Vừa mới có hai người trèo lên, nhưng bị xác vứt xuống nện trúng té ngã, mà vào lúc này, dây cung vang động, mũi tên phá không gào thét vang lên, cung thủ đã tới khoảng cách bắn ngang được. Bọn võ nhân này võ nghệ dù có cao hơn nữa cũng không cách nào tránh né mấy chục mũi tên sau lưng đồng thời bắn sang, có người tránh ở sau lưng đồng bọn, nhưng có người muốn tránh cũng không được, trúng tên ngã lăn ra chết.
Vừa lúc đó, trước mặt lại có một tiếng hô quát ra lệnh, hai liên dội gia đinh đồng loạt nâng ngang trường mâu trong tay, sải bước đè ép tới trước, còn đội nhân mã hơi chút chỉnh đội, bắt đầu tăng thêm bước chân va đụng, người luyện võ trong sân tỷ võ vốn dĩ không có bất kỳ khả năng chống cự nào. Mặc cho ngươi xê dịch nhảy lên, mặc cho ngươi chiêu thức tinh diệu, ở trước mặt trường binh thiết giáp bày trận như thế có hữu dụng gì, huống chi còn có cung thủ bù vào chỗ thiếu khuyết.
Đội nhân mã kia cứ như vậy đụng tới, có người muốn nhảy lên đả thương kẻ địch lại lập tức bị trường đao bổ thẳng xuống, đất bằng đánh nhau, sức lực và linh hoạt gia đinh cưỡi ngựa này có lẽ không bằng, nhưng người ở trên ngựa, mượn tốc độ và lực tấn công vật cưỡi này, binh khí va nhau chém nát binh khí, liền tiếp sau đó bổ đôi người ra. Còn có người nghĩ ra công phu nằm sát mặt đất, lăn lộn sang ngang, suy nghĩ chém trúng được đội nhân mã hay không. Nhưng tránh ra khỏi binh khí trên ngựa, tới trước mặt đã mất đi thăng bằng, đã bị ngựa giẫm thẳng lên thành thịt nát.
Nếu như là người tầm thường hoặc là quan quân hương dũng tầm thường đã sớm theo bày trận vây công của gia đinh Triệu Tự Doanh giết hầu như không còn, nhưng những người trong sân tỷ võ này dù sao cũng là cao thủ am hiểu võ nghệ đánh nhau ác liệt, mỗi người đều coi như loại siêu quần bạt tủy, mũi tên bắn tới sau lưng được đồng bọn chắn dỡ, đội nhân mã bước chân cũng không nhanh tấn công cũng bị bọn họ né mất. Tường cao xung quanh sân tỷ võ bảy thước, tuy rằng nhảy leo trèo bò được, nhưng bên trên còn có gia đinh Triệu Tự Doanh thủ vệ, cách duy nhất là từ nơi liên đội gia đinh xông tới.
Ở sau lưng liên đội gia đinh còn có mấy cánh cửa lớn mở ra, hơn nữa phòng bị nơi đó rất lơi lỏng, nhưng hai liên đội trước mắt này đã biến thành đội hàng ngang lớn hai mươi người, đập vào mắt đều là mũi mâu, đao bén phát ánh sáng lạnh lẽo, tựa như một rừng cây bằng sắt thép, muốn xông qua khỏi quả thật không dễ. Nhưng hiện giờ bất kể như thế nào cũng phải xông sang được, bằng không đợi đội nhân mã quay đầu, hoặc là càng nhiều gia đinh tiến vào trong sân, vậy thì càng không còn cơ hội xoay mình giữ mạng sống nữa rồi.
Nhưng hai đội hàng ngang này cũng khó chơi giống như vậy, không nói đám gai nhọn sắt thép kia, mấy cây cung cứng kia chính là phiền phức lớn, cũng không biết cung thủ Triệu Tự Doanh từ nơi nào tìm tới, không ngờ bắn ra được mưa tên dày đặc như thế lại liên xạ không ngừng, cái này cung thủ tầm thường trong quân Đại Minh đều không làm được. Không ít người may mắn tránh thoát được đợt tấn công đầu tiên, chuyển tới nơi này mới thở dốc một hơi, trên người đã bị trúng mấy mũi tên.
Có người bàng hoàng vô kế, đằng trước là trường mâu lẫm liệt, sau lưng đội nhân mã đã muốn quay lại rồi. Bọn họ ngược lại dứt khoát, vứt ngay binh khí, cứ như vậy quỳ ở trên mặt đất bò đi ra phía ngoài, miệng không ngừng hô lên.- Tiểu nhân đầu hàng, tiểu nhân đầu hàng!
Biểu hiện như vậy, có người bị đồng bọn không chút khách khí chém giết, có người thì lại té ngã nhào đầu bò tới chân tường, ở nơi đó ngay cả nhúc nhích cũng không dám, bởi vì có người sau khi bò ra ngoài liền muốn trốn chạy hoặc là cử động khác thường, chưa chạy được mấy bước, ở trên chỗ ngồi sân tỷ võ đã có mũi tên đầu mâu giết xuống. Kẻ chết không chết được nữa, những kẻ đầu hàng chỉ đành chiếu theo hô hoán nằm phục sát đất ngay tại chỗ. Bọn họ tự mình biết rõ, hôm nay nào sợ sống ra ngoài, bản thân cũng sẽ bị đồng đạo và hương thân phỉ nhổ, quan phủ cũng sẽ không dung tha mình. Nhưng bọn họ nghĩ được rõ ràng, mạng sống khẩn yếu, hơn nữa có một số người trong bụng còn nghĩ tới, Triệu Tự Doanh này hống hách ngang tàng như thế, đầu hàng bọn chúng chưa chắc là lựa chọn sai lầm.
- Chư vị, hôm nay chỉ có liều mạng đánh ra ngoài, bằng không rơi vào trong tay Triệu tặc kia, khẳng định sống không bằng chết! Có người quát to, người xung quanh hô ứng cao thấp không đều, bọn họ đã chẳng màn tới trả lời, không ngừng múa may binh khí đỡ gạt cung tiễn, không ngừng có người bị cung tiễn bắn trúng.
Ở trên đài Triệu Tiến mở miệng hỏi.- Đó là ai?
Theo hướng Triệu Tiến chỉ nhìn sang, Ngưu Kim Bảo có chút ảm đảm nói.- Đó chính là Ứng Thương xuất thân Thiếu Lâm Tự!
Chỉ thấy một gã đại hán cầm trong tay thiết trượng, giới đao múa may thật là giống như quạt gió, gào thét hướng đội hàng ngang gia đinh trường mâu phóng đi. Mũi tên bị binh khí của y đỡ gạt đánh rơi, chờ tới trước mặt hàng đội trường mâu kia, binh khí trong tay y quấn xiết, mấy cây trường mâu đâm sang đã ngăn chặn. Bời vì Ứng Thương này sức lực quá lớn không ngờ có cán mâu bị đánh gãy, một thoáng chốc đã bị đánh ra một lỗ hổng, sau đó mọi người sĩ khí đại chấn, theo sát sau chính là xông lên. Nhưng chính vào lúc này, càng nhiều trường mâu hơn đâm về hướng Ứng Thương. Ứng Thương này tay nắm thiết trượng mạnh mẽ đón đỡ, ngăn đỡ ba cây, hai cây khác đâm vào giữa ngực bụng của y, rút về lại là đâm vào.
Vừa lúc này Ứng Thương tựa như Kim Cương trợn mắt trong lúc đột ngột liền cứng đơ rồi, chỉ nhìn thấy máu tươi điên cuồng phun về phía trước, cả người cứ như vậy quỳ ở trên đất, y không ngờ còn dùng thiết trượng chống đẩy được, muốn đứng dậy, nhưng thử một chút, một cây trường mâu chuẩn xác xỏ xuyên qua cổ họng của y, té ngã thẳng cẳng trên đất.
Ở trước mặt đội nhân mã thi triển không ra công phu địa tảng lúc này lại dùng rồi, có người mới tới trước mũi mâu kia liền cuộn tròn thân thể lăn lộn tới trước, chính hay từ chỗ khe trống bên dưới lăn sang. Trước mặt chính là đùi người, dù có áo giáp che đậy thế nào cũng có chỗ lộ ra bên ngoài, nhưng lăn lộn tới trước ba thước chỉ nghe thấy trên đầu tiếng gió rít lên, lúc nghĩ ra đã không kịp rồi, chỉ nhìn thấy đầu búa trên trường kích bổ xuống, trúng ngay!
Trong hàng đội gia đinh giữa sân tỷ võ, trường kích không ngừng giơ lên bổ xuống, hoặc là cứ không ngừng đâm chọt xéo xuống bên dưới, độ dài trường kích là hai phần ba trường mâu, khống chế rất dễ dàng, lại đủ để đập nện móc treo, muốn từ bên dưới bò sang vốn dĩ không có khả năng.
Có người xé ruột xé gan hô.- Đội nhân mã tặc Từ Châu quay trở lại rồi! Tất cả mọi người đều xem hiểu được cục diện trước mắt, đội nhân mã này chính là thiết chùy, hàng ngang trường mâu này chính là thiết trâm. Thiết chùy và thiết châm đụng nhau chính phải kẹp người ở chính giữa thịt nát xương tan.
- Chư vị, tận trung vì nước, Liễu mỗ đi trước một bước rồi! Người này vừa nhìn chính là con cháu xuất thân gia đình giàu có, trong lúc đi đứng tới bên cạnh đại đa số người luyện võ đều có chút không ăn nhập, lại không ngờ rằng vào lúc này lại đích thân muốn đứng ra, muốn đi tiên phuông. Cục diện trước mắt này không đầu hàng phải chết, con đường sống duy nhất vẫn là phải giải khai đội hàng ngang trường mâu này.