cảm thấy Triệu Tiến quyết đoán chính xác, phế vật không bằng heo chó bậc này, giết thật sự là dơ bẩn tay của mình.
Đám người Triệu Tiến đi vào trong nội viện kho hàng kiểm kê đồ thu được. Có hai gã quản sự đúng ở chỗ cao nhìn xuống bên dưới, bốn phía lại có gia đinh giám thị, Vân Sơn Hành và hiệu buôn Tôn gia phái tới chưởng quỹ quản sự vân vân đáng tin cậy, đang kiểm kê, vừa thấy Triệu Tiến lại đây lập tức có người tiến lên bẩm báo. Ngươi này cả mặt đều là thần sắc hưng phấn tham tiền.- Lão gia, toàn là đồ đáng giá. Châu báu vàng bạc, thư họa, đồ cổ, ngay cả những nữ nhân có nhan sắc và y phục đều bán được giá.
- Đều phân thành từng loại đưa vào sổ sách, hôm nay lệ thường của mỗi người tăng lên gấp năm lần, Nhưng phải kín tiếng, nếu như có người tiết lộ khẳng định phải trách phạt nặng. Triệu Tiến mở miệng chỉ bảo, người nọ vâng dạ lại vội vàng trở lại bận rộn. Hòm xiểng mở ra thu hút ánh mắt của mọi người, thoi vàng nén bạc vân vân bên trong chất chồng ngay ngắn, những đá quý kia càng là tràn ngập màu sắc.
Triệu Tiến mở miệng nói.- Mấy trăm vạn giáo chúng Văn Hương Giáo, có những thứ này cũng không hiếm lạ. Tuy nhiên cha con Vương gia này là vì giàu có của bản thân, Từ Hồng Nho kia kế tục cũng là như thế. Chỉ đáng thương những bá tánh ngu dân táng gia bại sản đi cung phụng kia.
Tiên sinh phòng thu chi tay nắm sổ sách đi xuyên qua giữa hàng hóa, mỗi một món kiểm kê hoàn tất tức thì ghi chép lại. Bị Triệu Tiến vừa nói như thế, mọi người vốn hưng phấn đều dần dần bình tĩnh, nhìn những hòm xiểng đó bao xung quanh đều cảm thấy đó không chỉ là của cải, mà là máu nước mắt thê thảm, đau đớn tụ lại. Lưu Dũng thanh âm buồn bã nói.- Đại ca, phẩm sắc của nén bạc này đều hoàn chỉnh như thế, tốt như thế, nghĩ chắc là dùng ngân lượng tiền đồng vụn nát bên dưới cung phụng lại đi nơi khác đổi ra bạc nén. Một lượt xoay vòng này không biết thua thiệt bao nhiêu. Người bên dưới bớt ăn bớt mặc thậm chí đổ máu táng mạng cung ứng nuôi dưỡng, Vương gia lại không đếm xỉa thiệt thòi hoán đổi này.
Bạc vụn, tiền đồng lưu thông thường ngày, dính đầy mồ hôi, dầu mỡ thậm chí rỉ sắt, vô cùng dơ bẩn. Có một số hiệu buôn, cửa hiệu lớn, nhất là những kẻ hành nghề châu báu, đều là cung ứng chuyện hoán đổi vàng bạc, trong chuyện hoán đổi này lấy chênh lệch làm lợi nhuận. Người bên dưới cầu phúc cống nạp lên, người Vương gia chỉ là để vơ vét của cải và tích trữ của bản thân thuận tiện, không có một chút xíu nào để ý tới tổn thất hoán đổi này, một lượt xoay vòng này đã đủ khiến lòng người nguội lạnh rồi.
- Từ Hồng Nho gần như nắm giữ hết trong tay mấy châu phủ Sơn Đông và xung quanh, Vương gia này sao còn có nhiều ngân lượng thu vào như vậy? Mã Xung Hạo có chút buồn bực, câu hỏi này Triệu Tiến cũng giải đáp được bởi vì Mộc Thục Lan biết rất rõ ràng gốc rễ của chuyện này.- Bắc Trực Lệ thu vào cũng đủ nhiều rồi, huống chi trên tào vận này cũng có cung phụng cho nhà bọn họ.
Mã Xung Hạo nghe được hừ một tiếng lắc đầu nói.- Bạc này thật không dễ kiếm.
Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng Chu bả tổng kia hét to.- Để cho ta vào xem thử, các ngươi đóng kín như thế, nếu như giấu diếm ngân lượng phải làm sao, bên trong đó cũng có một phần là của ta.
Triệu Tiến cau mày, trầm giọng nói.- Người này ngươi mau chóng lo liệu, đừng để cho người khác dính vào trên mình chúng ta. Chu bả tổng này quá tham tiền, thật sự là không quá đáng tin.
Mã Xung Hạo gật đầu cũng là xoay người hô mấy câu, gia đinh bên ngoài thả người vào. Chu quản sự kia mang hai người tùy tùng xông bừa vào trong nội viện, vừa nhìn thấy những hòm xiểng mở rộng này, trước tiên là chớp mắt mấy cái, sau đó vẻ mặt tươi cười, thậm chí đều không màn tới chào hỏi bọn Triệu Tiến. Triệu Tiến cũng lười để ý tới, dẫn mọi người đi thẳng ra cửa.
Con thuyền ngăn chặn đường sông kia vào lúc buổi chiều cũng đã chuyển đi khỏi, vốn cũng không có quá nhiều con thuyền tắc nghẽn lại bắt đầu thông thuyền. Bến thuyền bên này hết thảy như thường, vết máu sớm đã bị cọ rửa sạch sẽ, ai cũng không nhìn ra đã nảy sinh chuyện gì. Triệu Tiến không có vội trở về Từ Châu, chạy tới nơi này quá vội, cho nên phải nghỉ ngơi mất một ngày mới rời đi. Đây cũng là chăm lo cho thân thể của Mộc Thục Lan, tránh chó quá mức mỏi mệt.
Đêm đó con số ước chừng kiểm kê sơ qua cũng đã đưa ra, tất cả hàng hóa đổi thành bạc trắng có gần bốn mươi vạn lượng có dư. Chưởng quỹ hãng buôn trên đất này còn có ý đề xuất, nếu như có một số hàng hóa để Dư gia dùng bán tới ngoài biển, giá tiền còn phải gấp nhiều lần, lại cộng thêm cả mấy chục miếng bài đồng ngân phiếu tiền trang Vân Sơn Hành, một lần này không ngờ thu vào bảy mươi vạn lượng. Lúc nghe thấy con số này, người nào người nấy đều nghẹn cứng cả họng. Văn Hương Giáo Sơn Đông đại loạn, Triệu Tự Doanh tổng cộng thu vào mới không quá mười vạn lượng bạc trắng, kết cuộc một lần cướp thuyền này không ngờ lấy ra được nhiều như vậy.
- Không biết bảo tàng Sơn Đông Tạ Minh Huyền nói kia có bao nhiêu. Nếu như lại có nhiều như thế, lần bình định Văn Hương Giáo của chúng ta thật chính là kiếm lời lớn rồi. Cát Hương vào lúc trời tối đen chạy tới trấn Ngung Đầu, Triệu Tiến cũng không có nói tới chuyện y ở cửa sông Thanh Giang, nghe thấy con số này, Cát Hương hưng phấn không thôi, những người khác cũng đều là vẻ mặt gần giống như vậy.
Triệu Tiến chỉ là cười lắc đầu.- Các đệ vứt những vàng bạc này ra ngoài mua đồ, mua cái gì mở rộng cái gì, tới lúc đó mấy mươi vạn lượng này chính là phải ngâm nước. Nhưng của cải này nếu phân chia ra, rải đi mua sắm ở mấy tỉnh khác, như vậy mới chân chính được dùng tới. Về phần bảo tàng Sơn Đông các đệ không cần nghĩ tới quá nhiều. Từ Hồng Nho cuối đời ngu muội, nhưng mới ban đầu vẫn luôn mong muốn làm đại nghiệp. Muốn làm đại nghiệp phải rải tùng món ngân lượng lớn ra, không tích lũy lại gì cả.