Bên này thương nghị đưa ra quyết định, sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn vài ngày, Triệu Tiến mang theo bảy liên đội rời đi, Cát Hương và ba liên đội thuộc đoàn thứ nhất lữ Thân Vệ lưu lại, chờ đợi sức mạnh đến sau. Ba liên đội này của y tại Nghi Châu cũng không đơn độc, đoàn luyện ở mấy điền trang xung quanh đều đã tập trung lại đây nghe lệnh, ngay cả Điền gia cũng tự mình biên chế thành một đội tráng đinh hai trăm người để góp vào.
Ngoài việc đó ra, Cát Hương còn thông qua Điền gia phát thiếp anh hùng, phỏng theo tấm gương của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu và Bi Châu, ở các châu huyện ở phía đông của phủ Duyện Châu chiêu mộ các tay nghĩa dũng cưỡi ngựa, điều kiện là có người đảm bảo, bản thân có ngựa, thành thạo võ nghệ, những người phù hợp với những điều kiện trên đều báo danh được, sau khi hợp chuẩn sẽ được tuyển dụng, tiêu dùng ăn mặc đều do Triệu Tự Doanh chịu, sẽ căn cứ vào công lao mà tưởng thưởng xứng đáng.
Tin tức vừa truyền đi, từ bốn phương tám hướng có rất nhiều người luyện võ ở Sơn Đông tới tìm nơi nương tựa, thậm chí nhiều lính đào ngũ Liêu Đông đã được thu nạp cũng nóng lòng muốn thử. Quan trường, quân đội và các sỹ thân cường hào lớn nhất ở các phủ của Sơn Đông đều biết rằng Triệu Tự Doanh là một con quái vật lớn như thế nào. Tế Ninh và vùng phụ cận tây nam đất Lỗ (chỉ Sơn Đông) trong cuộc động loạn của Văn Hương Giáo càng chứng kiến được uy phong của Triệu Tự Doanh, những người này, những nơi chốn này tất nhiên vô cùng kinh sợ.
Nhưng đối với các châu huyện khác của Sơn Đông, tồn tại của Triệu Tự Doanh ở Từ Châu cũng không quá lớn, nông khẩn, mậu dịch không với tay tới, cũng không bị đại loạn lây lan đến. Những nơi chốn này đều cảm thấy Triệu Tự Doanh chỉ là tin đồn, còn cách nhà mình rất xa, không cần quá để ý, vì thế huynh đệ Điền gia ở Nghi Châu mới sẽ làm mưa làm gió, kết quả là bị Triệu Tiến giết thẳng sang, bắt luôn người. Phần phía đông phủ Duyện Châu đều trở nên kính phục, mà ba nơi châu huyện Nghi Thủy, Mông Âm, Cử Châu và vùng phụ cận lặp đi lặp lại chuyện này.
Từ Châu trong lúc ở bên kia an trí điền trang, thu nạp Liêu dân, khai khẩn đất hoang, sỹ thân cường hào bản xứ và lục lâm giang hồ đều cảm thấy các hộ từ bên ngoài tới chiếm lấy chỗ tốt, ai nấy trong lòng đều có địch ý không nói ra, thậm chí còn hau háu nhìn vào chỗ “thịt béo không nơi nương tựa” kia, việc xúi giục sau lưng kia cố nhiên là nguyên nhân, nhưng không có lửa làm sao có khói, hai bên chính là có ý ăn khớp với nhau.
Bốn điền trang bị đánh phá huyết tẩy, đám cường hào bản xứ đã phân chia ruộng đất của điền trang, những kẻ động thủ cảm thấy bản thân đã chiếm được đại tiện nghi, kẻ không động thủ đều chê cười Từ Châu, cảm thấy Từ Châu không hiểu quy củ, xứng đáng có kết cục như vậy. Không ai ngờ báo ứng lại tới nhanh như vậy, mọi người còn vui mừng chưa được mấy ngày, hơn ngàn người cưỡi ngựa liền chém giết tới.
Các nơi thôn trang, thôn trại và đám trộm cướp xung đột, tấn công lẫn nhau, điều này đều có thật, chém giết cũng rất thảm thiết, nhưng những trận chiến này đều có quy củ. Chẳng hạn như các thôn trại đánh nhau, tất cả mọi người đều không báo quan, có quan sai xuống thì phải dừng lại, quan phủ tra xuống thì mọi người phải giữ bí mật lẫn nhau, thậm chí đánh nhau tiến hành lúc bình minh và hoàng hôn, bởi vì khi đó ít người, người chứng kiến cũng không nhiều, sẽ không làm kinh động diện rộng. Bọn cướp sẽ không xuống tay với các thôn trang ở những thành trì quá gần, cũng sẽ không liều mạng công kích một nơi nào đó, bởi vì điều này sẽ làm kinh động quan phủ, sẽ làm cho các nơi có chung mối thù, hơn nữa có lúc không đánh bất ngờ được, những nơi thôn trại vững chắc cũng đích xác là không nuốt được.
Ai nghĩ đến những kẻ chết đâm chết chém Từ Châu này lại không có quy củ gì, thẳng một đường huyết tẩy đi qua, cái gì mà sơn trại hiểm trở, cái gì mà thôn trang canh phòng cẩn mật giọt nước không lọt đều thẳng thừng bị đánh tan. Sau đó, những người có dính líu vào bên trong toàn bộ đều bị chém đầu. Lã gia dựa vào thành trị chính là bị huyết tẩy giữa ban ngày ban mặt, sau đó không ngờ nhân mã Từ Châu ngay cả quan quân cũng không sợ, quay lại xông phá tan tành mấy ngàn đoàn luyện, lúc này mới nghênh ngang rời đi.
Về phần đám người Từ Châu đều cưỡi ngựa to cao, ai nấy đều mặc giáp sắc, nghe nói còn có hỏa pháo đánh sụp được tường dày cổng lớn, cái gì mà mỗi người đều mặt mũi dữ tợn, ăn thịt uống máu người đều là lời đồn càng nói càng thổi phồng. Tuy nhiên không tin không được, nếu như không phải yêu ma quỷ quái như vậy thì sao có thể phá thành phá trại, quét ngang hai lộ hắc bạch như vậy.
Vốn ban đầu Từ Châu nằm im không có động tĩnh gì, mọi người đều cho rằng chỉ là mèo lớn, sau khi khơi ra mới phát hiện là lão hổ. Sau khi phát hiện ra một con quái vật to lớn như vậy, những người và thế lực vốn đứng ngoài quan sát tự nhiên hiểu rõ cần phải làm thế nào. Quốc có quốc pháp, khắp chốn có khuôn phép của mình, quy tắc của khắp nơi chính là cá lớn nuốt cá bé. Nếu Triệu Tự Doanh này đủ lớn mạnh, vậy thì mọi người liền biết phải làm như thế nào. Loại cảnh tượng giống như con cháu Bi Châu, Từ Châu tòng quân lại xuất hiện.
Ngày thứ tư sau khi Triệu Tiến rời khỏi Cát Câu Điếm, ở một nơi cách Cát Câu Điếm hai mươi dặm, điền trang nông khẩn bắt đầu được xây dựng lại, tuy nhiên, điền trang lần này không hề giản lược chút nào, các loại công sự phòng ngự đều có đầy đủ, hơn nữa lại phân phát cho các liên đội đoàn luyện cũ của khu bắc Hoài An gánh vác, mùa đông đào đất xây dựng rất cực khổ, sở dĩ làm được hoàn hảo như vậy là bởi vì ở đây đã trưng dụng thôn trang, thôn trại bản xứ.
Phàm là những thôn trại có dính đến việc tấn công điền trang của Từ Châu, bị hoàn toàn huyết tẩy thì không cần nói tới, ngoài ra dân chúng trong toàn thôn bị chuyển tới nơi khác một lần nữa tiến hành khai khẩn. Những nhân sỹ có dính đến việc mậu dịch và khai hoang của Triệu Tự Doanh quang minh chính đại tìm thẳng tới quan phủ, nhờ quan phủ xuất công văn, nuốt hết những thôn trang, ruộng đất kia.
Một chiêu này mới là uy hiếp thực sự. Nghi Thủy, Mông Âm, Cử Châu và mấy chỗ xung quanh đều câm như hến. Mặc dù cuộc sống trải qua của dân chúng bị chuyển nhà đi có lẽ sẽ tốt hơn, nhưng đối với đại đa số mọi người ở đây mà nói, đây chính là đào hết gốc rễ của bọn họ lên, làm cho bọn họ không còn quê hương. Đây đúng thật là thủ đoạn tàn nhẫn đoạn tử tuyệt tôn thực sự này làm cho người ta kinh hãi, lo sợ bị lan đến mình.
Đơn thương độc mã, kỵ binh nghĩa dũng và khinh kỵ của Triệu Tự Doanh ba, năm người thành đội bắt đầu đi quanh phần phía nam của phủ Thanh Châu, những động tĩnh của quan phủ trong thành trì bọn họ không để ý, động thái của sỹ hào, sỹ thân đã không đáng để bận tâm, bọn họ đều đang nghe ngóng xem liệu có đại đội quan quân xuất hiện hay không.
Thời điểm tới gần tháng chạp, có quan quân xuất hiện, số lượng có khoảng hơn ba ngàn người, thoạt nhìn bộ dáng thấy mệt mỏi chật vật, dường như đã gặp phải rất nhiều khổ cực. Một cánh quan quân này quá nửa là khẩu âm đất Liêu, thậm chí ngay cả Bả tổng, Thiên tổng đều là do nhân sỹ đất Liêu gánh vác. Dựa theo tin tức nghe được từ các thôn trại dọc đường, bọn họ hẳn là đi đường núi đến, trách không được lại vất vả như vậy.