Tạ Minh Huyền nói không ngừng.- Văn Thiết Quân ngươi và người bên dưới ở trong thành mang ra bao nhiêu vàng thỏi, sao tới nơi này tổng cộng mới lục soát ra mấy trăm lượng bạc. Ngươi giấu hết ở trong giếng bên ngoài thôn trang kia có phải hay không.
Vừa nói tới điều này, sắc mặt Văn Thiết Quân đã biến đổi rồi. Tạ Minh Huyền lúc này trên mặt không có căm phẫn, chỉ còn lại cười lạnh, gã lại nói.- Kỵ binh quan quân mấy lần tới thôn trang kia, mặt ngoài trông như là tình cờ đi ngang. Lần thứ nhất tới là ngang qua, lần thứ hai, lần thứ ba là thông đồng đưa tin với ngươi. Có phải hay không?
Văn Thiết Quân đứng ở nơi theo đó đã muốn xông tới trước, tiến lên hai bước suýt chút nữa đụng vào mũi đao, lưỡi mâu của gia đinh Triệu Tự Doanh, vội vàng dừng lại ở nơi đó ngoác miệng chửi ầm lên.- Tạ Minh Huyền tên khốn khiếp nhà ngươi. Ngươi ở đó vu cáo hãm hại người tốt, ngươi bằng cớ gì nói như thế?
Y ở nơi đó hô loạn, Tạ Minh Huyền cũng không đáp lời, chỉ là mặt lộ ra nét cười lạnh, người Triệu Tự Doanh kéo tới thần sắc đều nghiêm nghị. Vào lúc này, Văn Thiết Quân đột nhiên kịp hiểu ra, đầu tiên là quay đầu liếc mắt nhìn, sau đó bài trừ ra mấy giọt nước mắt khóc lóc khẩn cầu nói.- Tiến gia, đại lão gia, đều là Tạ Minh Huyền này vu cáo hãm hại tiểu nhân. Chẳng qua là tiểu nhân ở Trâu huyện cướp được vàng bạc không có chia cho hắn, còn có tiểu cô nương tự mình dùng. Hắn ghi hận tới hôm nay. Tiểu nhân cũng là vất vả đi theo, trông cậy vào Tiến gia cho con đường sống, làm sao sẽ dính tới quan quân. Tiểu nhân là phản tặc, với quan quân là người chết ta sống.
- Thẩm Trí đi nơi đó được chức Thủ bị, cấp cho ngươi là Thiên tổng. Ngươi ghét bỏ chức quan này quá thấp. Bên đó đưa ra điều kiện cho ngươi, chỉ cần bắt được ta, tìm được nơi giấu của cải của Từ Hồng Nho thì cũng cho ngươi chức Thủ bị. Có phải hay không?
Bị Tạ Minh Huyền vừa nói như vậy, Văn Thiết Quân lùi về sau mấy bước, sửng sờ đứng ở đó.
Tạ Minh Huyền nâng cao giọng điệu một chút, chỉ tay quát.- Ngươi nghe nói chúng ta muốn đi đầu Triệu Tiến Từ Châu, quan quân bên đó lại đưa ra điều kiện cho ngươi có phải hay không. Nói là chỉ cần ngươi ở Từ Châu lập được đại công, chức quan Đô ty và Du kích cũng cho ngươi, có phải hay không?
Sắc mặt Văn Thiết Quân đã tái xanh rồi, cũng không để ý Tạ Minh Huyền đang nói, quay đầu gầm lên.- Cái tên tạp chủng không lương tâm nào nói ra, lão tử không tệ với các ngươi, các ngươi thì...
Y dữ tợn quát thét như vậy, một đám thuộc hạ sau lưng đều thần sắc biến ảo, không ít người đều là cúi đầu cũng không dám đối mặt Văn Thiết Quân vô cùng hung ác, có hai người càng không nhẫn nhịn được, xoay người muốn chạy ra ngoài. Văn Thiết Quân giơ tay muốn chộp tới, mới vừa cử động, sau lưng đã có người dùng sống đao phác đao bổ mạnh xuống, đánh ngã nhào người ra đất.
Tạ Minh Huyền lại là nói.- Còn nói không cần ngươi ở Từ Châu chém giết gì. Chỉ cần truyền đưa tin tức, dò la cặn kẽ Từ Châu. Tới lúc đó trong ứng ngoại hợp, đó chính là đại công lao. Tới lúc đó Ngụy công công cũng phải chiếu cố. Có phải hay không?
Một đội sau lưng Văn Thiết Quân kia đã bắt đầu trở nên xôn xao, nhưng bọn họ đã bị vây thật chặt, bên ngoài là phác đao đoản mâu, đỉnh đầu là cung tiễn hỏa khí. Hơi có chút lộn xộn chỉ có một con đường chết, càng không dám chạy đi. Ngược lại hai người chạy ra ngoài kia được ra hiệu chạy tới trong đội của Tạ Minh Huyền.
Triệu Tiến cười trêu chọc một câu.- Huynh đệ chúng ta thật đúng là không đáng giá, không ngờ lại chỉ dùng Du kích để đổi. Hiện giờ Tổng binh, Phó tướng trong tay chúng ta cũng được mấy người rồi. Bọn huynh đệ bên cạnh đều theo đó cười vang.
Triệu Tiến lại xoay người về phía Lưu Dũng nói.- Tiểu Dũng, chúng ta thời khắc không được xem thường. Triều đình và quan phủ nhìn bị dọa sợ rồi, binh mã sẽ không phái sang đây nhưng cử động ngấm ngầm lại sẽ không ngừng. Đây chính là tấm gương.
Lưu Dũng gật đầu, Mã Xung Hạo theo đó nói.- Lão gia, chuyện lần này chỉ sợ Đông Xưởng đang làm chủ. Cẩm Y Vệ bên đó sẽ không tham dự vào, cũng làm không thành đại sự như vậy.
- Ngụy công công trông coi Đông Xưởng, thiết nghĩ dùng tới cũng tiện. Triệu Tiến cười bình một câu lại nói với Tạ Minh Huyền.- Đầu danh trạng này ta nhận. Hiện giờ ngươi chọn lựa ra người ngươi muốn sống bên đó ra.
Tạ Minh Huyền ở trên bàn vuông kia xoay người sang, ở trên bàn dập đầu, sau đó bắt đầu lớn tiếng điểm tên. Người được gã điểm tới tên đều đi ra ngoài. Huyên náo của đội Văn Thiết Quân càng lúc càng lớn, có mấy người muốn đi đoạt binh khí gia đinh lại bị đâm giết ngã nhào không mảy may lưu tình, máu chảy đầy đất.
Có người gân cổ họng hô to.- Chúng ta liều mạng với bọn chúng. Nhưng hô ra một câu, đã bị cung tiễn trên vọng lâu lập tức bắn chết, hơn nữa còn trúng không chỉ một mũi.
Một gã liên trưởng một đao chém ngã nhào một người cũng không lau chùi vết máu trên mặt, cứ ở nơi đó lớn tiếng la.- Ngoan ngoãn nghe theo an bài, sau khi tra hỏi còn có cơ hội giữ mạng sống. Nếu như lộn xộn vậy thì toàn bộ giết sạch.
Mấy trăm người tay không tấc sắt, đối mặt mấy trăm gia đinh mặc giáp cầm đao bén, còn có cung thủ yểm trợ, nào có sức lực chống cự gì. Huống chi là tự cho rằng bố trí bí mật bị vạch trần tại chỗ, tâm hoảng ý loạn thì càng không cần nhắc tới nữa. Huống chi gia đinh Triệu Tự Doanh vốn không nương tay, trong nháy mắt đã gần trăm mạng người vong mất rồi. Trên mặt đất toàn là xác chết, ngay cả người bên cạnh Tạ Minh Huyền đều nhìn sắc mặt trắng bệch kinh hồn táng đảm.
Nhưng sau một trận sát phạt, thế cuộc tức thì bình ổn rồi. Văn Thiết Quân kia ban nãy còn muốn động thủ, lập tức bị đoản mâu đâm xuyên đùi, nằm trên mặt đất rú thảm lăn lộn đã không đứng dậy nổi.
Vào lúc này, cục diện mới được khống chế hoàn toàn, hễ là người bị Tạ Minh Huyền gọi tới tên đều là rời khỏi đội ngũ. Nhưng khiến người ta bất ngờ chính là, người bị Tạ Minh Huyền gọi tên cũng không chỉ riêng là một đội sau lưng Văn Thiết Quân, còn có một đội của chính gã. Ngay khi gã hô tới tên, ngay cả người đội của gã kia cũng rất bất ngờ, tuy nhiên lập tức căm giận, quyền đám cước đá một trận xô đẩy người ra.
Mới vừa rồi còn chửi bới lẫn nhau, trong lúc đột nhiên thành cái dáng vẻ này, máu chảy đầy đất, người một đội của Tạ Minh Huyền kia bị xô đẩy ra ngoài, sau khi vừa ra ngoài, bất chấp tất cả muốn chạy, nhưng chạy như thế chính là tìm chết, kẻ đằng sau chạy ra nữa, chính là quỳ ở trên đất cầu xin tha mạng.
Lưu Dũng mở miệng.- Lẫn nhau đều an bài thám tử, tuy nhiên Tạ Minh Huyền kia biết Văn Thiết Quân an bài thám tử ở bên cạnh, cố ý giữ lại. Ngược lại Văn Thiết Quân kia là hạng người tự cho là thông minh.
Triệu Tiến cười nói.- Tạ Minh Huyền này rốt là được xưng là kẻ lắm mưu nhiều trí của Từ Hồng Nho. Tả quân sư của Văn Hương Giáo này thật là thú vị. Một kẻ đầu chúng ta, một kẻ hàng quan quân.