- Nhắc tới bốn ngàn binh này cũng coi như khá lắm. Biết chạy ra ngoài, còn biết tìm thôn trang hạ trại. Nếu như không phải trên địa bàn Từ Châu chúng ta, lần này đúng thật là có chút khó chơi. Sau lưng có lời bàn luận của Đào Quý và Hứa Dũng, nghe thấy lời này, Triệu Tiến không kìm nổi bật cười, hắn đột nhiên nhận ra quan quân Phượng Dương này kỳ thật không kém như vậy, chẳng qua bản thân mình đòi hỏi quá cao rồi.
Vừa rồi bên đó giới thiệu, nhân tiện xin chỉ thị, nói là Du kích Nhạc Thiên Hổ muốn gặp mặt Triệu Tiến. Triệu Tiến không có chối từ, người đã được dẫn tới rồi. Du kích đã là võ tướng được sắc phong, quan lớn một phương, Triệu Tự Doanh từng gặp qua đại tướng quan quân không nhiều lắm, cũng chỉ có giao thiệp với Tham tướng Từ Châu Chu Bảo Lộc kia nhiều hơn một chút, đối với Nhạc Thiên Hổ này, Triệu Tiến vẫn có chút tò mò.
Nhạc Thiên Hổ trói gô bị đưa tới trước mặt, võ tướng quan quân đều có dáng vẻ gần giống nhau, thân hình rắn chắc khôi ngô, võ quan võ tướng từ Bả tổng trở lên ăn đủ no chăm chỉ luyện võ nghệ, thân thể tất nhiên sẽ không kém. Nhạc Thiên Hổ kia sau khi nhìn thấy Triệu Tiến không tránh khỏi khiếp sợ vì tuổi tác còn trẻ của Triệu Tiến. Điệu bộ của Nhạc Thiên Hổ này không chậm, vô cùng trịnh trọng quỳ xuống dập đầu mở miệng nói.
- Triệu Thiên Vương vạn tuế vạn vạn tuế, tiểu nhân nguyện ý quy thuận Từ Châu. Vì Thiên Vương vào sinh ra tử, tan xương nát thịt quyết không chối từ!
Vốn Triệu Tiến đang cười quan sát, lời nói này khiến hắn sửng sốt, bọn gia đinh bên cạnh hắn thì mặt lộ rõ thần sắc hưng phấn. Trên mặt Đào Quý, Hứa Dũng rất kích động, Ba Âm kia cũng lầm bầm lầu bầu, không biết nói cái gì.
Triệu Tiến mở miệng hỏi.- Đây là đầu hàng rồi sao?
Nhạc Thiên Hổ thanh sang sảng nói, cả mặt trang trọng nghiêm túc.- Thiên Vương anh minh thần võ, tiểu nhân lúc trước không biết đại nghĩa, bị nghịch tặc Đại Minh kia bịt mắt, suýt chút nữa phạm vào đại tội. Kính xin Thiên Vương khai ân, để cho tiểu nhân xung phong trước trận, vì Từ Châu thảo phạt cường đạo Chu Minh.
Triệu Tiến kho khục khục hai tiếng, mặc dù nịnh hót thề trung thành chính là đối phương, nhưng bản thân Triệu Tiến lại cảm thấy được lúng túng, sau khi ho hai tiếng xua tay nói.- Đừng có lòng dạ đường ngang ngõ tắt gì. Bảo ngươi làm cái gì thì làm cái đó. Từ Châu ta sẽ không tàn sát ngược đãi tù binh. Nếu như không biết tốt xấu, Từ Châu ta cũng sẽ không nương tay, nghe theo bố trí thì được rồi.
Nhạc Thiên Hổ lúc này lại có chút lo lắng, lời nói nhiều như vậy, đối phương không có chút nào đáp lại, chẳng lẽ muốn hạ sát thủ, nhưng trên khuôn mặt trẻ tuổi của đối phương toàn là thần sắc nhàm chán không thú vị, lại không nhìn ra sát ý gì cả. Còn muốn nói tiếp, lại bị bọn gia đinh thẳng thừng áp giải mang đi.
- Võ tướng bậc này đều có vướng bận vợ con, thay bọn họ đưa tin cho người nhà, người phải ngoan ngoãn ở lại nơi này. Tuy nhiên bảo người nhà sang đây đoàn tụ, sẵn lòng tốn bạc, nhà cửa cung ứng cũng thuận tiện.
Triệu Tiến đơn giản chỉ bảo. Đối với võ tướng quan quân như vậy hắn không có bất kỳ hứng thú nào, một chút cũng không có thú vị, còn không bằng sống tiếp làm việc vì Từ Châu, chẳng qua là nhân đạo một chút.
Triệu Tiến bên này rất bình tĩnh, đã đang suy nghĩ tới chiến sự ở Từ Châu và cửa sông Thanh Giang rồi, mà mấy đại đội trưởng ở sau lưng lại rất hưng phấn, trao đổi ánh mắt lẫn nhau, Hứa Dũng xoa tay tiến lên hỏi.- Tiến gia, đám tù binh này có chừng bốn trăm kỵ binh. Cái này có phải quy về đoàn gia đinh cưỡi ngựa của chúng ta hay không. Đây thật chính là một biên chế đại đội!
Triệu Tiến đối với chuyện này rất nghiêm khắc.- Hiện tại không dùng được, những binh lính dày dạn, binh lính tạp loạn làm việc vì chúng ta chỉ sẽ mang điều xấu tới gia đinh chúng ta. Các ngươi đều là kẻ từng trải chẳng lẽ còn không biết? Thả bọn chúng tới nông trang, huấn luyện phục tùng lại nói chuyện khác. Bọn đại đội trưởng gia đinh cưỡi ngựa đều là cười gượng không ra tiếng nữa.
So với gia đinh hỏa khí và gia đinh trường mâu dũng mãnh chất phác, gia đinh cưỡi ngựa bởi vì xuất thân phức tạp, về mặt quân kỷ và bản tính vẫn luôn kém một chút, thậm chí xảy ra lỗi phạm vào khuôn phép của Triệu Tự Doanh. Cũng có kẻ chịu không nổi huấn luyện cực khổ, trói buộc nghiêm khắc của Triệu Tự Doanh muốn kết bè kết đảng đi trở vào rừng làm cướp hoặc là đầu nhập vào thổ hào quan quân. Chiếu theo chấp hành khuôn phép nghiêm khắc, gia đinh cưỡi ngựa chậm rãi nghiêm túc, còn bản tính của kỵ binh quan quân càng kém hơn, Triệu Tiến tất nhiên không muốn giẫm lên vết xe đổ.
Ngựa chết bị thương của quan quân khiến mấy vị đại đội trưởng rất đau lòng, tuy nhiên cũng không có cách nào. Theo hỏa tập của súng hỏa mai và cung tiễn cũng không có vết thương nhẹ cứu chữa được gì, chỉ đành giao cho dân chúng đất Túc Châu lột da ăn thịt. Lương thực đồ vật quan quân còn thừa không nhiều cũng không cách nào mang đi, chỉ còn cách dùng làm lương thực hai ngày cho bọn tù binh. Ngựa còn cưỡi được thừa lại khoảng chừng ba trăm con, tuy nhiên già yếu bệnh tật không hợp khuôn phép của gia đinh cưỡi ngựa, chân chính hảo dụng cũng chỉ có chừng hai trăm con ngựa.
Trải qua sự việc xen vào giữa Nhạc Thiên Hổ dẫn đội xông ra ngoài này, toàn bộ khí thế và chống cự của quan quân Phượng Dương đều hoàn toàn tiêu tán, không cần bọn gia đinh ra lệnh cưỡng bức đã ngoan ngoãn chán nản nghe lệnh. Bọn đoàn luyện cũng bắt đầu tham dự vào trong áp giải và lục soát, so với việc quan quân ủ rũ chán chường, trên dưới Triệu Tự Doanh đều sĩ khí ngẩng cao.
Mọi người vốn tưởng rằng Triệu Tiến đã muốn bố trí chuyện khởi hành, lại không ngờ rằng Triệu Tiến sai dẫn thân vệ của Nhạc Thiên Hổ sang dò hỏi, mọi người đều có chút bực bội, Tiến gia đối với chủ tướng quan quân cũng không hứng thú chút nào, sao muốn hỏi thân vệ.
Chủ tướng Nhạc Thiên Hổ cũng quỳ ở nơi đó xin hàng, thân binh thân vệ bên cạnh gã tất nhiên cũng không chống cự và quật cường gì, bốn gã đầu mục bị mang sang, thuận theo đó quỳ ở trước mặt Triệu Tiến.
Triệu Tiến mở miệng hói.- Chủ tướng các ngươi muốn đầu hàng, các ngươi thân là quan quân Đại Minh, không có lòng dạ ngăn chặn y sao? Không có lòng dạ làm việc vì Đại Minh sao?
Câu hỏi này nói ra, khiến cho trên mặt bốn gã tù binh quan quân đều có thần sắc kinh ngạc, liếc nhìn lẫn nhau, thậm chí thất lễ nhìn Triệu Tiến mấy lần, mới có một người mở miệng nói.- Chúng tiểu nhân được chủ nuôi dưỡng, ăn dùng đều là lương tiền của chủ tướng, dĩ nhiên phải làm việc vì chủ tướng. Chủ tướng muốn làm cái gì chúng tiểu nhân dĩ nhiên phải nghe theo. Đạo lý trung nghĩa này chúng tiểu nhân là kẻ am hiểu.
Triệu Tiến trầm ngâm một lát, phất tay ra hiệu mang người đi, sau đó quay đầu hỏi người bên cạnh.
- Lời mấy kẻ này vừa nói các ngươi cảm thấy đúng hay sai?
Đào Quý do dự chốc lát nói.- Tiến gia, mấy tên quan binh này nói không có gì sai? Bọn thuộc hạ làm việc vì Tiến gia, không phải giống nhau cả sao? Nói mấy câu lại bị Hứa Dũng ở đằng sau lưng nhéo một cái. Hứa Dũng trừng mắt nhìn quét qua Đào Quý, không ngờ rằng vẻ mặt này bị Triệu Tiến nhìn thấy, Triệu Tiến cười nói.- Hứa Dũng ngươi có gì muốn nói sao?