Khoảng cách mấy bước, súng hỏa mai khai hỏa khẳng định sẽ không bắn chệch, trước ngực người này bị đánh trúng ngay tâm. Viên đạn thuốc súng kích phát sức mạnh cực lớn, người này thế vọt tới trước lập tức biến đổi chậm lại, lại một bước hướng tới trước, bên cạnh một búa bổ tới, nửa cánh tay bị chặt rụng, đao cũng rơi trên mặt đất.
Vừa bị súng hỏa mai bắn trúng, người này đã cảm thấy ngực như bị đại chùy đánh một đòn thật mạnh, sau đó sức lực cả người nhanh chóng mất sạch, thị giác và thính giác cũng trở nên mơ hồ, mơ hồ nghe được âm thanh "chớ nên động thủ", thậm chí cánh tay bị chặt đứt cũng không có cảm giác được đau đớn như thế nào.
- Ngươi... hỏa khí... ngươi dùng hỏa khí, hảo hán cái thá gì. Y cắn rằng nói ra chất vấn này, khoảng cách gần như vậy rồi, y thật sự không cam lòng.
Triệu Tiến đưa súng hỏa mai cho người bên cạnh, cười hỏi ngược lại.- Ngươi thì sao nào?
Thế nhưng người đối diện kia đã không nghe thấy, đã té ngửa thật mạnh ra đất, Ngưu Kim Bảo đã nắm búa ở trong tay, lo lắng nhìn xung quanh.
Vừa rồi người ở bên cạnh còn nói, người luyện võ trong sân tỷ võ xem như là thích khách, nhưng trên khán đài xung quanh cũng hẳn có thủ đoạn bố trí. Không ngờ rằng vừa nói tới điều này đã có người từ bên cạnh bùng lên xông ra. Triệu Tiến lúc này chính đang đùa nghịch một cây súng hỏa mai, khéo thay được dùng tới. Tuy nhiên bắt đầu so đo, Ngưu Kim Bảo thà rằng bảo Triệu Tiến cầm trường mâu hoặc là phác đao, như vậy càng đáng tin hơn một chút.
Đột kích lần này phải nói là chống cự cuối cùng trong sân tỷ võ rồi, ở trong sân ngoại trừ người chết và trọng thương, chính là người đàu hàng và bị dính líu vào, không có vết thương nhẹ gì, bởi vì Triệu Tự Doanh lần này không có ý định bắt giữ tù binh.
Mấy chỗ cổng chính xung quanh sân tỷ võ đều mở rộng ra, bọn gia đinh, tuần đinh đẩy xe ngựa từ bên trong đi ra, vận chuyển người bị thương và xác chết lên xe, người đầu hàng trói lại thật chặt, còn phải cọ rửa sạch sẽ binh khí trong sân. Gia đinh trên khán đài ném từng cỗ xác chết xuống dưới, giao cho người trong sân tỷ võ thu dọn. Hiện giờ trên khán đài và trong sân tỷ võ đều đã bị máu nhuộm đỏ, thu dọn khẳng định tiêu hao sức lực.
Những kẻ này hoặc thật hoặc giả bị dính líu vào, hoặc là đám người cửa sông Thanh Giang sắp lâm trận phản bội, mặc dù ở nơi đó chưa hoàn hồn nhưng vẫn là khóc hô muốn gặp Triệu Tiến. Những kẻ này bọn gia đinh không thích cứng rắn đối đãi, chỉ là truyền lời sang dò hỏi. Trả lời của Triệu Tiến rất đơn giản, bảo bọn họ đi chỗ tù binh chờ đợi.
Tù binh đã bị trói gô lại, người hấp hối trọng thương sắp chết, còn có một đám người chạy tìm đường sống kia đều bị tập trung lại cùng nhau, có người sợ hãi, có người tức giận, có người không biết làm sao, nhưng cũng đành ngoan ngoãn ở nơi đó chờ đợi.
Đám người Triệu Tiến từ trên đài gỗ đi xuống, theo vây quanh của gia đinh đi vào trong đám đông, đi tới khoảng cách chỗ đám đông không xa, bọn gia đinh phòng bị bốn phía từng người thi lễ chào hỏi. Triệu Tiến không đếm xỉa đám người tù binh mà là trước giơ cánh tay trái lên, toàn trường tức thì yên tĩnh. Loại khí thế hiệu lệnh như núi này khiến những kẻ bị thương và tù binh kia cũng theo đó an tĩnh.
Triệu Tiến lớn tiếng nói.- Các huynh đệ khổ cực rồi! Bọn gia đinh đáp lại đều đứng nghiêm, quyền trái đánh vào trước ngực, áo giáp va chạm, cả trường ầm ầm rung động. Khí thế này khiến tù binh và bọn người bị thương ai nấy sắc mặt tái nhợt, rất nhiều người trên mặt lộ ra thần sắc hối hận, hóa ra Triệu Tự Doanh Từ Châu này đáng sợ như vậy, bản thân mình tới nhầm rồi.
Triệu Tiến hô lớn nói.- Từ những kẻ chiến đấu với chúng ta, ở trên giang hồ lục lâm đều có tiếng tăm lớn như vậy, được xưng giỏi võ trăm người khó địch lại, nhưng ở trước mặt chúng ta bọn chúng cái gì cũng không phải, bọn chúng không chịu nổi một đòn. Các huynh đệ, chỉ cần chúng ta không phạm sai lầm, không lười nhác, vậy thì không có người nào chiến thắng được chúng ta, không ai chiến thắng được Triệu Tự Doanh.
Lời này của hắn khiến mỗi một tên gia đinh đều phát tiết hào hùng, dùng nắm tay không ngừng nện trên giáp sắt, cả trường lại rền vang, có người hô lớn.- Triệu Tự Doanh vạn thắng! Tiến gia vạn thắng!
Khẩu hiệu này một truyền mười, mười truyền trăm, toàn trường đều theo đó la lên, thanh âm này truyền ra bên ngoài sân tỷ võ, bọn gia đinh ngoài sân cũng theo đó lớn tiếng la hò, giống như núi thở biển gầm, chấn động bọn người bị thương và tù binh kia ai nấy sợ sệt biến sắc.
Đợi cho tiếng hò la này dừng lại, Triệu Tiến ra hiệu mọi người bận rộn, sau đó đi tới trước mặt bọn tù binh và người bị thương cười nói.- Có phải các ngươi cảm thấy lần này rất may mắn hay không. Con người ta cẩn thận tỉ mỉ như vậy cũng sẽ bị các ngươi nói động tới đại hội tỷ võ này, vả lại ta vì an định lòng người, ta vì khiến người khác nhìn Từ Châu không chịu tổn hại trong lũ lụt, ta liền cái gì cũng bất chấp, ưng thuận những lời lẽ nhìn như hợp lý đó của các ngươi sao?
Triệu Tiến nói rất hời hợt qua loa, trên mặt mang nét cười, không có thần sắc tức giận sôi trào gì, nhưng những lời này lại khiến thương nhân giàu có cửa sông Thanh Giang còn giữ lòng may mắn ai nấy cúi đầu. Triệu Tiến lại là cười nói.- Còn nói cái gì nữ quyến, đại viện cũng muốn xem đại hội tỷ võ này. Các ngươi quả thật xem Từ Châu là chốn thôn quê, ngay cả khuôn phép này cũng không hiểu sao?
Tam tòng tứ đức, gia đình hơi có chút thể diện liền đối với nữ quyến trong nhà có khuôn phép thế này thế nọ, không được xuất đầu lộ mặt là một loại, tuy nói chuyện ngoại lệ phá giới cũng không thiếu nhưng phần nhiều là tuân thủ khuôn phép. Vả lại cục diện như đại hội tỷ võ này lại là việc thô bỉ như tỷ võ đánh nhau này, cái gọi là nữ quyến nhà nhàu quyền quý sẽ không tới, kẻ lộ mặt xuất đầu cũng chỉ có loại kỹ nữ lầu xanh mà thôi.
Triệu Tiến cười hỏi.- Từ lúc ta ở cửa sông Thanh Giang tới bây giờ, các ngươi gây rối ra bao nhiêu chuyện rồi? Làm sao lại không có trí nhớ? Có phải cho rằng thân mình quý trọng, Triệu mỗ không dám giết người phải không? Giọng điệu của hắn vẫn không có chút nào biến hóa, nhưng người nghe thấy điều này đều không kìm nổi run rẩy.
Nói mấy câu, trên mặt Triệu Tiến còn hiện lên thần sắc không thú vị, cười khoát tay liền muốn rời khỏi, hắn bên này còn chưa có xoay mình, liền có cường hào cửa sông Thanh Giang xé ruột xé gan hô to, - Tiến gia, tiểu nhân không có làm. Tiểu nhân chỉ là tới đây cổ vũ, ai ngờ được những tên súc sinh này làm ra chuyện điên khùng như vậy. Tiểu nhân không làm chuyện này!
Triệu Tiến xoay người cao giọng nói.- Hôm nay trong đám người tham gia tỷ võ, có người hoàn toàn không biết rõ sự tình, từ lúc bắt đầu đã không có động thủ, những việc đó có người nhìn thấy. Nói chuyện rõ ràng thì được phép rời đi, muốn lưu lại cũng được, Triệu Tự Doanh không bạc đãi hảo hán có bản lĩnh. Về phần kẻ khác, có oan uổng hay không, sẽ để cho các ngươi nói rõ ràng.
- Tiểu Dũng, không có thể diện gì lưu lại cho bọn chúng. Hôm nay liền phải niêm phong soát nhà, người bắt được dụng hình tra khảo, kẻ vô tội cũng phải tạm thời nhốt lại. Triệu Tiến nói với Lưu Dũng đứng bên cạnh, Lưu Dũng nghiêm trang gật đầu.
Triệu Tiến và Vương Triệu Tĩnh đi ra ngoài, vừa đi vừa mở miệng nói.- Gia đinh trong sân tập trung đợi lệnh, bảo tuần đinh tới thay thế cho bọn họ. Triệu Tĩnh đệ hiện giờ liền chạy về Từ Châu, mang theo một trăm hộ vệ cưỡi ngựa, tránh cho nửa đường lại có trắc trở gì. Huynh kết thúc chuyện bên này liền tức khắc trở về.