Hơn nữa đường ra của học võ này không nhiều, quan quân Đại Minh mộ binh thành quân đội từ quân hộ, vệ sở tới hiện giờ, quân tướng vẫn luôn coi trọng xuất thân gia đình có gia thế. Bá tánh bình dân đầu quân hoặc là quân hộ bình thường là không được. Trên thân dù sao cũng phải có chức quan nhiều đời Bách hộ, Thiên hộ, tuy nói cũng có đặc cách như Mã Phương, nhưng đây dù sao cũng là đặc cách. Du Đại Nham xuất đầu năm Gia Tĩnh, lập được công lao bậc nào chính bởi vì là xuất thân Bách hộ, con đường làm quan trắc trở dị thường, mà Thích Kế Quang cùng xứng danh thì xuôi chèo mát mái, một trong những nguyên do chính là Thích Kế Quang nhiều đời làm quan Chỉ huy Đồng tri.
Càng có một điểm đáng cười, kẻ nào muốn học võ báo đền ơn nước, sau khi đầu quân chỉ làm được đại đầu quân (bộ tốt). Có người giảng nên thi võ khoa, nhưng đường công danh của dòng dõi võ gia Đại Minh chỉ là có nhân tài xuất thân Vệ sở mới được đi thi, bá tánh bình dân không có thân phận này. Nếu như không có tiền đồ, hơn nữa người nghèo khổ đói khát đọc sách cũng lấy được công danh vinh tông diệu tổ. Thế thời này lại là văn quý võ tiện, ai còn bằng lòng đi học võ đây?
Ngoại trừ dòng dõi võ gia này, người nào sẽ đi học võ, người nào học được võ nghệ giỏi. Bọn họ vì cái gì muốn đi học, nói tới cũng chỉ có con cháu hào bá một phương mới sẽ chăm chỉ đi học. Đương nhiên cũng có con cháu gia đình cùng khổ, bá tánh bình dân thích luyện võ cũng có văn nhân sĩ tử thích võ nghệ kiếm cung, nhưng đại đa số kẻ học được, hơn nữa học được bản lãnh, không phải dòng dõi nhà võ chuyên ăn chén cơm này chính là con cháu hào bá một phương.
Cường hào một phương có gia nghiệp to lớn như vậy phải trông giữ, làm sao phòng bị mã tặc trộm cướp, làm sao trấn áp tôi tớ tá điền không nghe lời, làm sao tranh nước tranh đất với cường hào khác, thuê giáo đầu là một cách, nhưng bọn giáo đầu dù sao cũng là người ngoài, con cháu đọc sách lấy công danh là một cách khác. Cho dù đỗ đạt rồi, trong nhà giống như vậy phải có người trông coi.
Cho nên người học võ chân chính thường thường xuất thân gia đình hào bá, hoặc là quen biết trăm dây ngàn mối với những gia đình đó, cũng chỉ có trong hoàn cảnh như vậy mới được ăn cơm no, có được đầy đủ sức lực đi tập luyện, còn có tiền tài cung ứng tiêu hao và trang bị.
Vốn ban đầu Triệu Tiến cho rằng loại môn phái kia đều là tiểu thuyết truyền kỳ, lại không ngờ rằng những bang phái đó thật sự tồn tại. Bang phái trong thành bao kỹ nữ, sòng bạc, bang phái ngoài thành giết người cướp của. Nhưng những môn phái này càng phần nhiều chính là dựa vào võ lực bá chiếm ruộng đất, ngăn đường xin mại lộ, hoặc là buôn bán muối lậu. Không nói cái khác, Ngưu Kim Bảo xuất thân Thiếu Lâm Tự chính là đại hào phương nam, ruộng đất xung quanh núi Tung Sơn đều là của Thiếu Lâm Tự, mượn đặc quyền miễn thuế của tăng đạo, Thiếu Lâm Tự lại chiếm giữ không ít ruộng đất.
Như thế nào chiếm giữ được, ỷ thế hiếp người là một loại, tăng chúng luyện võ trong tay có đao thương vung múa đông đúc, đây mới là mấu chốt. Dưới võ lực bậc này, nha môn tri huyện Đăng Phong cũng phải nén giận làm lành, địa chủ thân sĩ trên đất đó chì biết khúm núm, càng không cần nói buôn bán muối lậu và các hạng làm ăn trong phương viên núi Tung Sơn, không nói Thiếu Lâm Tự tự mình buôn bán, thế lực khác qua lại buôn bán nếu như không biểu thị kính ý với Thiếu Lâm tự, làm sao có khả năng làm tiếp được.
Thiếu Lâm Tự này là một loại, vốn dĩ Vân Sơn Hành Từ Châu cũng cùng một loại, môn phái và gia tộc khác có lẽ tầm vóc nhỏ một tí, nhưng điều đã làm cũng không khác biệt lắm, chính là bởi vì loại lợi ích được võ lực bảo đảm này mới khiến bọn con cháu ăn được cơm, ăn được thịt, mới trang bị được cho bọn họ binh khí, mới giữ gìn được dậy dỗ truyền thừa trong gia tộc và môn phái. Giữ gìn võ lực này cũng liền bảo đảm lợi ích gia tộc và môn phái không ngừng khuếch trương, ít nhất không chịu tổn thất.
Học được văn, võ nghệ, bán cho nhà đế vương, người học võ dĩ nhiên bằng lòng dựa vào tài nghệ cầu công danh lợi lộc. Cho nên kẻ đệ nhất đẳng đều ở trong quan quân và quan phủ, kế thứ nữa thì là được nhà quyền quý nuôi dưỡng, bậc thứ ba thì thủ hộ gia nghiệp sản nghiệp, bậc thứ tư mới sẽ lăn lộn trong chốn giang hồ lục lâm, ăn miếng cơm trôi nổi, làm một số chuyện không nhận ra được là con người.
Đại hội tỷ võ hai lần trước, thường thường đều là hạng người bậc thứ ba và bậc thứ tư kéo tới, bọn họ chẳng qua chỉ là vì nổi danh, để cho mình tiến vào bậc thứ hai đằng trước. Kết quả đoạt giải nhất vẫn là cường thủ của nhà quyền quý và trong quân đi ra. Hơn nữa mấy lần đó lan truyền không rộng rãi, con cháu tinh anh trong bậc thứ ba, bậc thứ tư cũng có cục diện và kiêu ngạo của mình không muốn sang đây bán nghệ, làm trò tiêu khiển.
Nhưng lần này lại khác biệt, muốn vẻ vang, muốn nổi danh thiên hạ, muốn khiến mọi người đặt cược càng nhiều hơn, muốn khiến toàn trường càng thêm nóng bỏng, vậy phải mời tay giỏi võ tới đây. Bọn thương nhân giàu có Giang Nam và Giang Hoài ai nấy hiển lộ ra mọi thứ có được, hoặc là bảo cao thủ nhà mình nuôi dưỡng ra mặt, hoặc là thông qua các mối quen biết đi mời những người luyện võ ra. Hơn nữa đại hội tỷ võ hai năm này đã phô trương thanh danh ra ngoài đủ lớn, người tập võ trong thiên hạ ai còn không biết có nơi chốn tỷ thí nổi danh như vậy, ai không nghĩ tới dựa vào võ nghệ tranh đấu vẻ vang.
Mặc kệ môn phái thế gia của người là gì, ở trước mặt bọn quyền quý Giang Nam và Giang Hoài đều phải cúi đấu. Muốn giữ gìn phải tốn tiền, phải làm ăn buôn bán, cái này tránh không khỏi giao thiệp với những phú hào đỉnh cấp nhất dưới gầm trời này, tất nhiên phải cúi đầu, cũng phải bán sĩ diện này đi. Về phần khác, con cháu dòng dõi nhà võ gì, gia binh gia tướng của bọn quyền quý, quý tộc gì, nam đinh nhà giàu tập võ gì, luyện võ liền không tráng khỏi tranh cường háo thắng. Anh hùng thiếp này phát rộng rãi như thế, ai không muốn xem thử, huống chi năm nay Triệu Tiến muốn đích thân tới coi.
Triệu Tiến và mấy người huynh đệ bên cạnh, ở trong số người tập võ sớm đã thành truyền thuyết. Nói cái gì mà Triệu Tiến và Trần Thăng có cái dũng vạn người không địch nổi, Vương Triệu Tĩnh kiếm thuật vô song, Thạch Mãn Cường vô cùng khỏe mạnh, Lưu Dũng chuyên dùng ám khí. Tin tức chín giả một thật như vậy sớm bị người ta bàn tán say sưa, bằng không mọi người rất khó lý giải, mấy người con cháu tầm thường Từ Châu, làm sao đánh ra được mảnh cục diện lớn như vậy, có cường giả áp trận như vậy, dù sao cũng là vẻ vang.
Theo đủ loại nguyên nhân này, sau khi tin tức tung ra, người được chọn tham gia đại hội tỷ võ thoáng chốc trở nên cực nhiều. Hạng người có tiếng tăm cũng bắt đầu xuất hiện, thương hội cửa sông Thanh Giang định kỳ sẽ đưa danh sách sang Triệu Tiến ngược lại rất hứng thứ nhìn thử. Hắn không có thú nghe kịch, loại bình thoại truyền kỳ người khác thích hắn cảm thấy rất tẻ nhạt, nhưng ngược lại danh sách lần này khiến Triệu Tiến cảm thấy thú vị, có chỗ tương tự một số việc nào đó trong trí nhớ.