Sau khi gia đinh kia lãnh mệnh nhưng không có động, khom người nói.- Lão gia, Diêu Thất kia muốn cầm đao chém đầu thổ phỉ. Ý của lão gia bên này là thế nào?
- Tốt. Người như vậy số mạng tốt lại có dũng khí, kẻ khăng khăng một lòng đứng cùng với chúng ta, Triệu Tự Doanh chúng ta cần người như vậy. Đưa đao cho hắn, kế tiếp mang hắn đi cùng. Triệu Tiến gật đầu ưng thuận sa đó lại nói với Cát Hương.- Bên kia xem chém đầu người, lại nghỉ ngơi một canh giờ, sau đó xuất phát đi tới ổ giặc kế tiếp!
Cát Hương vội vàng vâng dạ, bước nhanh đi sắp xếp bận rộn, doanh trại vừa mới an tĩnh lại trở nên bận rộn, ở nơi cách đó không xa nghe được tiếng kêu thảm và tiếng khóc gào, nhưng những tiếng động này càng ngày càng ít, sau lưng núi thì là có bụi mù không ngừng dâng lên, đó là trại Ngưu Đầu đang cháy.
Bốn điền trang chỗ giao nhau giữa Nghi Thủy và Mông Thủy bị phỉ tặc đánh lén, sau đó bởi vì có Liêu dân trong trang làm nội ứng, không có một nơi nào bảo toàn được, tất cả đều bị huyết tẩy. Những tráng đinh mới chuyển chỗ ở tới không phải bị giết chính là chạy tán loạn. Nhưng người đưa tin phái đi truyền tin lại kịp thời tới nơi Nghi Châu, Nghi Châu phái hơn trăm người cưỡi ngựa sang tra xét, kết quả nhìn thấy tình trạng thê thảm của thôn trại, chỉ đành dùng khoái mã cấp báo Từ Châu.
Chính vào lúc cấp báo tới Từ Châu, cấp báo nơi Tế Ninh cũng tới, Triệu Tiến ngay lập tức đưa ra quyết đoán. Đoàn thứ nhất và đoàn thứ hai lữ Thân Vệ mỗi đoàn rút ra ba liên, đại đội hỏa khí và gia đinh cưỡi ngựa mỗi chỗ rút ra hai liên, sau đó phát đủ thớt ngựa, phái người dùng khoái mã đưa tin cho một vùng Nghi Châu và huyện Đàm Thành, khiến trang viên nông khẩn bên đó và một phe cánh Điền gia trù bị đủ đồ đạc, tiếp ứng đại đội tới đây.
Triệu Tiến không lo lắng nơi Tế Ninh, có Trần Thăng, Mã Xung Hạo còn có Lôi Tài ở đấy, hơn nữa sức mạnh nơi đó không đứng sau Từ Châu, chỉ cần ứng đối chuẩn xác liền sẽ không có rắc rối lớn, Triệu Tiến phái ra thân vệ bên cạnh đi truyền tin, chính là gặp phải cái gì cũng tuyệt không dung thứ, cứng rắn đánh trả trấn áp, còn bốn điền trang nơi Nghi Thủy kia gặp phải đánh lén, Triệu Tiến thì lại muốn đích thân dẫn tinh nhuệ đi. Chính là muốn dùng ưu thế tuyệt đối Thái Sơn áp đỉnh, hoàn toàn đập nát tất cả kẻ địch không biết tự lượng sức mình, còn phải dùng thủ đoạn tàn khốc giống như vậy cho mọi người một phen kinh sợ.
Chăng ai ngờ rằng cử động của Triệu Tự Doanh nhanh như vậy, nơi Cát Câu Điếm này chẳng khác nào là bị đánh bất ngờ chiếm lĩnh, bên trong thậm chí cũng không có cơ hội đưa tin ra ngoài. Sau khi biến nơi này thành doanh trại trung chuyển, Triệu Tiến và Cát Hương mang tinh nhuệ cùng với xe ngựa chất đầy đồ đạc, vừa đi vừa đánh, tùy tiện hạ trại.
Thân sĩ, thổ hào vùng đất Mông Thủy và Nghi Thủy kia vốn dĩ đóng kín, biến hóa phía ngoài không sao hiểu biết, nhìn thấy binh mã Từ Châu đột nhiên đi vào ai nấy không hiểu làm sao. Bọn họ vốn nghĩ rằng nơi này muốn khôi phục nguyên trạng, vẫn là thân sĩ cường hào bản xứ làm chủ, mà không phải Triệu Tự Doanh Từ Châu gì đột nhiên xuất hiện kia. Ai ngờ tới được đột nhiên liền tới hơn ngàn người cưỡi ngựa mặc giáp, hơn nữa còn mang hai khẩu hỏa pháo, khiến bọn họ vốn dĩ không có lòng dạ chống cự.
Tới đột nhiên này cũng tra ra rất nhiều thứ, trang đinh từ trong điền trang trốn ra rất nhiều người chạy tới thôn trại bản địa, chẳng những không có được thu dụng ngược lại bị hương dũng trong thôn trại sát hại, còn điền trang các nơi sau khi bị phỉ chúng huyết tẩy, lại bị thôn trại bản xứ đánh cướp, dọn rửa hai lần, thậm chí bọn cường hào địa chủ đã bắt đầu vạch chia ruộng đất nơi này. Phải biết nơi này đã đào xong mương máng tưới tiêu, ruộng đất chỉnh đốn sơ qua, chỉ cần trồng trọt thu hoạch nhất định không kém. Có một số tráng đinh may mắn thoát chết tránh được huyết tẩy nhưng không có rời khỏi cũng có kết cục thê thảm giống như vậy.
Phép xử trí của Triệu Tự Doanh cũng rất đơn giản, tất cả người trên tay dính máu nhất loạt mất đầu, người cầm đầu sau khi khảo vấn chặt đầu, hương dũng thôn trại bản xứ cũng tụ tập lại chống cự, nhưng trước mặt sức mạnh tinh nhuệ nhất của Triệu Tự Doanh không chịu nổi một đòn. Sau khi đầu người lăn lông lốc, cũng có được một chút tin tức, chẳng hạn như nói Thư viên ngoại của thổ làng nào đó, trong nhà có thân thích làm quan ở nơi tỉnh thành, sau đó lại tới lui mật thiết với lục lâm thổ phỉ ngay trên đất mình, là đại hào tọa trấn một phương, từng một mực tiếp đón người nào đó, sau dó còn từng đưa tin với bọn thổ phỉ, thậm chí lúc thổ phỉ xuống núi đánh lén, ông ta còn cung ứng lương thực và người. Thậm chí có lời đồn đại, trang đinh Thư gia này cũng đi tấn công điền trang của Triệu Tự Doanh.
Trong lúc quét ngang san bằng thôn trại trên đất này, tráng đinh may mắn mấy nơi điền trang kia trốn tới, lại không có rơi vào trong tay người bản xứ cũng được thu nạp, bên trong đó bao gồm Diêu Thất. Lúc ấy một đao chém trúng đầu gã kia, bởi vì vết đao quá nông chỉ là chém ra máu, đánh hôn mê người lại không có giết chết. Đợi lúc Diêu Thất hồi tỉnh chỉ nhìn thấy xác chết và đống hoang tàn đầy đất.
Tuy nhiên Diêu Thất không dám đi thôn trại nơi này nương tựa, gã chính là từng nghe qua bá tánh Sơn Đông căm thù Liêu dân như thế nào, ngược lại một chút bản lãnh ở Bì Đảo và Liêu Trấn năm đó còn hữu dụng, cứ như vậy khốn khổ cầu sống. Lúc sắp nhịn không nổi nữa, nhìn thấy đại đội nhân mã Triệu Tự Doanh lại đây, Diêu Thất lúc này mới dám ra ngoài đầu nhập. Tới lúc này, Diêu Thất đối với thổ phỉ tập kích điền trang và thổ hào vẽ đường cho hươu chạy kia đều đã hận tới thấu xương. Triệu Tiến cũng dẫn theo gã, nói rõ tình cảnh ngày đó, nói rõ hết thảy mọi chuyện nảy sinh trong điền trang, sau đó bảo người dẫn đường.
Thư gia trang là thôn trại bản xứ bị đánh phá đầu tiên, cả nhà Thư viên ngoại sau khi bị bắt ra, chính là lập tức nghiêm hình tra khảo. Một chút người này của bọn chúng tự biết không có đường sống nhưng cũng không có bản lãnh cứng cỏi không nói, chính là cái gì cũng cầu xin chết tốt. Thư gia có một người ở Hình bộ kinh sư làm Viên ngoại lang, Thư gia dựa và thân thích này mới dần dần trở nên phát đạt. Vào hai tháng trước, thân thích này đưa tin về, dẫn theo người mới tới còn có một người trung niên cử chỉ ung dung
Thư là đích thân chấp bút, còn có đủ loại chỗ tốt hứa hẹn cho gia tộc, sau đó mơ hồ đánh giá thân phận người trung niên này rất cao, nếu như Thư gia tận sức làm việc, khẳng định có vô số chỗ tốt. Trên thư đối với muốn làm cái gì không có nói quá rõ ràng, mơ mơ hồ hồ nhắc tới muốn nhằm vào điền trang khai hoang trú đóng của Từ Châu. Đối với người Từ Châu tới nơi này, thân sĩ cường hào bản xứ đều là trong lòng có oán hận, lại có thân thích quý trọng như vậy giới thiệu, dĩ nhiên toàn lực liên thủ.
Người trung niên này mang theo mấy người tùy tùng nhanh nhạy, mở miệng nói giọng quan thoại, nghe không ra là người nơi nào, ra tay rất rộng rãi. Thư gia cũng bằng lòng làm việc vì gã. Cường hào tọa trấn một phương bậc này thường thường đều có đủ loại cấu kết với thổ phỉ mã tặc, thu tang vật, chứa tang vật, cung cấp lương thực vân vân. Người trung niên này rất hiểu điều này, thẳng thắn bảo Thư gia đưa tin cho thế lực mã tặc lục lâm trên đất này. Thư gia vốn dĩ không bằng lòng làm như vậy, một là rõ ràng nhà mình không sạch sẽ, thứ hai người trung niên này thân phận khẳng định không tầm thường, nếu chẳng may có sơ xẩy, thật sự không đảm đương nổi.