- Tiến lên, tiến lên!
Tiếng thét to lên tục, quan quân bộ tốt hỗn loạn không tưởng được, mà kỵ binh lại là nghiêm chỉnh, quân lương của một đội quan thật có hơn nửa tiêu hao trên đội kỵ binh, chiến kỹ trên ngựa của quan quân đều thực sự không tồi, trong lúc chạy đã bày xong trận, khoảng cách trước sau cũng giãn ra, cứ thế ầm ầm xông lên trước.
Người quen thuộc chiến đấu đều biết kỵ binh xung trận, có lúc sát thương chân chính không phải lúc xông lên va chạm mà là vào lúc áp bức ban đầu, bộ tốt phía trước doanh trại đối diện với đội nhân mã thanh thế kinh người, luôn luôn không chống đỡ được, sẽ lần lượt hỗn loạn sụp đổ, sau đó kỵ binh đi phía sau truy sát mới là đòn trí mạng, lúc đó đều là ở trên ngựa giết gà chém dê, vốn dĩ không chống cự được.
Đội ngũ bọn giặc Từ Châu trước mặt vẫn hỗn loạn như cũ, nhưng kỵ binh quan quân xông lên trước nhất cùng đã cảm thấy không ổn lắm, hỗn loạn này dường như có chút quy luật, hơn nữa phía trước chạy đi chạy lại lộn xộn, phía sau sao lại đứng lại bận rộn, cầm binh khí gì đó, lẽ nào là hoả khí? Thứ này có hữu dụng gì?
Khoảng cách hai trăm nước, cách một trăm năm mươi bước, cách một trăm bước, cách năm mươi bước, người phía trước muốn chậm lại cũng không kịp, nhưng kỵ binh quan quân cũng nhìn thấy vẻ thất kinh trên mặt bại binh Từ Châu, đến lúc này, cũng chỉ đành xông lên, không có lựa chọn nào khác.
Bốn mươi bước! Kỵ binh quan quân xông lên phía trước đều đã giơ ngang trường mâu trong tay, ở khoảng cách này, ngựa đã bắt đầu tiến lên rồi, trên khoảng cách này, trước mặt cho dù là thực loạn hay giả loạn, chỉ cần là đội ngũ do người tạo thành thì phá thủng nó!
Chính ngay chỗ cách bốn mươi bước này, tiếng còi huýt chói tai vang lên trong đội ngũ quân giặc Từ Châu, vào đúng lúc này, đội ngũ hỗn loạn lập tức không loạn nữa, tầng tầng lớp lớp trường mâu trong trận dựng thẳng lên, từng hàng trường mâu chỉ thẳng phía trước, mà trong từng hàng binh giặc Từ Châu ở phía trước nhất giương lên súng hỏa mai, bắt đầu nổ súng, từng hàng súng hỏa mai nổ lên, tiếng nổ liên tiếp, khói trắng mịt mù.
Gia đinh súng hỏa mai không giơ cao họng súng nhằm vào kỵ binh trên ngựa, bọn họ chỉ là để súng trên chiếc xiên gỗ bắn ngang bình thường, nhưng hai bên khá gần nhau, lại là hai hàng hoặc ba hàng đều bắn một lượt, cả đội luân phiên bắn, ngựa chạy đến phía trên cùng gần như đều bị bắn trúng.
Thú cưỡi của kỵ binh quan quân bị bắn trúng, những kẻ bị bắn chết liền té ngã xuống đất, lúc vừa mới xung phong tốc độ đã quá nhanh rồi, sức mạnh xung phá quá lớn, sau khi ngã vốn dĩ không dừng được thế tới, liền ngã lăn lên trước, kỵ binh trên ngựa làm gì còn kịp thoát khỏi bàn đạp, cứ như vậy cùng ngựa ngã lăn, mấy chốc liền bị thịt nát xuong tan mà chết.
Ngựa dù sao cũng rắn chắc hơn người rất nhiều, có con sau khi bị trúng một phát súng cũng không hề mất mạng, nhưng thú cưỡi bị đau, hí cuồng nhảy lên, trong tư thế xông lên trước làm ra cử động như vậy cũng tai hại như nhau, kỵ binh trên ngựa nếu không bị té ngã, bị ngựa phía sau dẫm lên, bằng không thì là ngã cùng với ngựa, kết cục không hề tốt hơn kẻ trước đó, chỉ là đến lúc này, muốn thu lại thế tới đã không còn kịp nữa rồi.
Những con ngựa bị bắn trúng mặc dù chết trọng thương, trong lúc nhảy ngã gãy cả chân, nhưng vẫn giữ quán tính như cũ, vọt lên trước, chỉ là tốc độ càng ngày càng chậm. Gia đinh súng hỏa mai của Triệu tự Doanh dám nổ súng trong khoảng cách bốn mươi bước, cũng dám sau khi nổ súng lập tức tản sang hai bên, mà không theo đó lui về sau để tránh, cứ từng tầng từng tầng tách ra như thế, để lộ ra đồng bọn ở phía sau.
Súng hỏa mai vẫn đang nổ vang, tiên phong của đội nhân mã quan quân lại không dừng lại được, phần phía sau còn được, chỉ cần xông lên là chỉ có lao về trước. Có người đã nhìn ra phía trước không ổn, liều mạng muốn thúc ngựa né tránh, nhưng cái kết của ngựa đang trong tư thế chạy nhanh chuyển hướng chính là té ngã, sau đó hoặc là gây ra hỗn loạn đội ngũ, hoặc là bị đồng bọn đang cưỡi ngựa không hề lưu tình mà giẫm đạp lên.
Qúa trình này thực sự rất ngắn, nhưng mỗi người trong hoàn cảnh ấy đều cảm thấy dài vô cùng, súng hỏa mai không ngừng nổ, thi thể nhân mã kỵ binh không ngừng chất thành đống phía trước, phía sau xông lên không ngừng bị những thi thể này trượt chân té, bước chân theo tình thế chết và trọng thương chậm lại, khi tiếng súng hỏa mai dừng lại, mà đội ngũ cũng dừng lại ở ngoài trăm bước trận tuyến Triệu Tự Doanh, toàn thể kỵ binh quan quân đã lộn xộn hết cả lên.
Có người bò̀ từ dưới đất lên, có người đang khống chế thú cưỡi, còn có người muốn xoay thú cưỡi lại để chạy trốn.
- Đây là mai phục! Đã có người hét lên.
- Đám Từ Châu này thật là cọp dữ, chúng ta đi thôi! Sĩ khí tăng vọt lên rất dễ dàng, nhưng suy sụp đi cũng không chậm, những kỵ binh Tần Đại Ninh dẫn đầu này tuy nói là quan quân tinh nhuệ nhưng ngoài mấy trăm kỵ binh đến từ Nam Kinh ra, còn lại toàn là đám chim non sợ cành cong, thuận buồm xuôi gió còn được, lúc này làm sao mà còn ổn trụ được chứ.
Trên mặt Tần Đại Ninh đều bị dọa cho sợ rồi, y cũng coi như là hạng người từng trải biên quan, tự thấy tình cảnh nào cũng từng gặp, nhưng cũng không ngờ lại có loại hỏa khí lợi hại như vậy, nhưng đại khái vẫn đánh giá được tầm bắn, hiện giờ đã cách xa hơn trăm bước, hẳn là sẽ không bị sát thương nữa rồi. Cách bây giờ là sửa sang lại đội ngũ, kỵ binh tán loạn đồng dạng sẽ có phiền toái.
- Các anh em, lùi sau, lùi về sau. Tần Đại Ninh ngời trên ngựa hét to, thân binh thân vệ bên cạnh y cũng hét to theo, giống như tiếng hét, đột nhiên phía xa có tiếng nổ trầm đục vang lên, nghe như tiếng sấm, nhưng lúc này là mùa đông, làm sao mà có sét đánh được.
Tiếng rít vang lên phía bên phải đội nhân mã, nhanh chóng sáp tới, người tinh mắt thậm chí nhìn ra được một quả cầu bay tới, kỵ binh ở gần bên đó nhất liều mạng muốn tránh, nhưng vẫn là chậm mất nửa nhịp, nửa người nổ thành đám máu thịt bầy nhầy, thú cưỡi sợ hãi, hý dài nhảy dựng lên, bảy tên kỵ binh liền bị đạn pháo xuyên qua, trên thân mỗi người đều bị đánh nát, đạn pháo này cuối cùng rơi xuống thân ngựa, khiến cho đùi kỵ binh trên ngựa nát bấy. Nhưng đây không nói được là kỵ binh đó may thế nào, ngựa bị đạn pháo sức mạnh cực lớn đánh cho té ngã, bởi vì yên ngựa phân tán sức mạnh của đạn pháo, nhưng thân ngựa đã gãy cong.
- Đại pháo, bọn giặc có hỏa pháo! Tiếng hét này không còn là tiếng hét của Du kích tiêu doanh Tuần phủ Tần Đại Ninh nữa. Tần Đại Ninh mặt đầy mồ hôi, y đã không biết xử trí tình hình trước mắt thế nào, đại pháo này không phải là quan quân triều đình mới có sao? Làm sao mà giặc Từ Châu cũng có? Hơn nữa đối phương làm sao tính toán chính xác thế này, cố định trước được phương vị mà đạn pháo sẽ bắn, vừa nổ súng liền bắn chuẩn kỵ binh của mình.
Tiếng gầm rú lần thứ hai vang lên, đạn pháo phá vỡ không gian gào thét đan vào nhau vang lên, đội quân mã đã hoàn toàn hỗn loạn, mọi người đều muốn tản ra trốn đi, nhưng hai bên đường đều là hành lý xe ngựa mà đám Triệu Tự Doanh lúc “chạy trốn” trước đó vứt lại, trong lúc vội vã làm sao mà thúc ngựa phóng qua, hơn nữa bên trái của đội ngũ không xa chính là Vận Hạ, mùa đông nước nông nhưng cũng đủ để ngập chết người, đội ngũ càng loạn, càng giằng co, liền không tản ra được.