Lại kế đó nữa, Vương Tự Dương giang thẳng cánh bay dần dần mở mang, bên chỗ Đại Đồng cũng mở cửa hiệu, cũng hùn vốn với nhà tướng trên đất đó, thông qua rượu trắng này buôn bán, mặt mũi trong các bộ lạc ở Mông Cổ cũng trở nên lớn lên, đã không có người động được tới gã rồi.
Chuyện này coi như là chuyện bí mật của Vương Tự Dương, bởi vì cử chỉ dựa thế cáo mượn oai hùm này là tự làm theo ý mình, lại thiếu chút nữa làm cho Triệu Tiến và Vương Hữu Sơn bên này đắc tội võ tướng Đại Đồng cho nên vẫn là không nói thì tốt hơn, lại không ngờ rằng Triệu Tiến nói ra, Vương Tự Dương sau khi sửng sốt, chỉ cảm thấy lòng sinh hàn ý, nói cũng không dám nói rồi.
Nhìn biểu hiện của Vương Tự Dương bên dưới, Triệu Tiến cười, chuyện mượn thế lực này nói là bí mật, nhưng cũng là việc làm đắc ý của Vương Tự Dương, sau khi say rượu ở trong nhà khoác lác qua mấy lần, nhưng trong nhà của gã thì có tai mắt ngầm của Triệu Tự Doanh, nói gì cũng bị truyền ra ngoài.
Sau khi lên tiếng giáo huấn khiển trách tàn khốc, làm kinh sợ Vương Tự Dương tới nước này, ánh mắt của Triệu Tiến cũng là buông lỏng, đánh gõ tới nơi này thì được rồi nhiều hơn nữa chỉ sợ sẽ hù chết Vương Tự Dương này.
- Lúc ta vừa tới Hà Gia Trang, bị tăng binh vây khốn, ngươi cũng phái người sang trợ giúp. Đội nhân mã của Triệu Tự Doanh ta, không ít gia đinh là người làm của ngươi, ngựa đều là của ngươi buôn tới. Rượu trắng này bán được tốt như vậy, một đường phương bắc kia đều là dựa vào ngươi bận rộn. Việc này ta đều nhớ rất rõ ràng. Triệu Tiến giọng điệu chậm rãi nói.
Nghe Triệu Tiến nói tới điều này, mũi Vương Tự Dương chua xót, trong mắt không kìm nổi nước mắt chảy xuống, chỉ là dập đầu mấy cái, khóc thút thít nói.- Tiến gia đại ân đại đức, tiểu nhân lại vong ân phụ nghĩa, thật sự là… thật sự là…
Triệu Tiến cười quát lớn nói.- Khóc cái gì, ngồi ở bên đó. Gọi ngươi tới, chịu mắng ngươi chính là xem ngươi thành người nhà rồi.
Hắn nói ra những lời này, thân mình Vương Tự Dương quỳ trên mặt đất mềm nhũn, suýt nữa tê dại ngã xuống tại chỗ. Nghe được Triệu Tiến nói như vậy, gã biết rằng mình vượt qua cửa rồi, không cần lo lắng đề phòng bị diệt trừ. Đây mới vừa thả lỏng, không nói tới đứng không vững, nước mắt cũng là tuôn trào rơi xuống. Biết rõ thất thố cũng không cách nào khống chế được, chỉ ở nơi đó dùng tay áo lau sạch đi, đáng tiếc cho bề mặt áo dài làm bằng tơ lụa thêu dệt bằng tay loại tốt kia, tay áo đều đã dính ướt nước mũi rồi.
Ánh mắt Triệu Tiến nheo lại, nét tươi cười trên mặt vẫn còn đấy. Đợi Vương Tự Dương kia khôi phục lại, đứng lên ngồi trở lại trên ghế, sau đó mở miệng nói.- Ngươi không được làm ăn buôn bán giống như trước kia. Ngươi dựa vào Triệu Tự Doanh Từ Châu làm giàu, lại tự lập bên ngoài, cho dù ngươi không làm bậy, cũng có rất nhiều người có ý đồ với ngươi, sớm muộn gì vẫn phải có tai họa.
Nhìn thấy Vương Tự Dương muốn nói chuyện, Triệu Tiến phất tay ngăn lại, mở miệng tiếp tục nói.- Việc buôn bán của ngươi ta muốn tham dự vào hai thành hùn vốn. Chưởng quỹ, quản sự, phòng thu chi và tiểu nhị bên dưới của ngươi, ta cũng muốn phái người vào. Có người theo dõi ngươi, giúp đỡ ngươi, che chở ngươi, như vậy mới khiến cho ngươi được vẹn toàn, khiến ngươi trụ vững được. Tuy nhiên phần chia lời vân vân ngươi không cần lo lắng. Ta làm việc ngươi cũng biết, một văn tiền nên cho ngươi đều sẽ không thiếu ngươi.
Nói xong câu này, Triệu Tiến bật cười một cái, tuy nhiên không ai biết hắn cười gì. Đầu óc Vương Tự Dương ở bên trên đó xoay chuyển rất mau, tức thì kịp tỉnh táo, nhìn như mình kiếm được tiền phải chia ra hai thành, thuộc hạ bên cạnh toàn bộ là người của Triệu Tự Doanh, mọi chuyện cản trở tay chân, nhưng đây cũng chẳng bằng Triệu Tự Doanh sẽ đầu nhập một lượng lớn của cải vào. Cung ứng rượu trắng, cung ứng của chợ trâu ngựa, cùng với những chuyện làm ăn trong lời đồn kia, bản thân mình kiếm được chính là sẽ vượt hơn cái giá bỏ ra. Về phần chuyện làm ăn này bị ai khống chế, nào có dính dáng gì, vàng thật bạc trắng tới tay mới là khẩn yếu nhất. Ở nơi như Từ Châu này, nếu như Triệu Tiến giơ tay đòi hỏi thẳng, bản thân mình còn không phải hai tay dâng lên.
Vương Tự Dương nước mắt còn chưa có khô, chỉ ở nơi đó cuống quýt nói.- Tiểu nhân bằng lòng, đây là Tiến gia chiếu cố tiểu nhân. Tiến gia chỉ bảo như thế nào, tiểu nhân làm như thế ấy.
Triệu Tiến cười nói.
- Đứa con trai út của ngươi đã tám tuổi rồi phải không? Nói là bị ngươi sủng ái không còn giống gì nữa rồi. Bảo ba đứa anh trai của nó vào học đường đi. Ta sẽ an bài học đinh chiếu cố. Phải học một chút bản lãnh mới tốt. Nuôi thành phế vật mai sau phá nát gia sản của ngươi sao?
Vốn nói tới đứa con út đã tám tuổi kia, Vương Tự Dương theo đó muốn giải thích, nói đứa con út của mình đã mười ba rồi. Nhưng nghe thấy tới “ba đứa” này, lập tức theo đó biết Triệu Tiến xem con riêng ngoại viện của gã cũng tính vào bên trong, lần này ngay cả hàn ý hoảng sợ cũng bị mất sạch, chỉ là vui vẻ thành khẩn đứng dậy nói.- Đa tạ Tiến gia, tiểu nhân tức thì đưa bọn chúng lại đây. Con gái của tiểu nhân tuy nói không phải mỹ nhân, những tướng mạo đoan chính, bằng lòng đưa tới hầu hạ mấy vị nãi nãi.
Triệu Tiến cười từ chối.- Đây coi như xong rồi. Con gái kia của ngươi mười sáu tuổi rồi. Người trẻ tuổi tài tuấn trong Triệu Tự Doanh chúng ta nhiều như vậy, tuyển lấy người làm con rể đi, cũng không tủi nhục nhà của ngươi.
Lần gặp mặt này xem như nói hết cả rồi, cũng an bài mọi chuyện thỏa đáng. Nếu như Vương Tự Dương lại sinh lòng dạ riêng, chỉ đành nói gã điên rồi, nói chuyện tới mức này, cũng không có gì khác nói nữa lập tức chính là tiễn khách cáo từ.
Vương Tự Dương bên đó rời khỏi phòng, Triệu Tiến bưng trà lên nhấp một ngụm lại nói.- Con đường buôn bán của Vương Tự Dương này rất mấu chốt với chúng ta. Từ Châu, Hà Nam và Sơn Đông đều không có hợp nuôi ngựa. Gia súc trâu ngựa còn phải dựa vào buôn bán bên chỗ gã. Hơn nữa chúng ta sớm muộn gì cũng phải giao thiệp với các bộ lạc trên thảo nguyên. Gã dùng danh tửu Hán Tỉnh rải tốt giao tình có chỗ trọng dụng.
Lưu Dũng theo đó nói.- Tiểu đệ sẽ tiếp tục an bài người vào, nhất cử nhất động Vương Tự Dương bên này đều đang nắm giữ, không trở mình được trong lòng bàn tay chúng ta.
Triệu Tiến lại là nói.- Hà Nam, Sơn Tây và trên thảo nguyên những kẻ làm ăn với chúng ta hẳn không chỉ hiện giờ. Vương Tự Dương bản lãnh người này có hạn vẫn là cần người của chúng ta sang giúp đỡ, đây mới làm chuyện buôn bán lớn được.
Sau khi nói xong lời này, Triệu Tiến khẽ giơ tay về phía Lưu Dũng như cười như không nói.- Tin báo bảy ngày của cửa sông Thanh Giang đưa tới sớm muộn gì phải đưa cho huynh xem, đệ còn muốn giấu diếm cái gì sao?
Lưu Dũng có chút xấu hổ cười khổ, lấy ra tờ đầu tiên trong hộp sắt kia lắc đầu nói.- Không phải là muốn giấu diếm, mà là nghĩ lúc nào thích hợp hơn một chút cho đại ca xem.