Một lời lý luận này khiến Triệu Tiến và Lưu Dũng cảm thấy lạ lùng, tuy nhiên cũng nói được thông suốt, Lưu Dũng gật gù, cười khổ nói.- Soát người tìm ra được binh khí, chưa hẳn tìm ra được tín vật.
Mã Xung Hạo tràn đầy lòng tin.- Lão gia, Dũng gia, đại loạn Văn Hương Giáo kia bắt đầu quá bất chợt, bại vong quá nhanh, muốn đưa người vào còn phải an bài chèn vào người đưa tới được đều không dễ dàng như vậy, chớ nói chi chen người giỏi giang biết làm việc. Soát người là một chiêu số, khiến bọn họ chỉ mặt lẫn nhau là một chiêu số. Thuộc hạ cũng không tin bên trong đó có người trốn thoát qua được hai chiêu số này. Nếu như tránh thoát được, vậy Từ Châu bên này sao lại thái bình như thế.
Triệu Tiến lắc đầu cười nói.- Từng lời này của ngươi đều nói vẹn toàn lắm, nếu như không phải biết người là người cỡ nào, ta cũng sắp không yên lòng rồi.
Nghe nói như thế, khiến cho Mã Xung Hạo không kìm nổi cười to, Lưu Dũng đã lắc đầu cười, đạo lý mới vừa rồi kia nhìn như khoe khoang, nhìn như tự tin, thật sự ra lại là so bì lẫn nhau. Nếu như Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ có sức làm như thế, vậy thì cử động nhằm vào Từ Châu sớm đã bắt đầu, bên trong Từ Châu cũng sớm đã có các loại, các dạng tai mắt khẳng định là chốn chốn không yên. Còn hiện giờ cũng chỉ có mấy lần thích khách mà thôi. Lúc khác, không có bất cứ dị động nào. Khống chế và giám thị từ trên xuống dưới Bi Châu và Từ Châu, Triệu Tiến và Lưu Dũng vẫn có chút tự tin. Từ quan phủ sai dịch, tới thân sĩ gia nô bên dưới, bá tính dân tráng, nơi chốn đều là tai mắt ngầm của Triệu Tự Doanh, ở nơi khẩn yếu như Hà Gia Trang. Gia đinh Nội Vệ và nhân sĩ giang hồ bên ngoài càng là rải dày ở khắp nơi, hơi có gió thổi cỏ lay đều đã bị phát hiện. Còn các đạo nhân mã Triệu Tự Doanh đi sang kinh sư đã đích thân rèn luyện. Bên đường giết người, chỉ cần trước đó bố trí sẵn liền trốn thoát ra ngoài được, chỉ cần đủ cẩn thận thì đủ để mang binh khí lẩn trốn trong ngoài thành. Kinh thành có Đông Xưởng, Cẩm Y Vệ, Binh Mã Ty ngũ thành và phủ Thuận Thiên, mạng lưới bố trí dày đặc như vậy cũng suy đoán ra được bản lĩnh ẩn núp, nội ứng của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ uy danh hiển hách như thế nào.
Chớ đừng nói chi là có Mã Xung Hạo kẻ từng làm qua Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ, y từng nắm quyền quan lớn Cẩm Y Vệ, lại là loại bản tính có dã tâm làm việc thật kia, hiểu rõ đối với bên ngoài càng thêm thông thấu. Ngoại trừ những phân giải mới vừa rồi kia, kinh sư ngày đó hao tổn tâm cơ, việc ngấm ngầm chèn vào Từ Châu Tân cử nhân đó, thừa dịp lúc ban đêm phát động ám sát biến loạn. Chiếu theo Mã Xung Hạo bình phẩm, đây đã là một lần cử động tốt nhất hơn trăm năm của Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, hơn nữa phần nhiều may mắn tìm được hạng người như Tân cử nhân kia bằng không cũng là không thành công.
Mã Xung Hạo trước trước sau sau kể rõ thông suốt, khiến cho Triệu Tiến và Lưu Dũng không cần phải lo lắng tới chèn tay chân từ Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, nhưng Mã Xung Hạo cũng không có nói hết.- Tuy nhiên cũng không được có mảy may thả lỏng. Lần này triều đình bị thiệt hại nặng ở Sơn Đông, rất nhiều việc mơ hồ vừa đoán ra được lý do, vừa không động dụng được đại binh với Từ Châu chúng ta. Nỗi lo lắng tử sĩ thích khách này chỉ sợ vẫn là tránh không khỏi.
- Đến bao nhiêu giết bấy nhiêu. Lưu Dũng trầm giọng nói một câu, Triệu Tiến cười gật đầu.
Lúc bọn Triệu Tiến về tới phòng nghị sự ở Hà Gia Trang, ở bên ngoài xoay người xuống ngựa lại nhìn thấy một người trung niên ăn mặc giàu sang từ xa đã muốn quỳ xuống, bên cạnh có gia đinh đứng gác nói.- Ông ta đã đợi một canh giờ rồi.
Lưu Dũng hạ giọng nói.- Đại ca, gã cũng chỉ là nhất thời hồ đồ. Hơn nữa, gã ở trên tay chúng ta cũng xoay trở không nổi được.
Triệu Tiến hướng về phía bên đó đưa tay ra hiệu, người trung niên kia nhìn thấy liền sửng sốt, thế quỳ xuống không kịp sửa đổi, bò luôn ở trên đất, giơ tay vỗ mấy cái trên áo dài, bước chầm chậm chạy sang. Triệu Tiến cười trả lời nói.
- Chính gã tự làm mình sợ, muốn thật coi gã là người ngoài, gã hiện giờ còn có chuyện làm ăn buôn bán gì làm được nữa? Mạng cũng mất rồi.
Bọn họ vào thẳng thư phòng của phòng nghị sự, không có đợi người trung niên kia. Bọn họ ngồi xuống, sau khi nước trà bưng lên, một người dáng vẻ như gia nô bên ngoài trước tiên đưa một hộp sắt tới trên tay Lưu Dũng. Lưu Dũng trước hết nghiệm chứng hộp sắt cỡ lòng bàn tay này chốc lát, sau đó lấy từ trong lòng ngực ra cái hộp gỗ, mở miệng nói.- Tin báo bảy ngày ở chỗ cửa sông Thanh Giang.
Trong hộp gỗ chứa chìa khóa, Lưu Dũng lấy ra một cái mở hộp sắt, bên ngoài có người bẩm báo.- Vương Tự Dương cầu kiến.
Triệu Tiến tùy ý nói một tiếng.- Bảo y vào thì được rồi. Ngưu Kim Bảo thì đi tới cửa ra vào, ngăn cản soát người Vương Tự Dương đang kinh hoàng hoảng sợ. Lưu Dũng bên kia lấy ra từ bên trong hộp sắt mấy tờ giấy, ở nơi đó xem lướt qua, nhìn tờ thứ nhất sắc mặt đã biến đổi, sau đó nhìn về phía Triệu Tiến.
Triệu Tiến liếc mắt nhìn y nhưng không có ý dò hỏi, mà là nói thẳng với Vương Tự Dương.
- Đợi lâu như vậy, ngươi khẳng định mỏi mệt, ngồi xuống nói chuyện là tốt rồi.
Sau khi soát người xong, Vương Tự Dương đã quỳ ở trên đất, nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, thân mình run lên chốc lát, lập tức nước mắt không ngừng rơi xuống, vừa lau vừa tạ ơn, sau đó mới đứng dậy ngồi xuống.
- Ngươi tới làm cái gì? Triệu Tiến hỏi một câu như thế, câu này mang theo chút không khách khí khiến Vương Tự Dương lại là đứng thẳng lên. Triệu Tiến không kiên nhẫn giơ tay áp xuống ra hiệu gã ngồi xuống, sau đó lại là nói.- Ngươi là tới cầu ta khôi phục chuyện làm ăn rượu trắng của ngươi sao? Hay là muốn chuyện làm ăn gia súc ngươi lũng đoạn nơi này. Mấy tháng nay ngươi kiếm ít bao nhiêu? Nhưng vẫn là đang kiếm được ngân lượng có phải hay không? Gia sản của ngươi vẫn còn đó có phải hay không? Vậy ngươi vội làm gì?
Triệu Tiến hỏi liên tiếp mấy câu, Vương Tự Dương ngồi ở chỗ đó cứng họng, cũng không biết là Triệu Tiến nói tới điều gã không ngờ tới, hay là không nghĩ tới Triệu Tiến sẽ cùng gã nói những lời này, cuối cùng chỉ đành lắp bắp nói.- Tiến gia… Tiến gia, tiểu nhân không nên để mỡ heo mê muội lòng dạ.
- Không phải mỡ heo mê muội lòng ngươi, là ngươi không có đánh cuộc thắng. Đánh cuộc thắng không phải giàu ngang một nước rồi sao? Triệu Tiến cười nói, Vương Tự Dương bị nói tới cả người không tự tại, thật giống như bên dưới mông có cây đinh, thân mình vặn qua vặn lại.
Triệu Tiến vừa lúc đó thu lại nét cười chỉ vào Vương Tự Dương nói.- Ngươi tự cho rằng làm giàu là dựa vào dám đánh cuộc lớn. Nếu như trúng mánh Triệu Tự Doanh chúng ta, trúng mánh rượu trắng, cho nên đã muốn đánh cuộc lớn hơn nữa có phải hay không? Lúc đánh cuộc nhất định còn đang nghĩ, ông đây năm đó chính là kẻ buôn gia súc rong ruổi buôn bán khắp nơi, mấy năm này đều là kiếm được nhiều ngân lượng, cùng lắm là bù lỗ vào, có phải hay không?
Vương Tự Dương đứng dậy muốn quỳ, những nhìn thấy vẻ mặt không kiên nhẫn của Triệu Tiến lại không dám quỳ, đứng ở nơi đó vô cùng xấu hổ, nhìn thấy Lưu Dũng thần sắc thản nhiên không động đậy bên cạnh, cuối cùng chỉ là đổi sang nét cười so với khóc còn khó coi hơn nói.- Tiến gia nói không sai, tiểu nhân lúc đó lòng tham không đáy.