Có tin tức đằng trước truyền về, Đào Quý và Hứa Dũng đều ở bên cạnh Triệu Tiến nghe. Sau khi nghe thấy điều này, bao gồm đám thân vệ bận rộn xung quanh, trên mặt đều không có lòng dạ thoải mái gì, ngược lại lộ ra vẻ mặt tiếc nuối không cam lòng. Triệu Tiến cười lắc đầu, đợi lúc lên ngựa mới nói với Ngưu Kim Bảo.- Phải luôn mài đao, nhưng những con đao này không uống được máu rất nóng lòng. Hôm nay nhìn thấy rồi.
Ngưu Kim Bảo cười nói.- Lão gia nói đúng, tiểu nhân tuy nói không hiểu chút nào, nhưng ba trăm kỵ binh tinh nhuệ của chúng ta đối phó ngàn bộ tốt quan quân, đã là giết gà dùng dao mổ trâu rồi!
- Lão gia chúng ta đi nơi nào?
- Đi Hoàng Lăng Phượng Dương thu tiền!
Nghe thấy lời nói này, tất cả mọi người đều là cả kinh, lập tức theo đó trở nên hưng phấn. Vừa rồi Triệu Tiến mới nói, mọi người theo đó né tránh một chỗ Trung Đô Phượng Dương này, không ngờ rằng quả thật là phải đi, đây chính là nơi lăng tẩm tổ tông của Đại Minh, tuy nói trên lý lẽ không coi là gì, nhưng ở lòng, trong mắt người thiên hạ, đây là nơi chốn trọng yếu xếp vào hàng thứ ba, xếp sau kinh sư và Nam Kinh, nơi lăng tẩm tông miếu này chính là kế thừa tinh thần của Đại Minh.
Mấy người đại đội trưởng và liên trưởng tất nhiên sẽ không nghĩ sâu như vậy, nhưng trong lòng bọn họ, đánh Phượng Dương này chẳng khác nào là đánh đô thành của Đại Minh, đây càng thay mặt cho Triệu Tự Doanh phải làm đại sự, đại phú quý chính đang ở trước mắt rồi.
Triệu Tiến nhắc nhở một câu.- Đến nơi đó đều phải giữ chừng mực, hiện giờ còn chưa tới một bước vạch mặt kia. Tuy nhiên trên mặt mọi người đều có chút không cho rằng đúng, tới nước này còn chưa có vạch mặt, vậy làm sao mới tính đây?
Đường tiến lên kế tiếp ung dung hơn rất nhiều, vốn dĩ bốn phía vây công, Triệu Tiến tụ tập đội nhân mã chính là muốn tiến ra nhanh chóng, phá hủy binh mã nơi phủ Phượng Dương sau đó lại trở về Từ Châu chủ trì đại cục. Nhưng sau khi tới được phủ Phượng Dương, trận chiến đầu tiên thoải mái tới mức không nói được là chiến đấu. Điều này khiến Triệu Tiến thay đổi sắp đặt đối với đường đi và nhật trình nơi phủ Phượng Dương. Từ Châu trong tối ngoài sáng sớm đã tra được rõ ràng, hoặc là đói bụng tranh thủ nửa ngày, hoặc là thong dong chậm trễ một tới hai ngày. Tuy nói binh quý thần tốc, nhưng tốc độ của bốn ngàn bộ tốt kia cũng nhanh không tới mức nào.
Sau khi cân nhắc, Triệu Tiến làm ra lựa chọn, hơn nữa chỗ lần thay đổi này của hắn còn có phụ thêm.
Dọc theo quan đạo ven sông Hoài tiến lên, bước tiến đích xác nhanh hơn rất nhiều, tuy nói trận chiến đầu tiên quá mức dễ dàng, nhưng trên dưới Triệu Tự Doanh không có bất kỳ lơi lỏng nào, kỵ binh thám mã phái tới xung quanh càng nhiều hơn, che đậy đối với xung quanh càng thêm nghiêm mật. Thế nhưng không phát hiện địch tình gì, mặc dù cách Lâm Hoài và Trung Đô Phượng Dương đã rất gần. Vả lại chính ngay lúc các lộ đại quân vây công Từ Châu, nhưng nơi Phượng Dương lại không sắp xếp trinh kỵ chạy lòng vòng gì.
- Đoán chừng không phải là không muốn phái, mà là không phái ra. Phủ Phượng Dương lớn như vậy, một ngàn binh bị chúng ta đánh phá, bốn ngàn binh trên đường, kỵ binh thì bị diệt sạch. Hiện giờ đoán chừng chỉ còn lại bộ hạ của Thôi thái giám kia còn ở bên cạnh Ài, với bản tính chăm chỉ làm việc của Thôi thái giám, không chừng ngay cả đội nhân mã tùy thân cũng đưa ra, vốn dĩ không phái ra được trinh kỵ.
Sau khi tra hỏi qua tù binh cuộc chiến đấu kia, mọi người cuối cùng phán đoán được rõ ràng ngày tháng. Ngày hôm nay đã là mồng ba tháng giêng năm thứ tư Thiên Khải, tính toán lộ trình, giữa trưa là tới được Phượng Dương rồi. Vốn dĩ kỵ binh mang theo lương thảo định mức tiến gấp, mỗi ngày ăn dùng đều phải nghiêm ngặt khống chế, vào hôm đó trước khi lên đường, mọi người đều ăn dùng thoải mái một chút.
Lâm Hoài và Phượng Dương trong tháng giêng đều vô cùng náo nhiệt, ngay khi đại đội kỵ binh trùng trùng điệp điệp xuất hiện, tất cả mọi người đều sợ ngây người. Triệu Tự Doanh không chạm vào Lâm Hoài, cổng thành huyện Lâm Hoài đóng chặt, bọn họ và hoàng lăng Trung Đô Phượng Dương vẫn là có khoảng cách, sau khi đóng cổng thành không cách nào cảnh báo, chỉ đành ở đầu thành đốt lửa báo hiệu. Cột khói ngút trời, hy vọng nơi Phượng Dương có điều cảnh giác, chỉ là có ý để mặc nghe theo mệnh trời.
Đại đội gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tiến dẫn dắt cứ như vậy đi tới Trung Đô Phượng Dương. Nhìn thấy đám kiến trúc nơi xa, ở trong tiếng chân như sấm, Triệu Tiến vẫn là cảm thấy được hô hấp của mọi người bên cạnh trở nên gấp gáp, mỗi người dường như có chút bồn chồn, lại có chút hưng phấn.
Bá tánh thân sĩ các nơi Đại Minh, mặc kệ giàu nghèo quý tiện, nhất là Từ Châu từng là đường thông tới mọi nơi của thiên hạ, nơi chốn tin tức linh thông, ai chưa từng nghe qua Trung Đô Phượng Dương, ai chưa từng nghe qua nơi sinh ra khởi nghiệp của Thái tổ Đại Minh Chu Nguyên Chương này, được xưng là chân long bảo địa long bàn hổ cứ.
Bên này có hoàng lăng chôn cất huynh đệ và phụ mẫu của Thái tổ Chu Nguyên Chương, có chùa Đại Hưng Long năm đó Chu Nguyên Chương xuất gia, có Tông Nhân biệt viện giam giữ người thân thích của vua phạm tội, là nơi chốn tinh thần pháp chế của Đại Minh, Trung Đô Phượng Dương nói là nơi chốn một phủ, nhưng một phủ này gần như lớn bằng một tỉnh, nửa tỉnh ở nơi khác, núi non mạch nước tự thành một thể, tuy ở Nam Trực Lệ lại so với các nơi khác của Nam Trực Lệ đều là khác biệt.
Bởi vì loại tình hình nửa khép nửa mở này, Triệu Tự Doanh Từ Châu cách nơi này tuy rằng rất gần lại có rất ít người sang. Lại nói tiếp, Trung Đô Phượng Dương này can hệ quá lớn, Triệu Tự Doanh còn không muốn hoàn toàn quyết liệt, tất nhiên là sẽ không chạm vào nơi cấm kỵ này.
- Nơi chốn đi qua đằng trước nghèo khổ như vậy, nơi này ngược lại tráng lệ đường hoàng, so với cửa sông Thanh Giang còn phải chỉnh chu hơn. Rất nhiều gia đinh đều có nghi vấn và cảm thán như vậy.
Từ Hu Dị một đường sang đây, khắp chốn ven đường trải qua đều là cực kỳ rách nát. Gia đinh cưỡi ngựa số lần ra ngoài nhiều, Sơn Đông sau khi bị đại họa giẫm đạp qua nơi Phượng Dương và Sơn Đông cũng không kém gì nhiều, nhưng nơi này chính là chỗ Trung Đô Phượng Dương, xung quanh kinh sư và Nam Kinh kia đều vô cùng phồn hoa, nơi này sao sẽ giống như vậy?
- Nơi này của bọn ta sinh ra hoàng thượng, nhưng một chút vinh quanh không có dính tới. Thuế khóa của vua giao ít hơn so với các nơi, nhưng lao dịch quá nhiều, quanh năm suốt tháng bị quan sai bức ép đi làm việc, tu sửa hoàng lăng cung điện đại tự, làm việc cho các lộ thần tiên, nào có công sức chăm sóc ruộng đất nhà mình. Con bà nó, làm việc cho Triệu Tự Doanh ít nhiều có miếng cơm ăn, nơi này còn phải tự mình gánh lấy, ai trốn đi được mà không trốn.
- Túc Châu may mắn được Tiến gia lấy được. Nếu như không có Tiến gia, nhìn thấy không có gì khác biệt với ven đường của chúng tôi.
Trong gia đinh cũng có kẻ xuất thân lưu dân Phượng Dương năm đó, bọn họ đối với tình hình bản xứ tất nhiên rõ ràng, nói tới mức nghiến răng nghiến lợi, không có mảy may tình cảnh nhớ mong. Mọi người nhìn thấy thôn trại khốn khó ven đường kia, ruộng đất hoang vu đã lâu, phóng ngựa lướt quanh hơn hai ngày, điều nhìn thấy ven đường khác biệt không lớn với vùng đất không có người, không có gặp phải đại nạn như Sơn Đông, lại có tình cảnh chẳng kém gì đại nạn Sơn Đông, áp bức này khiến người ta líu cả lưỡi.