Bọn Triệu Tiến nhìn sang, lại thấy có mười mấy miếng bài đồng lớn cỡ một nửa lòng bàn tay, mặt trên có khắc hoa văn phức tạp, còn viết số lượng mấy ngàn mấy vạn. Vừa nhìn thấy cái này, Triệu Tiến nhịn cười không được, Lưu Dũng giơ tay sửa sang lại bài đồng, mở miệng nói.- Hơn hai mươi ba vạn lượng đó.
Triệu Tiến lắc đầu nói.- Bọn chúng khi nào trữ tiền bạc đến cửa sông Thanh Giang vậy? Như vậy thật là buồn cười quá.
Bài đồng có hoa văn phức tạp này, cũng là bằng chứng có trữ tiền bạc tại tiền trang Vân Sơn. Trong phương viên khống chế của Triệu Tự Doanh, cộng thêm phủ Dương Châu và Dư gia Tùng Giang`, chỉ cần ngươi đang trữ tiền bạc ở Vân Sơn đây, đưa ra bằng chứng, ngươi ở nơi khác lãnh tiền cũng liền được. Bởi vì chữ tín vững chắc đáng tin cậy, khỏi cần mang theo hàng đống tiền bạc rất phiền phức. Khách thương buôn bán thường đến Nam Trực Lệ, cũng đã quen trữ tiền bạc tại bên trấn Ngung Đầu, sau đó mang theo bằng chứng đi bên cửa sông Thanh Giang làm việc buôn bán. Đợi tới khi rời khỏi Nam Trực Lệ, lại đến tiền trang Vân Sơn trấn Ngung Đầu đổi ra tiền mặt. Đám thương nhân buôn muối cũng càng ngày càng quen lấy ngân phiếu đổi tiền ở tiền trang Vân Sơn. Dưới ba ngàn lượng đều là đưa cho ngân phiếu đổi tiền, mà quá ba ngàn lượng trở lên, thì đều là phát cho bài đồng. Phương viên dùng bài đồng này rất nhỏ, chỉ có bọn thương gia giàu có thật sự mới chạm tới được đấy.
Nhưng làm sao ngờ được, những người bọn họ muốn bắt này, không ngờ cũng trữ tiền bằng cách này, Lôi Tài ở bên cạnh tiếp lời nói.- Những đại hào giang hồ lục lâm này, còn có các hạng người mờ ám không ra ngoài sáng được, cũng có thói quen trữ tiền bạc ở bên chúng ta. Đợi đến khi rửa tay không làm nữa, hoặc là lúc an bài ổn thỏa người nhà, cầm tấm bài đồng này lại đây lấy tiền bạc, chỉ là không nghĩ tới bọn chúng cũng dùng đến.
Một phần khác là một vài sổ sách, đại khái lật xem qua, phía trên viết những văn tự ý nghĩa không rõ, Lưu Dũng tiếp tay lấy qua xem kỹ, mở miệng nói.- Đội nội vệ đã điều tra qua sổ sách như vậy, là phân hội, phân đường Văn Hương Giáo ẩn nấu ở các nơi và danh sách các đương gia, ở phía trên đều là dùng ám hiệu của các nhà viết ra, không phải người làm ra e là không hiểu.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, dặn dò mọi người nói.- Vậy hãy để cho bọn người làm ra sang đây xem thử.
Sau khi trở lại quán trà, bố cục bàn ghế của quán trà đã sửa lại, để ra một mảnh đất trống, bàn ghế đặt ở trước tấm bình phong cũng đã không thấy, mà là xếp tại hai bên bình phong. Bọn Triệu Tiến bước vào ngồi xuống, phía sau Nhiếp Hắc cũng đi theo bước vào. Gã lúc đầu cùng với Trịnh Toàn đi Tế Ninh, không ngờ trở về bên trấn Ngung Đầu, sau khi nhìn thấy Triệu Tiến đầu tiên là thi lễ, sau đó mang theo chút phấn khởi nói.- Lão gia, người đang ở bên trong, tuy nhiên thuộc hạ lần đó chỉ là nhìn từ xa, không dám xác nhận.
Triệu Tiến cười gật đầu, mở miệng nói.- Mang người tới đây là được, bên này có người nhận ra.
Bên đó Nhiếp Hắc đáp lời xong, quay đầu lại thét to hai tiếng, đã có người mang theo một người trung niên vào quán trà, vẻ mặt người trung niên này rất là hoảng sợ, chỉ ở nơi đó hét lớn.- Giữa ban ngày ban mặt, giữa ban ngày ban mặt, trong mắt các ngươi còn có vương pháp sao?
Người bị vứt thẳng trên mặt đất, bởi vì trên thân bị trói rất rắn chắc, muốn đứng dậy cũng quá khó khăn, được người đỡ một phen mới quỳ trên mặt đất, huống chi người này còn là một tên mập mạp. Thời thế không tốt, người mập cũng không thấy nhiều lắm, người trung niên bị bắt tới này, lại béo quá sức, cả người như là cái bánh bao hấp xong nở ra vậy, cả người như bị phình to ra, ngũ quan bị đè ép nhỏ lại rất nhiều. Hạng người bậc này khắp nơi hiếm thấy, nhưng tại kinh sư và Giang Nam thì sẽ có rất nhiều. Ngoại trừ mập mạp ra, cách ăn mặc kiểu cách của người trung niên này giống với người giàu có tại kinh sư Giang Nam, còn là loại nhất đẳng nữa.
Tên mập mạp này ở nơi đó khóc hô năn nỉ vài tiếng cũng phát hiện không bình thường rồi, nhìn trộm dò xét mọi người đứng ở trước mặt, sau đó nơm nớp lo sợ nói.- Các vị, muốn bao nhiêu tiền bạc thì xin cầm lấy đi, chỉ cần tha mạng là được.
Gã ở bên này năn nỉ cầu xin tha thứ, bên kia lại truyền đến tiếng tức giận hô quát.- Các ngươi ăn tim gấu gan báo sao? Lại dám ra tay với chúng ta, mau thả chúng ta ra, nếu không cả nhà ngươi đều chết không yên đó, ngươi chết cũng không biết chết như thế nào đó. Chỉ là trong tiếng chửi bậy này còn pha lẫn tiếng kêu đau đớn, gia đinh Triệu Tự Doanh tự nhiên sẽ không khách sáo với y.
- Tửu sắc quá độ, thật sự sống trong nơi giàu sang phú quý mới nuôi dưỡng ra được. Cũng trách không được cách kinh sư gần như vậy, cũng không có người đi để ý đến bọn họ. Đây là kẻ ăn sung mặc sướng, không phải kẻ muốn tạo phản. Mã Xung Hạo đứng ở bên cạnh thở dài nói hai câu. Đôi mắt tên mập mạp này toàn là thâm đen, làn da trắng nõn như con gái, nhưng lại lộ ra một vẻ bầm đen xanh xao, việc này cho thấy tiêu hao tinh lực quá lớn, không còn nguyên khí gì. Người bậc này ở Kinh Sư và Giang Nam cũng có rất nhiều. Con cái nhà giàu không cầu tiến lên, xa xỉ tiêu dao không kể ngày đêm, tám chín phần là người có kiểu tướng mạo này.
Triệu Tiến không để ý tới tên mập mạp khóc lóc cầu xin và bên vách chửi bậy, chỉ là chuyển qua bình phong nói.- Là hắn sao?
- Chính là hắn, lúc nhỏ con cháu các nhà đều phải nhớ thật kỹ tướng mạo của hắn, còn phải biết được sau lưng ông ta có vẽ hoa văn một nén nhang, dưới lòng bàn chân chân có một con hồ. Tránh cho tướng mạo bị huy nhận không ra nguòi. Sau tấm bình phong là âm thanh của Mộc Thục Lan, giọng nói rất nhẹ, tuy nhiên trong quán trà mỗi người đều nghe thấy rõ ràng, Triệu Tiến cười xoay người qua.
Cái tên mập mạp quỳ trên mặt đất kia cũng nghe được như thế, vẻ mặt rất là hoảng sợ, cả người tê đại ngồi phệch trên mặt đất, môi đang run rẩy, âm thanh đã không đều.- Ngươi… các ngươi làm sao biết? Các ngươi… các ngươi là ai?
- Biết rõ nhưng chẳng qua là muốn vẹn toàn thêm một tí thôi. Ngươi chạy trốn giữ mạng còn rêu rao như vậy, mang theo số lượng vàng bạc quá lớn còn không biết kiềm chế chút nào cả. Ngươi để tiền bạc lộ ra khiến các đạo nhân mã đều động lòng rồi. Ngươi nghĩ rằng ta không ra tay là ngươi sẽ bình yên đến Dương Châu vui sướng sao? Vương Hiếu Hiền? Triệu Tiến cười hỏi. Tên này bị gọi ra, cả người gã mập mạp trên mặt đất lại run rẩy dữ dội, nhưng toàn thân bị trói lại, trên mặt đất chỉ mấp máy run rẩy, lại dậy không nổi, nhìn giống như một con sâu lớn.
Trên mặt Triệu Tiến hiện lên vẻ chán ghét, Lưu Dũng lấy tay ra hiệu, gia đinh kéo người dậy, sau tấm bình phong âm thanh của Mộc Thục Lan lại vang lên.
- Tiến ca, hắn tuy nói là thứ rác rưởi, nhưng trong tay cũng có tử sĩ sai khiến, lại được cái danh nghĩa đích truyền Vương gia. Để cho hắn rời đi, tự hắn cũng sẽ gặp phiền phức, rơi vào tay người khác cũng là phiền phức, vẫn là không nên để lại hậu hoạn. Tiến ca, muội có chút mệt mỏi, đi về nghỉ ngơi trước đây.
- Nghỉ ngơi cho khỏe, người đã nhìn thấy rồi, sự việc đã chấm dứt, muội về Từ Châu trước là được rồi. Triệu Tiến mở miệng nói, Mộc Thục Lan trả lời câu.- Đợi Tiến ca cùng về chung. Tấm bình phong sau một trận động tĩnh, Mộc Thục Lan có kiệu mang tới tận quán trà, Mộc Thục Lan lên kiệu ra bên ngoài ngồi lên xe ngựa rời khỏi, trong lúc đi lại mọi người trong quán trà nhìn không thấy được nàng.
Từ lúc lang trung tới nhà, sau khi xác nhận đã mang thai, Mộc Thục Lan căng thẳng luống cuống xao động lập tức trầm tĩnh lại, hơn nữa rất dễ mệt mỏi, đây cũng là hiện tượng bình thường. Vốn lần này nàng cũng không cần theo đến đây, nhưng Mộc Thục Lan nhất định phải tận mắt thấy mới yên lòng, bây giờ sau khi đã nhìn thấy, rất là yên lòng.
Đợi sau khi Mộc Thục Lan rời khỏi, nụ cười trên mặt Triệu Tiến càng đậm, Lưu Dũng quá quen thuộc với Triệu Tiến, lại qua nét mặt của hắn thấy được vẻ buông lỏng. Triệu Tiến chỉ Vương Hiếu Hiền đã sợ hãi đến ngã xuống, cười nói.- Mọi người có biết không? Đây là kết thúc rồi.
Mọi người đương nhiên hiểu được ý của Triệu Tiến, tất cả mọi người đều cười. Vương Hiếu Hiền con trai trưởng của Vương Sâm giáo chủ sáng lập Văn Hương Giáo cũng bị bắt được, hiện tại trên đời này đã không còn người nào đi thu gom Văn Hương Giáo được nữa. Tình hình bên Sơn Đông hoàn toàn ổn định, hơn nữa cái gọi là uy hiếp Văn Hương Giáo ẩn núp cũng theo tên Vương Hiếu Hiền này bị bắt hoàn toàn tiêu tan hết. Tín đồ giáo chúng cuồng vọng nhất định còn rất nhiều, muốn nhằm vào Triệu Tự Doanh cũng là không ít, nhưng sau khi Vương Hiếu Hiền này bị bắt, không còn ai có danh nghĩa có thân phận chỉnh đốn lại đại thế của Văn Hương Giáo, cái cán cờ bị ngã rồi, còn dư lại chỉ là một nắm cát rời.
- Tha mạng đi tha mạng đi, trên thuyền này vàng bạc châu báu các ngươi cầm đi, tha ta một mạng đi, van xin các ngươi đó. Vương Hiếu Hiền chỉ ở nơi đó khóc nức nở năn nỉ, khi bị bắt lấy cũng không có sợ hãi như bây giờ, nghe thấy trong quán trà nói ra những lời này, gã đã sợ đến vỡ gan rồi.
Mỗi người đều dùng ánh mắt miệt thị chán ghét nhìn gã, Triệu Tiến lắc đầu nói.- Tên Từ Hồng Nho kia tuy nói thấy giàu sang là váng đầu, nhưng nếu ông ta bị ta bắt được, nhất định sẽ không hổ thẹn giống ngươi vậy. Vương Hiếu Hiền, ngươi cũng là giáo chủ của Văn Hương Giáo, trên đời này mấy trăm vạn giáo chúng còn muốn phụng thờ ngươi làm chủ, ngươi cũng phải lấy ra một chút thể diện chứ.