Tần Đại Ninh trước khi xuất phát đã nhận được ám thị của quan trên, nhưng không ngờ thực sự có diệu chiêu thế này, mà kỵ binh tinh nhuệ các nhà khác theo đến chắc cũng có những tin tức giống thế. Sau khi biết cục diện đã được xác nhận này, tất cả mọi người đều hưng phấn, mấy người còn chần chừ trước đây lập tức phấn chấn vạn phần, bọn họ cũng không nghĩ đến cái gì mà giữ bí mật nữa, rao ngay tin tức ra ngoài, đám kỵ binh vốn chần chừ nao núng lập tức sôi trào, Hương dũng Từ Châu không có chủ tướng thì tính là cái gì chứ, đó chính là một đống cát vụn, không trách được quan trên không nhớ nguy hiểm giáo huấn, hóa ra có sắp đặt như vậy.
Một nghìn năm trăm kỵ binh này lập tức có khí thế, bắt đầu chạy đến cửa sông Thanh Giang. Tần Đại Ninh năm đó là ở Tuyên Phủ chém mấy cái đầu Thát tử rồi mới từng bước đến chức quan bây giờ, cẩn thận mà võ tướng hẳn nên có thì cũng có, y không thả người dẫn đường kia mà là bảo đối phương đi lên trước cùng mình, trên đường không ngừng nói lời khách sáo.
Không ngờ người đến đưa tin không phải là nhân sĩ cửa sông Thanh Giang, mà là xuất thân quan quân Dương Châu, về sau ở bên cạnh thương nhân muối nào đó làm mấy việc câu kết ám muội, lần này tham gia rất sâu, đưa tin với quan phủ rất nhiều lần, cho nên lần này báo tin gấp cũng là để y làm, cho nên vị này biết rất nhiều. Chẳng hạn như nói đại hội tỉ võ là sát cục nhằm vào Triệu Tiến, quan phủ và tay giỏi võ chốn giang hồ đến lúc sẽ đồng thời phát động, người các nhà dẫn đi cũng sẽ quên mình đánh giết, còn có những người phóng hỏa làm loạn các nơi Từ Châu khống chế ở cửa sông Thanh Giang, hiện giờ cửa sông Thanh Giang đó hẳn là loạn cào cào lên rồi.
Thương nhân muối Dương Châu và đám thương gia giàu có của cửa sông Thanh Giang đều hứa hẹn, chỉ cần không động đến sản nghiệp của bọn họ, trong cửa sông Thanh Giang tùy bọn họ làm việc, sau dó còn có khao thưởng cảm tạ quân khó nhọc. Hóa ra là kế sách chặt chẽ như vậy, mà sắp đặt gần như chẳng mất công này khiến kỵ binh quan quân điên cuồng, tất cả đi đường càng ngày càng nhanh, lo ngại tụt lại sau người khác, không có công lao cũng không có vui sướng.
Chạy nhanh chạy chậm, đợi lúc đến cửa sông Thanh Giang mặt trời đã ngả về tây, dọc theo bên đường cũng hỏi mấy người thương nhân đi từ phía cửa sông Thanh Giang lại nhưng bọn họ cái gì cũng không biết, đại hội tỉ võ bọn họ không dính dáng gì, lúc này sắp đến tết rồi, đều bận rộn lo tết, hơn nữa tính toán cước trình, cho dù đại hội tỉ võ xảy ra chuyện, bon họ cũng không biết tin.
Công lao và lợi ích đã đốt cháy não của mỗi người rồi, nhanh chóng đuổi đến, đi muộn rồi thì không có lợi gì, hơn nữa trước đó đã nhận được không ít dặn dò, cái gì mà dọc đường sẽ có thám mã trinh kỵ Từ Châu, sẽ có các loại trạm gác, các ngươi sẽ bị binh mã Từ Châu nhanh chóng phát hiện, sau đó chính là chiến đấu bắt đầu. Là một võ tướng coi như hợp cách, Tần Đại Ninh tất nhiên có bố trí ổn thỏa, tiền phương cũng có kỵ binh dạn dày từng trải đánh trận lui tới tuần tra, nhưng theo hồi báo của bon họ, thủy chung không phát hiện ra bất cứ dấu hiệu tai mắt nào của quân địch.
Cho dù là trinh kỵ giặc Thát tinh nhuệ nhất cũng không có cách nào tự mình ẩn núp tốt thế, tiêu thám của Từ Châu cũng sẽ không có bản lĩnh cao siêu như thế này, nếu bố trí theo lệ thường không có, vậy thì bên phía cửa sông Thanh Giang nhất định là có biến cố gì, điều này khiến Tần Đại Ninh trấn tĩnh lại không ít.
Nơi chốn cửa sông Thanh Giang tuy lớn, nhưng đường xá để cho nghìn kỵ binh ra vào không nhiều, từ nam đến bắc cũng chỉ có con đường bên cạnh Vận Hà đó, mà đi đường này, trước khi đi vào cửa sông Thanh Giang bắt buộc phải đi qua một nơi quân doanh của bọn giặc Từ Châu. Mọi người tính toán rất tốt, bên phía cửa sông Thanh Giang rốt cuộc xảy ra chuyện gì, trong doanh trại ở nơi này liền sẽ nhìn ra đầu mối, nếu thực sự là cạm bẫy gì, mọi người cùng lắm rời đi.
Lúc tiền tiêu của đội nhân mã quan quân tới gần doanh trại hai trăm bước, tiêu binh doanh trại mới phát hiện ra, vội vội vàng vàng quay về bẩm báo, cũng không có người đi ra truy kích, trinh kỵ tiền tiêu quan quân còn nhìn thấy, từ trong doanh trại có một chiếc xe ngựa chất đầy đồ vật đi ra, còn có người đeo tay nải, đây là muốn chạy mà!
Kỵ binh quan quân nhận được tin tức này lập tức có tinh thần, vội vàng tăng tốc, đợi đến khi đại đội nhân mã của kỵ binh quan quân ép tới gần khoảng năm trăm bước, binh mã trong doanh trại đã hoàn toàn hỗn loạn rồi, bọn chúng không ngờ hoảng loạn từ trong doanh trại xông ra, chạy về phía bên trong cửa sông Thanh Giang. Hành vi này cuối cùng khiến trên dưới kỵ binh quan quân hoàn toàn yên tâm, nếu cửa sông Thanh Giang không loạn, thì những tặc binh làm sao sẽ hoảng hốt như vậy.
- Đuổi theo, không vội giết địch, đuổi cho những tên giặc loạn này chạy, cho dù còn có người kết đội chống lại, cũng sẽ bị đám loạn binh này tách rời. Tần Đại Ninh hạ lệnh, mọi người lập tức nghe mệnh.
Nhưng nghĩ đến những công lao và lợi ích trước mắt, ai cũng không bằng lòng chậm lại, mọi người lúc đầu còn kiềm chế được, về sau chính là càng chạy càng nhanh, sợ bị rớt lại sau người khác. Cách đuổi này muốn đuổi dê là không có khả năng, những tặc binh chạy phía trước ầm ầm ngừng lại, muốn dàn hàng tác chiến, điều này khiến cho Tần Đại Ninh cười ha hả. Bộ tốt không có kỵ binh muốn đối kháng với đội nhân mã, đó chẳng phải là tìm chết sao? Quan quân Đại Minh này quả nhiên đã bại hoại rồi, một đám tặc nhân giả vờ giả vịt thế này hù dọa cho hơn hai vạn binh mã của Nam Trực Lệ gần ba năm.
Cho dù bại binh Từ Châu phía trước dừng lại dàn trận, nhưng mọi người đều to gan hơn, bởi vì ai cũng đều nhìn ra đại quân và đồ vật lộn xộn bên đường, vừa nhìn chính là những đồ vật lúc nãy muốn chuyển đi. Kiểu này chẳng phải là dáng vẻ xảy ra việc rồi sao? Cũng may khoái mã ra roi thúc ngựa, bằmg không để đám thịt béo trước mắt chạy rồi, cho dù không được đuổi dê, ăn sạch đám này, lợi ích nhất định cũng không ít.
Cửa sông Thanh Giang quả nhiên là đất báu béo bở, ngươi nhìn xem những thứ vứt trên đường và bên đường, còn có xe ngựa xe bò lớn, đám giặc Từ Châu này ba năm nay vơ vét được bao nhiêu.
- Các huynh đệ hăng hái lên, đập vỡ đám tặc nhân này đi, thứ thu được huynh đệ đừng lấy, mọi người trước hết chia nhau! Đến lúc then chốt này, Tần Đại Ninh tất nhiên sẽ không ngăn cản mọi người phát tài, đồng thời còn đưa ra những lợi ích đó. Những thứ trong quân Đại Minh có đến ba phần thuộc về chủ tướng mang binh, câu nói này của Tần Đại Ninh đúng là nhượng lợi không ít, điều này càng khiến quan quân kỵ binh tăng thêm hưng phấn, mọi người reo hò không ngừng, ai ai cũng anh dũng xông lên trước.
Nhưng địa hình bên này cũng không có cách nào để bọn họ tản ra mà lên, đường xá và đất bằng xung quanh lớn thế này, Vận Hà còn chưa có đóng băng, huống hồ bại binh Từ Châu còn vứt xe ngựa vật tư ra xung quanh, nhưng điều này cũng khiến kỵ binh xếp ra mười mấy đội hàng ngang ép tới. Chính diện thế này đã đủ có lực rồi, ngươi tranh ta cướp, vẻ nhát gan ban sáng sớm đã không còn thấy nữa mà những bại binh Từ Châu đó cũng đang ầm ầm lộn xộn, thỉnh thoảng có người chạy ra đường, thậm chí còn có tiếng kêu thảm thiết truyền đến, có lẽ là đầu mục bại binh đang giết người đốc chiến.