Tuy nhiên đại đa số người cũng đều là ở lại trong đội, đi ngang qua vài cái thôn trang nhỏ cũng không có đi vào, vì tất cả mọi người đều biết, lúc này cục diện như vậy lạc đàn chính là cái chết, đại đội sức mạnh cũng lớn, càng yểm hộ che đậy lẫn nhau được, thôn trang nhỏ không chứa được nhiều người như vậy, đối phương phát lực là công phá được, chỉ có thôn trang lớn mới thủ vững được, nhưng vẫn có người to gan chạy trốn giữ mạng, không có bất kỳ cách nào.
Ầm ầm, lộn xộn tiến lên, đi hơn hai canh giờ, trời cũng đã tối hù xuống rồi, đại đội quan quân cuối cùng đi tới cái thôn trang kia, sau khi nhìn thấy tường đất bên ngoài thôn trang, mỗi người cũng nhịn không được bước chân nhanh hơn, bọn họ không dám tấn công thành trì, nhưng đánh hạ thôn trang này lại có nắm chắc, trong thôn trang có phòng ốc ấm áp, có rượu thịt đồ ăn, thậm chí còn có nữ nhân, nghĩ đến cái này, sức mạnh cũng là dâng cao lên.
Quan quân thật ra không hoàn toàn mất đi lề lối, thám mã, trinh kỵ phái đi ra bên ngoài đi như cũ truyền lại tin tức, không ngừng truyền về tin tức đội nhân mã Từ Châu, ba nghìn nhân mã kia cử động rất là bình tĩnh, đi tới dưới thành Túc Châu sau lại bắt đầu hướng về bên này đi tới, đi cũng không nhanh lắm, nhưng cũng không có chậm trễ, tối nay nói không chừng sẽ tại bên ngoài cái trại này hạ trại.
Về phần đại đội kỵ binh Từ Châu từ phía nam tới, bọn quan quân không dám nghĩ cũng không thèm nghĩ nữa, kỵ binh tóm lại không đánh hạ được trại này, đến lúc đó rút vào trong tìm chỗ tử thủ là được rồi, hơn nữa đối với động tĩnh bên kia quan quân đã không biết, bởi vì thám mã phái đi không có một người nào trở về, không biết là bị bắt giữ hay là bỏ trốn, sau mấy lần phái ra cũng dứt khoát mặc kệ.
Thật sự làm cho người ta có cảm giác cấp bách chính là cánh nhân mã mấy canh giờ sau sẽ chạy tới kia, nếu người trong trang này tử thủ, đánh hạ không được mà đối phương đã đuổi tới, bốn ngàn quan quân này sẽ toàn bộ tiêu tán, tuy nói Nhạc Thiên Hổ đã hạ xong chủ ý trốn đến Hà Nam, nhưng vậy thì chẳng khác nào gánh tội lâm trận bỏ chạy, hơn nữa phú quý mai sau bị mất ráo, binh mã trong tay bây giờ chính là bảo đảm cho phú quý tiền đồ, chỉ cần có binh, liền cắt xén được quân lương, chỉ cần có binh, thượng cấp cũng không dám trách tội quá mức, cho dù tước chức quan vẫn làm được lập công chuộc tội, nhưng không có binh, vậy sống chết không phải do nhà mình tự định đoạt.
- Bố trí tấn công trang, các doanh thay phiên đi lên, người lui về phía sau thi hành quân pháp chém đầu, giành trước mở cổng trọng thưởng, cho hắn hai đại cô nương! Du kích Nhạc Thiên Hổ gầm quát lên, bọn quan doanh Thiên tổng bên dưới cũng biết lúc này chậm trễ không được, rống giận thúc giục bọn thủ hạ tiến lên.
Tuy nhiên mọi người cũng đều lưu lại một cái ánh mắt, đều đang ngó chừng chỗ thân binh Nhạc Thiên Hổ, xuất chinh lần này quân lương và khao thưởng tiền bạc đã gói thành bọc, chia đều ở trên ngựa mọi người, nhưng phần lớn nhất nằm ở bên phía bọn Nhạc Thiên Hổ kia, nếu chủ tướng này mà trốn trước, mọi người nhất định phải đuổi kịp trước, tránh đừng để cho cả người lẫn của cũng không còn.
- Mở cổng lớn ra! Có người điên cuồng gào thét nói.
Thôn trang trên bình nguyên bậc này, nhất định phải có tường đất và rãnh sâu, bằng không không có cách nào phòng ngự đạo tặc và mặc tặc, rất giống với thành trì lúc trời tối đen đóng cổng thành, thôn trang trước khi trời tối cũng treo cầu treo lên, muốn công vào chỉ leo lên chiến hào, còn sẽ bị trang đinh bố trí trên tường trại phát giác.
Bọn quan quân chỉ lo sửa soạn tấn công, cũng không có để ý động tĩnh bên trong thôn trang. Theo bọn hắn nghĩ đến, bốn ngàn quan quân ở trước mặt giặc Từ Châu có lẽ nín nhịn, đối phó cái thôn trang tầm thường vẫn là dễ dàng, lại không ngờ rằng dưới đèn tối hù, cầu treo kia đặt ở trên chiến hào, cổng chính lại là khép hờ đấy, điều này làm cho mọi người vừa là kinh ngạc, vừa là vui mừng bất ngờ.
- Cẩn thận có mai phục, xông vào đi, xông vào đi!
Có người nhắc nhở một câu, nhưng quan quân binh sĩ đã có chút không chịu trói buộc, ai được đi vào trước, chỗ tốt ai lấy được thì kiếm được nhiều hơn một chút, kẻ đó liền cướp được tiền bạc và nữ nhân càng nhiều hơn, ít nhất có được một chỗ ở tốt một chút, vốn từ lúc chạy đi đến bây giờ, quân tướng càng ngày càng trói buộc không được phía dưới, lúc này lợi ích ở phía trước, ai còn kiềm chế được.
Trong thôn trang rất lớn này không có mai phục, nhưng cũng không có người, thậm chí không thấy được vật còn sống, nhưng ngược lại có chồn cáo chẳng biết trộm chạy vào lúc nào bị kinh động. Mỗi gian phòng ốc, từng cái túp lều đều được cẩn thận lục soát qua, trong phòng hầm động dưới đất, tất cả chỗ sáng tối lục soát được đều được lục soát tỉ mỉ, không chỉ lục soát qua một lần, không ai lưu lại, không có súc vật còn sống, cũng không có chút lương thực nào, chỉ còn lại có chút đồ dùng nặng nề mang đi không được.
- Vườn không nhà trống sao? Du kích Nhạc Thiên Hổ thì thầm một câu, tất cả võ tướng sắc mặt đều khó coi, Túc Châu là địa bàn của giặc Từ Châu, khắp nơi là ruộng đồng của giặc Từ Châu, mọi người trong đầu nhiều ít cũng tồn lấy ý niệm bản thân cướp sạch hết điền trang, lại không nghĩ rằng đối phương dùng thủ đoạn tuyệt hậu như vậy.
- Chủ tướng, làm sao bây giờ?
Không chỉ một người hỏi ra những lời này.
Du kích Nhạc Thiên Hổ lành lạnh nói.- Làm sao bây giờ, ngay tại chỗ hạ trại tử thủ, lương thực của chúng ta còn ăn đủ ba ngày. Bọn chúng đuổi vội vã như vậy, chưa chắc là mang theo đầy đủ lương thực, chỉ cần bọn chúng vừa rút lui, chúng ta sẽ đi chung quanh cướp lương. Mẹ nó, vương thổ Đại Minh này, còn lẩn trốn được nơi nào. Các vị, bố trí thay phiên trực đêm, vì sống còn mấy ngày nay, bổn tướng sẽ nghiêm hành quân pháp, ai muốn phạm ở trên tay bổn tướng, chớ nên trách không nói tình cảm!
Quan quân chư tướng đều biết rằng lúc này không được ấm ớ, cũng đều là ầm ầm đáp lại.
Tuy nói đoạn đường này đi được vội vàng hoảng loạn, dù sao còn chưa tới đạn tận lương tuyệt, thôn trang này mặc dù nói không có nữ nhân và tiền bạc như trong tưởng tượng, nhưng cấp cho mọi người một chỗ an thân, còn cung cấp bảo trại phòng ngự. Sau khi nhóm lửa thổi cơm, tâm tình bọn quan binh ổn định lại, bọn quân quan bắt đầu mang theo thân vệ tuần tra, lần này cực kỳ nghiêm khắc, ai phạm vào một sai lầm đều sẽ lập tức bị bắt ra đánh đít, thậm chí chém đầu ngay. Điều này làm cho mấy ngàn quan quân trở nên yên tĩnh nghiêm túc, quân tâm sĩ khí được duy trì lại.
Từ du kích Nhạc Thiên Hổ trở xuống, bọn võ tướng trong tay có tiền tài đều phát chút tiền bạc xuống phía dưới, sau đó lại hứa hẹn khao thưởng và cướp sạch, cuối cùng khiến bọn quân lính có lại nhiệt tình, hơn nữa thân binh, Bả tổng bên cạnh Du kích Nhạc Thiên Hổ cũng dẫn đội lên tường trực đêm, không ai được ngoại lệ, đây cũng khiến đội ngũ ổn định không ít, quan binh sĩ tốt đều đang bàn luận. Nhạc Du Kích này rốt cuộc là trong kinh đi ra đấy, kiến văn rộng rãi, làm việc cũng chu toàn.