Triệu Tiến mở miệng dặn dò nói.- Sự tình điền trang tùy vào bọn họ, tuy nhiên ở chỗ ven rìa lòng người bất ổn, chính hay thừa cơ hội này khiến bọn chúng nhảy ra. Sau khi xong việc ngươi đi sang dọn dẹp thì tốt rồi. Triệu Tĩnh, ngươi hiện giờ đi giúp ta bố trí ngựa nghỉ ngơi chỉnh đốn, chúng ta cùng nhau lên đường. Tào tiên sinh, ngươi lưu lại ở Hà Gia Trang này phải khổ cực rồi, quân báo mấy chỗ Sơn Đông và cửa sông Thanh Giang phải nhanh chóng báo trở lại, không được chậm trễ.
Như Huệ và Vương Triệu Tĩnh bên đó vội vàng khom người vâng dạ, nhìn dáng vẻ cả mặt nghiêm túc của bọn họ, Triệu Tiến cười an ủi mấy câu.- Các ngươi không phải vẫn trông mong sao? Hiện giờ sao lại mặt mày nhăn nhó thế kia.
Đối với chê cười này, Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ cũng cười không nổi, Triệu Tiến bên này rời khỏi phòng nghị sự đi về hướng trong nhà, trên đường đã có bọn gia đinh võ trang hoàn bị trấn thủ, sau khi nhìn thấy thần sắc Triệu Tiến thoải mái, mọi người đồng loạt thi lễ nhìn chăm chú. Triệu Tiến gật đầu trả lễ, hắn cũng để ý thấy, ngoại trừ những gia đình chuyển nhà rời khỏi, Hà Gia Trang bên này cũng có không ít người lưu lại. Bọn họ thông thường đều còn trẻ tuổi, trên mặt không có vẻ hoảng sợ bồn chồn gì mà là mang theo chút hưng phấn và tò mò.
Sớm đã có người báo tin tức của Triệu Tiến trở về truyền đi, lúc Triệu Tiến đi vào cửa sân nhà mình, con trai con gái thê thiếp đều ở trong sân chờ đợi, nha hoàn bà vú đều biết ý tránh xa. Nhìn thấy Triệu Tiến đi vào, Từ Trân Trân vẫn coi như điềm tĩnh, Mộc Thục Lan đôi mắt lập tức đỏ lên, Triệu Kỳ nàng đang ôm lấy dường như cảm ứng được tình cảm mẹ con, theo đó khóc lớn oa oa.
Còn Triệu Phượng và Triệu Long thì lại là vui mừng phấn chấn chạy tới ôm chằm, nghe thấy đệ đệ khóc lớn, con gái nhỏ mới buồn bực nhìn sang. Mộc Thục Lan một mặt dỗ dành an ủi, một mặt chảy nước mắt. Từ Trân Trân liếc mắt nhìn oán trách, xoay đầu mở miệng, giọng điệu lại có chút khàn đặc, vội vàng hắng giọng cho thanh thoát, bởi vì vành mắt Từ Trân Trân cũng đã đỏ rồi, không kìm nổi cúi đầu.
Loại quan thiết người thân bên cạnh thật sự rõ ràng này khiến Triệu Tiến rất cảm động, hắn ôm Triệu Phượng Triệu Long đi tới, trầm giọng mở miệng nói.- Không cần lo lắng, lần này không có việc gì cả.
- Phu quân nhất định phải cẩn thận.- Tiến ca cẩn thận! Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đều nói không ra lời hoàn chỉnh.
Triệu Tiến nhìn Triệu Phượng, Triệu Long cũng có ý muốn khóc, vội vàng đùa giỡn hai cái, mở miệng hỏi.- Trân Trân, tiểu Lan, các nàng sợ hãi sao?
- Sợ cũng không phải là sợ, chính là lo lắng hết hồn. Từ Trân Trân nói, Mộc Thục Lan chỉ ở nơi đó gật đầu.
Triệu Tiến cười, mở miệng nói.- Ta rất sợ hãi.
Nghe thấy Triệu Tiến nói như vậy, Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan ngạc nhiên ngẩng đầu, trên mặt một tia huyết sắc cũng không thấy, nhưng nhìn thấy thần sắc của Triệu Tiến lại không giống như biểu đạt ý kia. Triệu Tiến thả Triệu Phượng, Triệu Long xuống đất, đứng lên vỗ vỗ ngực nói.- Ta đang sợ bản thân mình quá hưng phấn. Ta biết lần đại chiến này hung hiểm, nhưng ta chẳng qua là cảm thấy hưng phấn, giống như lúc nhỏ mấy ngày trước lễ mừng năm mới, muốn ăn ngon, chơi đùa liền hưng phấn ngủ không được.
Lời nói này khiến hai nữ nhân đều có chút ngạc nhiên và mờ mịt, nhìn thấy vẻ mặt này của bọn thê thiếp, Triệu Tiến mỉm cười một cái lại là nói.- Các nàng đã quên đây là tháng giêng sao? Ta còn chưa ăn sủi cảo. Đợi ta trở về, chúng ta đón năm mới thật tốt. Lúc ta không ở đây, các nàng chăm lo bản thân thật tốt, chăm lo cha mẹ và con cái thật tốt. Ta lập tức sẽ phải lên đường, không cần quá lo lắng gì cả.
Từ Trân Trân và Mộc Thục Lan đều muốn nói gì đó, nhưng ly biệt sắp tới, lại không biết nói cái gì mới tốt, nước mắt lại không kìm nổi chảy xuống. Triệu Phượng, Triệu Long thì lại nũng nịu như trẻ đang bú muốn Triệu Tiến buổi tối theo bọn nó chơi. Điều này làm cho Triệu Tiến trong lòng không quá thoải mái, gật đầu sải bước đi nhanh vào trạch viện cách vách, phụ mẫu bên đó càng khó nói lời cáo từ hơn so với bên này.
Vừa thấy mặt phụ mẫu, Triệu Tiến ngay lập tức áy náy dị thường, từ sau khi đi cửa sông Thanh Giang trở về, sắp gần một tháng không ở trong nhà, đầu tóc phụ mẫu không ngờ đã trắng phau rồi, vả lại rõ ràng là dáng vẻ già nua tiều tụy hơn rất nhiều. Mẫu thân Hà Thúy Hoa nhìn thấy Triệu Tiến muốn khóc lại gắng sức nhẫn nhịn, phụ thân Triệu Chấn Đường môi mới đầu có chút run rẩy, lập tức quát mắng thê tử.- Bà làm ra dáng vẻ này làm cái gì. Đừng cho Tiểu Tiến thêm xui xẻo. Bảo bà về Từ Châu bà còn không chịu về, đây không phải thêm phiền sao?
- Tiểu Tiến, con nhất định phải bảo trọng chính mình. Chúng ta năm nay còn chưa có cùng một chỗ ăn bữa cơm đoàn viên.
- Chớ nên nói dông dài những thứ vô dụng này. Tiểu Tiến đại sự trước mắt, trước tiên bận rộn việc chính của con, những thứ trong nhà này con ít quản đi, còn chậm trễ tâm tư của con. Triệu Chấn Đường lại là không nhẫn nhịn cắt ngang lời thê tử của mình. Hà Thúy Hoa khóc nức lên một tiếng, bà lại không muốn gào khóc ở trước mặt con mình, nhất là trước lúc xuất chinh, chỉ là quay đầu vào buồng trong.
Triệu Tiến hít một hơi thật sâu, dụi dụi khóe mắt, Triệu Chấn Đường giọng điệu buồn bực nói.- Tiểu Tiến, con không cần lo lắng. Binh mã thuộc hạ của con cha đã thấy, quan binh triều đình cha cũng đã thấy. Không phải đối thủ của con, con yên lòng đi đánh, khẳng định thắng chắc.
Nói xong lời này, Triệu Chấn Đường lại có chút hoang mang hỏi.- Tiểu Tiến, Triệu gia chúng ta chính là quân hộ bình thường của Từ Châu, sao đã tới mức như hôm nay rồi. Tiểu Tiến, con nói Triệu gia chúng ta có phúc khí lớn như vậy sao?
Triệu Tiến trêu chọc nói.- Cha à, cha không phải tìm người xem phong thủy phần mộ tổ tiên chúng ta sao? Nói cái gì vận mệnh cửu long bàn tọa, nhất long đăng thiên sao.
Triệu Chấn Đường cũng là không đếm xỉa mắng mỏ.- Gã bịa chuyện lừa gạt người ta. Cha vốn muốn tìm cao nhân thật hiểu chuyện xem qua, kết quả tìm được tên lừa gạt. Nhưng gã cũng nói như vậy, cha cũng chỉ đành tin cẩn. Đoạn tháng ngày trước không phải còn có bọn khốn khiếp bên ngoài tới muốn đi đào mồ mả phá phong thủy sao? Bị người của Vệ sở chúng ta đánh sống dở chết dở rồi sao!
Nhìn thấy tình cảnh này hơn có chút thoải mái, Triệu Tiến nói lời ly biệt, lúc sắp đi ra cổng sân, nghe được phụ thân đằng sau khàn giọng nói.- Tiểu Tiến, nhất định phải cẩn thận, nhất định phải bảo trọng nha!
Triệu Chấn Đường mới vừa rồi còn không chút nào đếm xỉa tới thậm chí có một chút không nhẫn nhịn thanh âm sụt sùi, giọng nói toàn là lo lắng. Phụ thân của mình hẳn phải chảy nước mắt rồi, Triệu Tiến nghe ra được, chỉ có điều giơ cánh tay lên cao giọng nói.- Xin phụ thân yên lòng, phải bảo trọng không phải là con, cũng không phải Từ Châu chúng ta mà là kẻ khác!
Sau khi nói xong, Triệu Tiến đi nhanh ra khỏi sân, gia đinh đã dắt ngựa qua, thân vệ nghỉ ngơi được một chút đều là đứng trang nghiêm chờ đợi.