Lời này khiến Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng đều nhẹ nhàng thở ra, tuy nhiên Triệu Tiến lại là thêm vào một câu.- Tuy nhiên chúng ta vẫn một bước không nhường như trước.
- Sư gia trang này đã là đất vô chủ rồi. Các ngươi có biết hay không? Sư gia trang bên cạnh Vận Hà ở Tế Ninh Sơn Đông, hai đội người đang giằng co, một phe ít người kia ăn mặt có vẻ chỉnh chu, lại đều là dáng vẻ tôi tớ, nô bộc, vây quanh một người trung niên cưỡi ngựa bên ngoài còn có một đám thanh tráng ăn vận như quan sai. Còn bên phía nhiều người kia đều là mặc quần áo vải thô, rất nhiều người thoạt nhìn còn mặt có nét xanh xao, người đứng trước mặt bọn họ ăn vận tuy rằng bình thường như đều là tráng niên, khí sắc cũng là dáng vẻ người trong cảnh thái bình.
Đối mặt chất vấn, phe nhiều người không chút nào luống cuống.- Cái gì là đất vô chủ, đây là thôn trang của Triệu gia, là sản nghiệp của lão gia chúng ta.
Một người trẻ tuổi ăn vận theo lối tôi tớ đội mũ quả dưa, y phục màu xanh cả mặt giận dữ, giơ một tờ văn thư cao giọng nói.- Cái gì Triệu gia, cái gì lão gia, quan phủ đã chia thôn trang này thuộc về Khổng phủ chúng ta rồi. Đại ấn này ngươi có thấy hay không, đây chính là bằng cớ của vương pháp quan phủ. Các ngươi không sợ vương pháp, các ngươi là muốn tạo phản sao?
Gã vừa đưa ra lời chất vấn, tất cả mọi người đằng sau đều theo đó lớn tiếng quát thét. Người trung niên cưỡi ngụa kia thì thản nhiên quan sát. Hai từ “vương pháp”, “tạo phản” này sau khi quát thét ra, trên gương mặt xanh xao của những người đối diện kia đều có chút nao núng, còn người ở đằng trước thì thờ ơ, thậm chí có mấy hán tử khỏe mạnh trên mặt còn lộ ra thần sắc khinh thường. Còn bên phía phe mình, hai từ này quát thét ra, trên mặt quan sai không ngờ cũng có thấp thỏm.
Người trung niên lập tức lập tức đưa ánh mắt tới đối phương, mấy người cầm đầu tranh giành vừa nhìn đã không phải hạng người càn rỡ, thậm chí có mấy người nhìn giống như xuất thân người làm ăn, đọc sách, trong tranh giành như vậy không ngờ cũng điềm tĩnh ung dung.
Gã tôi tớ trẻ tuổi nói chuyện kia giận không kiềm được, trước giờ làm chuyện như vậy, mang Khổng phủ Diễn Thánh Công ra, mang vương pháp quan phủ ra, bọn người khốn khổ khốn sở đứng ở đất hoang vô chủ này sớm đã sợ rồi, nếu như lại dùng quan sai cầm phác đao xích sắt cưỡng ép, sớm đã sợ tới mức quỳ xuống đất cầu tha mạng, thậm chí còn mong được làm đứa ở, lao dịch, chiếm được lợi thế nào đâu có ngang ngạnh chống cự trước mặt như vậy.
- Đồ nghèo khổ mạt rệp các ngươi thật sự là to gan lớn mật. Nhìn dáng vẻ của các ngươi cũng đều không phải nông dân giữ bổn phận. Đây nhất định là dư nghiệt tà giáo, sau khi làm loạn chạy trốn tới nơi này. Các ngươi đừng cho rằng ở nơi này đã lẩn trốn được. Trong mắt quan phủ cũng nặn không ra được hạt cát, lại không biết tốt xấu. Mau mau trói bắt tới nha môn, dùng trọng hình hầu hạ.
Lời uy hiếp này nói ra, vốn tưởng rằng hù sợ được người đối diện, lại không ngờ rằng một phía nhiều người lập tức nhìn về phía quan sai, ngay cả đám người Khổng phủ cũng nhìn sang lại nhận ra đám quan sai cầm xích sắt binh khí kia cả mặt khó coi, hai Bổ đầu dẫn đầu thì còn che miệng lớn tiếng ho khan, người khác chỉ ở nơi đó hổ thẹn cười khổ, mà một phe nhiều người kai trên mặt đều là cười lạnh.
Quan sai không ngờ không dám nhúc nhích sao? Những người Khổng phủ kia đều có chút ngơ ngẩn, tuy nhiên hiện giờ đã gây nên chuyện xuống không được nữa rồi. Một gã tôi tớ tiến lên một bước, rống giận nói.- Những dư nghiệt phản tặc các ngươi, lại ở nơi này ngang ngạnh chống cự, cẩn thận đại quân tới đây, từng đứa các người phải mất đầu.
Lời này vừa hô ra, người đối diện thần sắc cũng biến đổi. Phía Khổng phủ còn cho rằng hù sợ người đối diện, lại không ngờ rằng kẻ dường như xuất thân người đọc sách kia tiến lên một bước, thẳng thừng chộp lấy văn thư quan phủ đóng dấu kia vào trong tay. Lấy được vào trong tay nhìn cũng không nhìn, lập tức xém thành hai nửa vứt ở trên mặt đất, sau đó chỉ những người khổng phủ nói.- Ta nói lại một lần nữa, đây là thôn trang của Triệu lão gia chúng ta, mặc kệ là quan sai hay là quan quân sang đây, đây cũng là thôn trang của Triệu lão gia chúng ta. Chớ nên không biết sống chết, hiện giờ cút đi cho ta.
Nhìn tờ công văn quan phủ bị xé rách trên mặt đất, những tôi tớ Khổng phủ đều trợn mắt há hốc mồm, rất nhiều người đều theo đó quay đầu lại nhìn đám quan sai, đám quan sai lúc này ngược lại có chung một cử chỉ, tất cả cúi đầu xuống, làm như cái gì cũng nhìn không thấy.
- Vậy thì tốt rồi, ta đã nói không nên dông dài với bọn chúng, nếu không bị bên trên biết được, sẽ trách móc chúng ta làm việc không tốt, lưu tất cả ljia đưa trở về không phải là được rồi sao. Một gã thanh niên trai tráng cười nói, mấy chục tên trai tráng trong tay cầm gậy đã xông tới.
Bọn người Khổng phủ lúc này thật sự luống cuống, tại sao quan quân quan phủ cũng không dọa được đối phương, chẳng lẽ không thấy Hoàng Hà không rơi nước mắt? Phải biết rằng nếu Khổng phủ thật sự nói ra nơi nào có phản tặc tụ tập, quan phủ, quan quân kia sẽ phái người đem người bên này giết sạch hết, bên đối diện nói chuyện cũng là giọng Sơn Đông, chẳng lẽ bọn họ không biết? Sao thật sự lại dám ra tay, hơn nữa đám quan sai này, quan sai sao lại lui về phía sau.
- Các vị, chúng ta cũng không còn cách nào, cấp trên hạ lệnh xuống không tới chỗ này không được, thực không có can hệ gì với chúng ta. Các ngươi tùy ý, các ngươi cứ tùy ý. Tên Bổ đầu cầm đầu vẻ mặt tươi cười, vừa nói vừa lui về phía sau, trên mặt các quan sai khác cũng cười theo, hoàn toàn mặc kệ bọn người Khổng phủ đang trợn mắt há hốc mồm.
Mắt thấy muốn vây quanh ra tay, bọn người Khổng phủ mới đưa ánh mắt chuyển về phía người trung niên ngồi trên ngựa, người trung niên kia thở dài, xoay người xuống ngựa, tiến lên hai bước ôm quyền làm lễ, khách sáo nói.- Chư vị, chuyện này nhất định có cái gì đó hiểu lầm, người bên ta không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, nói chuyện nếu có phần đắc tội, kính xin các vị đừng trách cứ, chúng ta sẽ đi ngay, các ngươi cảm thấy như thế nào?
Người trung niên ngồi trên lưng ngựa mặc áo dài gấm hơi cũ kỹ, toàn thân không thấy được có vàng bạc đá quý gì, nhưng chải chuốt vô cùng gọn gàng sạch sẽ, hơn nữa mặc kệ ồn ào đến kiểu gì đi nữa, gã cũng là thản nhiên thong dong. So sánh với người Sư gia trang ngăm đen xanh xao kia, gương mặt gã ngay ngắn trắng nõn rất là bắt mắt, trên dưới kết hợp lại, thật là có một vẻ ung dung quý phái, ở bên trong tình cảnh này làm cho người khác để mắt tới. Đám người Khổng phủ này vẫn đang tự nhốn nháo, còn bọn quản sự đoàn luyện Sư gia trang bên này vẫn đang để ý đến gã.
Chẳng ai ngờ rằng người trung niên xem ra giống như là thủ lĩnh này lại khách sáo khiêm tốn như thế, lập tức để mặt mũi sang một bên, bọn quản sự đoàn luyện bên Sư gia trang này cũng ngạc nhiên, mà trên mặt những người Khổng phủ kia lại ra vẻ khinh thường.
Tuy nhiên lời đã nói ra như vậy, x không khí giương cung bạt kiếm ban nãy coi như đã hòa hoãn rồi, bọn người Khổng phủ thấy khó chịu không phục, nhưng không ai ngốc đến mức tiếp tục đi tranh chấp thêm nữa, người trung niên kia lại ôm quyền chào hỏi, trở mình lên ngựa, có người dẫn ngựa, những người khác đi theo rời khỏi.