Tính trên phẩm cấp, Thiên tổng và quan Tọa doanh ở trong quan quân cùng cấp với Tri châu, hơn nữa đoàn người chiếu theo khuôn phép thông tri thỉnh cầu vào thành, trên mặt đất Túc Châu này sao lại dám chậm trễ như thế. Nhạc Thiên Hổ còn không nói gì, vài tên thân binh vây quanh y lập tức giận dữ, hướng về phía đầu thành hô to.- Các ngươi mắt chó bị mù hay là lỗ tai điếc rồi. Tướng gia của ta cùng các ngươi nói chuyện lịch sự, trả lời mau lên, bằng không bên phía Thôi công công trách tội xuống, các ngươi không cần nói tới cái chức quan này, ngay cả mạng sống cũng giữ không được.
Lời lẽ bẩn thỉu thì càng không cần phải nói rồi, Nhạc Thiên Hổ liên tục xua tay quát bảo ngưng lại, có cái gì thì sau khi vào thành nói sau, hiện tại gây chuyện với đối phương như vậy thì ngang ngạnh không tiếp tục được nữa rồi, chưa từng nghĩ một người trung niên có cách ăn mặc viên lại tiến đến trên lỗ châu mai hướng ra phía ngoài nhìn, lại là lãnh đạm không cảm xúc lui về phía sau.
Cái này ngay cả du kích Nhạc Thiên Hổ cũng là giận dữ, ở dưới mặt đất rít gào nói.- Thành Túc Châu này nhất định là bị bọn giặc khống chế rồi, bắn tên lên đầu thành, chuẩn bị công thành!
Y ra mệnh lệnh, đám thân vệ bên người lập tức lấy xuống cung tiễn, giương cung hướng đầu thành bắn lên, thân binh này đều là tinh nhuệ, cung mã rất quen tay, cường cung tên dài lập tức bắn về phía đầu tường, trên đầu thành một lần hỗn loạn, còn có tiếng kinh hô thét chói tai vang lên, tuy nhiên mọi người đều không có ghé vào đầu thành bên lỗ châu mai, Mũi tên ném bắn vãi vào, muốn đánh thương người cũng khó, nghe được tiếng kinh hô thét chói tai kia, quan quân dưới thành giận quá, nghĩ tới chúng ta vừa rồi hô hoán ở bên trên khẳng định nghe được, làm sao lại dám không để ý tới.
- Các vị Tướng gia bên dưới, chớ có bắn tên nữa, tiểu nhân sẽ trả lời đây. Đầu thành cuối cùng vang lên âm thanh hoảng loạn, trên tường thành Túc Châu rất yên tĩnh, dưới thành cũng bị bọn võ tướng trói buộc, ồn ào dần dần trở lại bình ổn, tuy nhiên mọi người biết phương hướng tiếng động phát ra, nhưng nhìn không thấy người nói chuyện, nghĩ chắc là ẩn nấu ở sau tường thành nơi nào đó.
- Còn mẹ nó nói nhiều quá làm cái gì, mau thả các ông nội vào thành! Bọn võ tướng bên dưới như là đã buông lỏng, trực tiếp quát mắng om sòm bỏ cả quân kỷ, trên thành một câu, phía dưới chửi bậy vô số.
- Các quân gia, thành này sẽ không để các ngươi đi vào đâu, các ngươi tự tìm nơi khác đi là được rồi!
Người nọ bên trên giọng nói có chút run rẩy, vẫn như trước hô trở về, điều này khiến cho quan quân dưới thành lặng ngắt như tờ. Đây là nói gì vậy? Đây là quan phủ mặt đất Đại Minh sao?
Yên tĩnh một cái chớp mắt, không đợi bọn quan binh khác quát mắng, Du kích Nhạc Thiên Hổ lại rống giận nói, - Chớ nên nói bừa, mau thả bổn tướng và các huynh đệ đi vào, bằng không hôm nay cứng rắn đánh hạ được, đi vào vui chơi ba ngày, cho các ngươi khóc lóc qua tháng giêng này!
Lời này hô ra, quan quân binh tướng cùng nhau hoan hô rống to, đi vào vui chơi ba ngày, đốt giết đánh cướp, việc này ngẫm lại đều là sảng khoái. Nhưng câu nói uy hiếp này hô ra, giọng nói của người nọ đầu thành ngược lại không run rẩy nữa, ở nơi đó thét to nói.- Vị Tướng gia này, thành này sẽ không để cho các ngươi vào đâu, bổn thành đã huy động mấy ngàn dân tráng thủ thành. Ngươi nếu như muốn đánh, chúng ta sẽ đấu lại. Có câu này tiểu nhân không biết có nên nói ra hay không, Túc Châu chúng ta cách Từ Châu gần hơn rất nhiều so với Phượng Dương!
Phía dưới tiếng chửi bậy không ngừng, nhưng nghe thấy cái này Nhạc Thiên Hổ kia sắc mặt lại trở nên âm trầm, bốn ngàn quan quân tiến công một châu thành không coi là nhỏ, hơn nữa đối phương huy động dân tráng lên thành, cổng thành đóng chặt, nếu nơi này khó khăn cùng khổ thì không còn gì để nói, nhưng Túc Châu này được coi như một nơi chốn giàu có, đồ đạc chắc là không thiếu, bốn ngàn quan quân làm sao gặm xuống được, hơn nữa không có thì giờ để chậm trễ.
Nhạc Thiên Hổ cắn răng khẽ quát.- Rải thám mã ra, tìm thôn trang và làng mạc phụ cận. Đi nhanh! Sau khi tìm được lập tức trở về đây hồi báo, không cần dùng thám mã, người cưỡi ngựa của các ngươi đều đi ra ngoài hết. Mau!
Nghe mệnh lệnh bọn võ tướng đầu tiên là sửng sốt, lập tức hiểu được, đều tự gật đầu hét lớn đánh ngựa mà ra, bọn họ đột nhiên tản ra như vậy, không riêng người trên đầu thành thò đầu để nhìn, mà ngay cả quan quân các doanh đằng sau cũng đều là ồ lên, còn tưởng rằng bọn quân tướng vứt bỏ lại mình chạy trước, ít ra thì Nhạc Thiên Hổ không đi, cờ xí không động, rồi mới miễn cưỡng duy trì lại trật tự.
Ngựa bốn phía chạy đi, Nhạc Thiên Hổ một mặt chỉ bảo quan binh dỡ bỏ phòng ốc gần kề, giả vờ tạo ra khí giới công thành, một mặt uy hiếp người trên đầu thành, bảo bọn họ ít nhất phải cung ứng một đống lương thảo đồ đạc, từ trên đầu thành bỏ xuống là được rồi. Vốn tưởng rằng lui được một bước đối phương sẽ đáp ứng thu xếp, không nghĩ tới người trên đầu thành vẫn là cự tuyệt. Chọc giận đến Nhạc Thiên Hổ nổi nóng lên, nhưng lo lắng và lo âu trong lòng y cũng dần dần dâng lên, nhà mình đang uy hiếp không giả, nhưng bên trong thành Túc Châu cắn chặt răng chống đỡ như vậy, chắc chắn là có uy hiếp đáng sợ hơn.
Không quá lâu, bọn kỵ binh đi ra ngoài tra xét đã trở về, hơn nữa còn không phải từ một phương hướng trở về.
- Tướng gia, ở nơi phía tây thành Túc Châu mười lăm dặm chỗ đó có một thôn trang không nhỏ, nhìn từ xa có khoảng hai ngàn hộ, tầm vóc không nhỏ.
Bên này còn chưa nói xong, một người khác liền ngắt lời nói.- Chủ tướng, có đại đội nhân mã từ phương bắc giết tới, khoảng chừng có ba nghìn nhân mã!
Nghe nói như thế Nhạc Thiên Hổ thiếu chút nữa ngồi xuống trên mặt đất luôn, khi mở miệng âm thanh cũng phát run.- Cái gì? Ba nghìn binh mã, là… là quan quân sao? Là kỵ binh sao?
- Không phải quan quân, có vẻ hơn trăm người cưỡi ngựa, nhìn so với chúng ta còn chỉnh tề hơn, mặc dù không có phất cờ, nhưng nhìn thấy như gia đinh Từ Châu gì đó! Người bẩm báo nọ cũng đang rất hoảng loạn.
- Mai phục, quả nhiên là mai phục, kêu các huynh đệ nhổ trại. Mau, mau, chuyển hướng tới cái thôn trang phía tây kia tiến vào, ở nơi đó bày trận phòng ngự, nhanh lên!
Du kích Nhạc Thiên Hổ cũng là mất đi chừng muwjc, ở nơi đó khàn giọng rống to nói.
Nghe được có Từ Châu binh mã đang hướng bên này chạy tới, các quân tướng vừa mới chạy trở về trên mặt đều là biến sắc, thành Túc Châu này chỉ sợ còn không chỉ không mở cửa thành, nói không chừng còn có binh mã giặc Từ Châu mai phục, đến lúc đó nội ứng ngoại hợp, phe mình chỉ sợ sẽ có phiền phức lớn. Mỗi người đều đang tức giận mắng rủa, nghĩ thầm rằng quan quân nhà mình bắc tiến không phải là vì vây kín Từ Châu sao? Sao lại có cảm giác như nhà mình bị vây kín rồi!
Nhưng sống chết ngay trước mắt, ai cũng không dám chậm trễ, tự trở về thúc dục binh mã hướng thôn trang phía tây đi tới, đến lúc này, khí thế bọn quan quân binh lính đã rơi xuống thấp nhất, vốn nghĩ đến tiến vào bên trong thành Túc Châu, vất vả chạy đi sau đó lại bị từ chối ở ngoài cửa, hiện tại lại bị bọn quân tướng đuổi chạy tới phía tây, cho dù không biết xảy ra chuyện gì, cũng hiểu được không phải chuyện tốt lành.
Theo thám mã thăm dò chung quanh không ngừng báo trở về, trang viên các nơi không ít, mười lăm dặm phía tây kia hẳn là cái gần nhất, tình tiết ba nghìn nhân mã tới gần cũng biết càng ngày càng nhiều, nói chẳng hạn như chỉ hơn trăm người cưỡi ngựa, nhưng trâu ngựa xe ngựa không ít, đội ngũ so với bên này chỉnh tề, nhìn thấy có quan quân thám mã cũng không đuổi theo vân vân. Nhưng chuyện này đã làm cho người ta vô cùng chấn động, bọn họ vốn nghĩ rằng muốn đối phó chính là đoàn doanh Túc Châu của giặc Từ Châu, cái kia mới chỉ có ngàn tên bộ tốt, sao đột nhiên lại đi ra ba nghìn nhân mã, chẳng lẽ giặc Từ Châu cũng đã động tới đại quân rồi sao?
Nghĩ tiếp nữa ở phía nam còn có đại đội kỵ binh Từ Châu bắc tiến, tất cả mọi người cảm thấy không rét mà run, cách duy nhất chính là cố thủ đợi viện binh, nếu không đội ngũ và sĩ khí như vậy, ở trên đường đi bị tập kích, cũng ngay lập tức sẽ bị phá huỷ, khi đó thật không chỉ có tai vạ đến nơi, tìm thôn trang trước thủ vững khẩn yếu hơn.
Bên này tóm lại là địa giới của Đại Minh, đến lúc đó cầu viện, giặc Từ Châu kia không dám ở lâu, tuy nhiên cách nghĩ này chỉ là tự mình an ủi mình thôi, xem cục diện hiện giờ giặc Từ Châu đã là đang ở thế tạo phản rồi.
- Mọi người vững vàng, nếu thật thủ không được, chúng ta chạy đi Hà Nam, thuận theo Vĩnh Thành bên kia đến phủ Quy Đức.
- Chủ tướng, phủ Quy Đức cũng là nơi giặc Từ Châu kia chiếm lấy.
- Thật con mẹ nó giặc Từ Châu. Không sao, chúng ta từ phủ Quy Đức chạy đến Khai Phong, thế giặc quá lớn, chúng ta không nên cứng rắn chống đỡ!
Trong tiếng oán giận kêu la, bốn ngàn quan quân này bắt đầu hướng về cái thôn trang phía tây kia tiến lên, trên đoạn đường này, trật tụ đã có chút duy trì không được, bắt đầu có quân lính thừa dịp quân tướng không chú ý là chạy trốn, bọn kỵ binh truy đuổi cũng là không yên lòng, thậm chí có kỵ binh một khi đuổi theo cũng không trở về luôn.