Việc này thật ra cũng không có gì sai cả, chỗ cập bến ven bờ bến thuyền Vận Hà, đều có thuyền nhỏ này mời chào khách khứa, mượn cơ hội này đẩy mạnh việc buôn bán nước trà trái cây nhà mình, đủ loại lời mời khách khứa của các nhà trọ quán ăn trên bờ, cũng thu được lợi.
Đội thuyền thật sự rất cẩn thận, không vội vã đi đến bến thuyền, chỉ thả vài chiếc thuyền con xuống, có cái thì chèo lên phía trước đi thăm dò, có cái thì đi tới gần các con thuyền khác hỏi thăm. Đường sông kia đích xác bị ngăn chặn, không ai đi phủ nhận, bọn họ cũng sẽ tận mắt thấy được. Không bao lâu sau, thuyền nhỏ đều trở lại bên đội thuyền kia, xác nhận tin tức này, đội thuyền lúc này mới chậm rãi dựa tới bến thuyền.
- Không nên gấp gáp, đang làm gì thì cứ làm đi, đợi dây thừng buộc lên cọc gỗ mới nói sau. Có người thấp giọng hối thúc đám người trên bến thuyền. Bởi vì đội thuyền này tới gần, trên bến thuyền nhìn như bận rộn bình thường vậy đã có chút kỳ lạ. Vào lúc này đã có người trèo lên vọng lâu trên bờ, trên đài có lá cờ. Nếu đội thuyền không cập bờ, bọn họ bên này còn phải dùng lá cờ gửi tín hiệu cho các con thuyền trên mặt hồ, để bên kia còn có sửa soạn thủ đoạn thứ hai.
Tuy nhiên đám người bên trên đội thuyền không có phát hiện gì cả, trên thuyền thủy thủ người chèo thuyền đang bận rộn chuyển hướng, còn có một số người ăn mặc kiểu con nhà giàu đi lên boong tàu, nhàn nhã tò mò nhìn cảnh tượng bên hồ Lạc Mã và trấn Ngung Đầu. Tới gần bến thuyền, thủy thủ trên thuyền hét lớn ném ra dây thừng, trên bến thuyền lập tức có người chụp lấy, tay chân lanh lẹ đem dây thừng buộc lại ở trên mặt cọc gỗ, sau đó quấn quanh từng vòng.
- Cần dỡ hàng không? - Bên này có một lô rượu trắng phải mang hộ đến bên cửa sông Thanh Giang đó? - Khách quan, muốn uống trà hay uống rượu? Trà rượu và thức ăn đồ ăn đều đưa lên trên thuyền được. Gọi ca kỹ tới tận cửa cũng được
- Trái cây tươi ngon đây, trái cây tươi ngon đây.
Giống như với mỗi lần con thuyền cập bờ, trên bến thuyền đều có một bọn người nhanh chóng qua đó mời chào các loại buôn bán, đủ loại người rất nhanh là bu đầy chen chúc. Thủy thủ người chèo thuyền thường thấy cái cảnh tượng này, người bận rộn thì thờ ơ, còn có người thét to xua đuổi những người này, để khỏi làm chậm trễ con thuyền cập bờ. Còn khách khứa trên thuyền lại cười hì hì nhìn cảnh tượng này, cảm thấy rất mới mẻ, thậm chí cũng có một số thiếu nữ trẻ tuổi đã ở trên đó xem náo nhiệt.
Mép thuyền kề đến nơi cập bến bên bờ, bến thuyền trấn Ngung Đầu được Vân Sơn Hành nhiều lần sửa chữa lại, hiện tại nơi cập bến đều đã gia tăng củng cố lại, độ cao gần như ngang bằng với mép thuyền. Vừa lúc đó, đột nhiên có người hô lớn nói.- Nhường đường ra đi, cho các khách quan xuống thuyền đi.
Một tiếng hô này khiến trên bến thuyền trong chốc lát yên tĩnh trở lại. Gần như là đồng thời, những người mời chào buôn bán đều từ sau lưng lấy ra lưỡi dao sắc bén, phóng thẳng lên trên thuyền, cũng có người trên bến thuyền cầm móc sắt lớn móc trên mép thuyền, khiến con thuyền không có cách nào rời khỏi. Thật ra không cố định như vậy, con thuyền cũng không có cách ở trong lúc vội vã giương buồn chạy nhanh, vì đã không nhúc nhích được rồi.
Vội vàng ứng đối không kịp, những người khách nhàn nhã tự đắc trên đội thuyền này cũng không nghĩ tới đột nhiên có tai họa như vậy. Có người rống giận, có người kêu lên sợ hãi, càng nhiều người lại khóc hô, đội thuyền này có một số người đầu óc nhanh nhạy, nhìn tình hình không ổn, nhảy thẳng từ một bên khác vào trong hồ, muốn dựa vào bơi lội chạy thoát. Tuy nhiên, con đường này cũng không thông, vừa rồi khi đội thuyền cập bờ, cũng có thuyền nhỏ và các tào thuyền khác nhìn như không có ý định đậu ở một bên. Vào lúc này, bọn họ đã ở trên nước phong kín đội thuyền này rồi.
Trên thuyền phong kín đường sông, đã có người cầm lấy sào trúc, trên một đầu của cây sào trúc thật dài kia, hoặc là chuốt nhọn, hoặc là đóng móc sắt, những người nhảy xuống nước được ra lệnh ngoan ngoãn lên lại thuyền, người không nghe lời không phải bị sào trúc đâm giết, chính là bị móc sắt kéo thả lên thuyền trở lại.
- Không giết người đầu hàng, không giết người bỏ binh khí xuống, quỳ xuống đất cũng không giết. Một tiếng hét liên tiếp la lên, có rất nhiều người khóc hô quỳ trên mặt đất, nhưng trên thuyền cũng có kẻ chống cự.
Người trên thuyền rất nhiều đều là hoảng hốt lo sợ, nhưng cũng có nhiều người khi thấy bọn gia đinh xông lên kịp thời ứng phó. Thấy có người xông lên, bọn họ tay chân không chậm trễ, lúc này đang rút ra binh khí nghênh chiến, bắt đầu chém giết. Trong lúc chiến đấu, đoàn đội gia đinh Triệu Tự Doanh bày ra trận thế tiến lên, không có đội ngũ nào ngăn cản được, nhưng trong chiến đấu xung phong cướp thuyền, cũng có mấy chỗ rơi vào giằng co, hộ vệ trên thuyền hễ là kịp ứng phó, cũng còn ngăn cản một hồi, còn các chỗ khác, thậm chí còn có mấy gia đinh Nội Vệ bị chém ngã nhào.
Bọn người Triệu Tiến đã đến chỗ gần nhất quan sát, sắc mặt mọi người đều rất bình tĩnh, sắc mặt của Lưu Dũng và Lôi Tài đều rất khó coi, Triệu Tiến ngược lại dửng dưng, Mã Xung Hạo thì đứng về phía trước vài bước, tập trung nhìn cuộc chiến trên các con thuyền. Tuy nhiên chống cự này không có duy trì quá lâu, cuộc chiến bắt đầu chốc lát, cung thủ cũng bắt đầu xuất hiện trên chỗ cao bến thuyền, ở trên đống hàng hóa chồng chất bắn tên xuống phía dưới. Từng đội gia đinh trong tay cầm trường mâu cũng bắt đầu tiến đến. Từng người dũng mãnh đến cỡ nào cũng không ngăn được đại đội bày trận ra chiến đấu này.
Tiếng kêu thảm thiết phát ra, có người trúng đao, có người trúng tên, còn có người trước tiên là trúng tên sau đó bị đao đâm giết, trên mặt hồ vô số thi thể trôi nổi, thủy thủ trên các con thuyền dùng móc sắt vét lên trên vô số thi thể, muốn giả chết trong lúc này cũng sẽ chết thật đấy, không ai có khả năng may mắn thoát khỏi.
Chỉ ở trên con thuyền thứ ba và trên thuyền thứ bốn chống cự kịch liệt nhất, khi gia đinh cầm đao xông lên, các cô gái ngắm phong cảnh cũng có vài người biết chiến đấu, trong lúc luống cuống chẳng những không có chiếm được lợi thế, ngược lại bị chết vài người. Mã Xung Hạo lập tức ra lệnh, cung thủ lập tức bắn một lượt. Bọn hộ vệ vũ lực ở trên thuyền rõ ràng còn biết tìm chỗ núp, tuy nhiên kế tiếp lên thuyền cũng không phải là gia đinh Nội vệ rồi, mà là cả người đều được áo giáp bao lại bên trong. Gia đinh Thân Vệ cầm trong tay phác đao, bọn họ mấy người một tổ, như vậy từng bước một chèn ép lên, không cần một đao giết người, chỉ cần đem người chống cự trên thuyền đè ép đến sát góc, sau đó ra tay sát hại là được rồi.
- Không có việc gì lớn, gia đinh Nội Vệ cần làm cũng không phải chém giết kiểu này. Triệu Tiến an ủi một câu, lại ra hiệu cho đội ngũ phía sau. Gia đinh thân vệ mặc giáp từ trong kho hàng trên bến thuyền xếp thành hàng đi ra, cung thủ ngăn chặn người chống cự trên thuyền, bảo người xông lên phía trước lui ra, thay thế bằng giáp sĩ tiến lên vây công.
Vào lúc này kịch liệt chống cự thêm nữa chỉ có đường chết, sau đó trên mặt nước cũng là đường cùng, những người liều chết không hàng cũng bắt đầu đầu hàng, có mấy người lớn tuổi đã liều mạng chết trận, xem ra giống như muốn tận nghĩa chứ không phải muốn đạt được mục đích gì. Gia đinh trọng giáp canh giữ mỗi một con thuyền, gia đinh được thay thế trước đó cũng đi lên bắt người. Bất kể nam nữ đều bị rà soát toàn thân sau đó buộc chặt lại, từ trên thuyền áp giải đến nhà kho sớm được để trống ra, sau đó lại bắt đầu vận chuyển hàng hóa trên thuyền, không chỉ là vận chuyển hàng hóa trên kho thuyền, mà tất cả đồ vật trên thuyền cũng không bỏ qua.
Vào lúc này, còn có mấy người trung niên thân hình nhỏ gầy, màu da ngăm đen đi theo lên thuyền, bọn họ không gánh vác tra xét hàng hóa, chỉ cầm một số đồ sắt đồ gỗ đi khắp nơi gõ gõ nạy ra, gia đinh Nội Vệ đi theo phía sau chăm chú nhìn kỹ.
Triệu Tự Doanh tới rất nhiều người, làm việc hiệu nghiệm cũng rất cao đấy, không bao lâu, người trên thuyền cũng đã toàn bộ bị bắt xuống dưới, hàng hóa cũng được ngay ngắn chất đống để ở một bên. Có người mang cáng lại đây, gia đinh đã chết hoặc bị thương được mang đi thu dọn và cứu chữa. Mấy người Triệu Tiến vẫn như cũ đứng ở trên bến thuyền quan sát.
- Lão gia, trên thuyền không có cửa ngầm hốc tối để giấu người, đợi một lát còn phải tra hỏi người chèo thuyền, làm xác nhận cuối cùng.
- Lão gia, ở trên đội thuyền ngay chỗ ngồi của khách khứa có hai hốc tối, bên trong có hai cái hộp gỗ, lấy sang đây, chưa có ai mở ra.
Mấy người gia đinh Nội Vệ đến đây bẩm báo, Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng nói.- Mở ra đi.
Thuyền này là tào thuyền được thuê đón khách, cũng không phải con thuyền nhà mình, cái hốc tối này chắc là mới vừa lắp đặt ra, hộp gỗ là hai hộp bẹp dẹp, cạnh góc đều có miếng sắt củng cố lại, được khóa lại bằng một khóa đồng tốt nhất, để ở trước mặt Triệu Tiến. Vài tên gia đinh thật cẩn thận gõ ra khóa đồng, sau đó mở ra hộp gỗ, mọingười đều rất lo lắng bên trong cái hộp này có cơ quan đoạt mệnh gì đó.
Đợi khi hộp gỗ mở ra, còn có người đi ngửi mùi sơ qua, sau đó dùng đôi đũa trúc dài một thước kẹp ra từng cái từng cái đồ vật bên trong để vào giỏ trúc đã đặt sẵn, sau đó đưa đến trước mặt Triệu Tiến.