Ty Lễ Giám, Nội các, Lục bộ, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ từng cái tên lớn ném ra, khiến thương gia nhà giàu cửa sông Thanh Giang váng đầu hoa mắt, không ngoan ngoãn nghe theo không được, bọn họ vốn dĩ làm giàu, vốn có quen biết thế này thế kia với quan trường, tất nhiên đối với phương diện quan phủ này là phá lệ mê tín. Nói một nghìn, một vạn lời vẫn là tài sản của Triệu Tự Doanh ở cửa sông Thanh Giang thực khiến người ta thèm rớt nước miếng, mấy mặt cùng hợp lực, liền bắt đầu rồi.
Thương gia giàu có cửa sông Thanh Giang cũng không phải là một tấm sắt, thù oán của mấy nhà đã hơn mấy chục đến trăm năm, thế nhưng lần này bọn họ lại là đồng minh tuân thủ nghiêm ngặt, đều cùng vạch mưu tính kế tinh vi, đây cố nhiên bởi vì sau khi bị phát hiện nguy hiểm cực lớn, người bên dưới cảm thấy tuần đinh Triệu Tự Doanh tầm thường, nhưng người bên trên lại biết trong tay Triệu tự Doanh Từ Châu dính bao nhiêu máu, mặt khác nguyên nhân lại là giống như đám thân sĩ thổ hào phủ Thanh Châu, bên đó để đuổi người ngoài đi mà cùng chung mối thù, còn bên này đám thương gia giàu có lại vì món lợi kếch sù mà giữ nghiêm đồng minh.
Thương nhân trục lợi, vì lợi nhuận gấp ba lần cam nguyện mất đầu diệt môn, có người đồng ý vì tài sản tựa thiên của Triệu Tự Doanh nghe theo sự sắp đặt của Triều đình, cũng có người vì tài sản khổng lồ mật cáo với Triệu Tự Doanh. Kẻ mật cáo cũng không phải là mấy nhà thân cận với Triệu tự Doanh, Lý Tử Du Thừa Bắc Hiệu từ đầu đến cuối đều không biết việc này, y là bị Nội Vệ Triệu Tự Doanh bên cạnh cản lại, lúc đó đã ở trên đường, lại vô duyên vô cớ bị hỏng xe ngựa.
Người mật cáo là Mạnh gia, luận về tài thế ở cửa sông Thanh Giang chỉ xếp hàng thứ tám, thuộc loại cũng nhận được thư tín của triều đình nhưng lại không xếp vào hàng ở phía trên. Sau khi người Mạnh gia nhận được tin chia thành hai phe, một phe là nhát gan sợ phiền phức, nói chẳng giúp bên nào cả, còn một phe lại là nghiêng về phía triều đình, không cùng đội ngũ với phản tặc. Nhưng về thể diện gia chủ Mạnh gia đáp ứng rất tốt, hơn nữa trước khi ra tay là việc này trong nhà còn có mấy người nghe nói là người của Đông Xưởng giám thị trấn thủ, y cũng tiếp đãi rất tốt.
Nhưng trong ngấm ngầm y lại thông qua con trai riêng của mình truyền tin cho bên phía Triệu Tự Doanh, so với việc con cháu trong nhà hoặc tự nguyện hoặc bị ép làm con tin các nơi của Triệu Tự Doanh, ngoài mặt Mạnh gia không có con cháu nào đến, nhưng ngấm ngầm có hai đứa con riêng của gia chủ Mạnh gia đều làm việc trong Tuần đinh, hơn nữa địa vị cũng không nhỏ. Theo lời Lưu Dũng và Lê Đại Tân nói.- Mạnh gia này mới là chân chính ăn hai đầu đây.
Gia chủ Mạnh gia trong ngày đó cũng dẫn người đến sân tỷ võ, trên thân y không ngờ mặc giáp mềm, trong lúc nguy cấp chỉ bảo hộ vệ trung thành của nhà mình che chở bản thân, không cần ra tay với người ngoài, sau khi trả giá mấy mạng người chết, cũng coi như là giữ được tính mạng của mình. Gia chủ Mạnh gia lúc đứng thẳng người lên nhìn trên đài chỉ có máu tươi và thi thể. Vốn dĩ đám gia đinh cũng không khách khí với người Mạnh gia, lại bị Lê Đại Tân chủ trì bên này quát bảo ngưng lại. Đứng ở trên khán đài, gia chủ Mạnh gia vẫn chưa hoàn hồn đắc chí vừa lòng, y biết một việc, lần này ra ngoài, Mạnh gia chỉ e đứng được ba hạng đầu cửa sông Thanh Giang, hơn nữa mấy nhà đứng trước nhà mình, đều phải bị Manh gia hung hăng cắn cho một phát. Tuy nói Triệu Tự Doanh muốn ăn miếng to nhất đó, nhưng Từ Châu cũng chưa bao giờ bạc đãi công thần.
Không nói tới đắc ý mừng như điên của gia chủ Mạnh gia, kỳ thực thương gia giàu có thương vong trên đài không nhiều, bọn họ không phải là trong đám đông, chính là có tầng tầng hộ vệ, gia đinh Triệu Tự Doanh dù có không hề cố kỵ chút nào cũng sẽ không làm bị thương những người không chống lại và nằm bò trên đất. Lúc bọn họ bị bắt ra ngoài trong lòng còn một chút may mắn, lòng nghĩ mình xong rồi, nhưng trong nhà vẫn còn người hậu bị, nhưng sau khi bị đưa đến trang viện nhốt bọn họ, mới nhìn thấy người nhà sớm đã trốn đi của mình. Trong giờ khắc này, đám người cửa sông Thanh Giang tham gia việc này mới thực sự mất hết can đảm, không ít người tê liệt ngồi dưới đất hoặc là khóc rống lên.
Tự mình tưởng rằng diệu kế vô song, ăn được Triệu Tự Doanh, lại không ngờ Triệu Tự Doanh sớm đã có bố trí, làm một cái tương kế tựu kế, muốn chất vấn Triệu Tiến trước khi sắp đi. Người Từ Châu cẩn thẩn lâu như vậy, làm sao lại đột nhiên bất cẩn nhiều như thế, đây không phải là công khai mở miệng túi cho mọi người chui vào sao? Nếu là bình thường, rất nhiều chỗ không đúng mọi người nhìn ra, nhưng lúc này lại đều bị núi vàng biển bạc làm cho choáng váng đầu óc rồi.
Vì ám sát Triệu Tiến, Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ quả thực bỏ vốn liếng lớn, chỉ là tổn thất cũng thê thảm nặng nề như thế, để đảm bảo trong sân tỷ võ có đủ sức mạnh đối phó với Triệu Tiến, phần lớn người đều là đi vào trong sân tỷ võ, hoặc chết hoặc hàng. Về phần những võ nhân giỏi võ nghệ đó, ngoài mấy người quả thực không biết rõ sự tình ra, những người khác đều tràn đầy cõi lòng muốn dùng công phu đổi lấy công danh phú quý. Hơn nữa người luyện võ bậc này đều có chung một điểm đó chính là coi thường gia đinh và chiến kỹ của Triệu Tự Doanh, cảm thấy chẳng qua là lấy nhiều mà thắng, chỉ cần tìm được cơ hội đánh bất ngờ và đơn đả độc đấu, những người Từ Châu này chỉ có nước bị giết chết.
Không động thủ còn sống thêm mấy ngày, người động thủ thương vong thảm trọng, từ Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ đến võ nhân các lộ, ở ngay trong sân tỷ võ liền bị giết máu chảy thành sông. Nhưng bên ngoài vẫn có không ít tàn dư, trọng trách của những người này chính là một khi Triệu Tiến bị đâm, bọn họ liền truyền tin này khắp cửa sông Thanh Giang, thậm chí còn phải đi chiêu hàng gia đinh tuần đinh khắp nơi, còn phải đi tiếp ứng quan quân từ phía nam và phía tây đến nữa.
Những người ở bên ngoài này khá tự do, khi nhìn thấy tuần đinh bắt người liền nhận ra được không tốt, có người chạy trốn ra ngoài rất nhanh liền phát hiện đường bị tắc chết. Có người muốn trốn trong nhà dân, đám tuần đinh đã bắt đầu đập chiêng hô gọi, giấu bọn trộm đều là tử tội, dân chúng cửa sông Thanh Giang thì không có cái lòng trung nghĩa gì, lập tức bán đứng người ta. Cũng có người chạy được ra ngoài, môt mạch chạy về đông nam, muốn đến Sơn Dương phủ thành Hoài An, thành trì đó vẫn là vương thổ Đại Minh, đi vào vẫn nghỉ ngơi sống tạm được.
Tuyệt đối không ngờ tới chính là, đây mới là thời khắc buổi trưa, thành trì lại đã đóng kín bốn bề, không cho người vào ra, người chạy trốn ra ngoài kinh hoảng đứng dưới chân thành gào thét, bảo người trên đầu thành mở cửa. Quân thủ thành Sơn Dương thờ ơ, mặc kệ bên dưới báo ra cái gì mà Ngụy công công với hoàng đế.
Bởi vì xét đến việc Triệu Tự Doanh thẩm thấu đến nát bét quan phủ Hoài An, sát cục lần này cũng không có thông tri cho bọn họ, Lần này trong cửa sông Thanh Giang xảy ra chuyện, Lê Đại Tân có một an bài chính là cử người đóng cửa thành Sơn Dương, nếu không chính là dẫn lửa đốt người. Phủ Hoài An và huyện Sơn Dương tuy không biết xảy ra chuyện gì nhưng là biết nghe lời phải, tóm lại không phải là muốn đánh vào trong thành, đóng cửa thành tính làm gì. Thành trì nơi khác ban ngày có người bốn phương tám hướng đi vào làm ăn, nhưng phủ thành Hoài An ở bên cạnh cửa sông Thanh Giang, trong ngoài thành yên tĩnh vô cùng, đóng hay không đều như nhau.