- Địa thế Từ Châu tây cao đông thấp, lúc trước xây thành là vì Vận Hà chảy qua, hiện tại đã không còn ý nghĩa. Năm nay may mắn, thế nước không lớn, nhưng nếu như thực sự xảy ra lũ lụt, trong ngoài thành Từ Châu chính là tử địa. Từ Châu lớn như vậy, Tiêu huyện chính là đất trũng, toàn bộ nước sẽ phải chảy qua, so với đau khổ to lớn khi đó, chẳng bằng hiện tại giải quyết nhanh cho ít đau khổ.
- Năm nay tiểu điệt trèo lên cao xem thế nước. Nước chảy vào thành Từ Châu, phía đông bị nước lụt lan tràn, phía tây lại vô sự. Không chỉ là Từ Châu mà khu bắc Hoài An lần này cũng bị nước lũ lan đến, cũng đang chuyển đi.
Triệu Tiến có sao nói vậy, rất thẳng thắn, thành khẩn. Vương Hữu Sơn nghe xong cũng không nói gì nhiều, chỉ là khen ngợi mưu tính sâu xa mấy câu, sau đó lại quay về Từ Châu. Điều này làm cho Vương Triệu Tĩnh rất áy náy, sau khi xin lỗi Triệu Tiến lại muốn vào thành khuyên bảo, nhưng bị Triệu Tiến ngăn cản, nói là vẫn phải kính trọng bề trên, cùng lắm thì mùa xuân sang năm sẽ dùng sức mạnh, lúc đó thì không có gì mà không được.
Không ai ngờ rằng, sau khi Vương Hữu Sơn trở về ba ngày liền đem theo gia quyến trong thành chuyển ra, đi thẳng tới chỗ mà Vương Triệu Tĩnh đã an trí ở Hà Gia Trang. Cha mẹ của Triệu Tiến cũng đã sớm tới đây. Hành động này của Vương Hữu Sơn khiến mọi người rất kỳ quái, tiếp đó, những nhà phú quý trong thành Từ Châu cũng bắt đầu chuyển tới Hà Gia Trang, thật ra cũng làm cho bên này lúng túng, chỉ đành an trí ở các thôn trấn xung quanh.
Theo tin tức từ trong thành truyền đến, sau khi trở về, Vương Hữu Sơn đã giải thích với những người đang chờ đợi tin tức của ông như thế này: Châu thành bên này không may mắn, nếu không sẽ không ngày càng suy tàn như vậy. Triệu Tiến sở dĩ thịnh vượng như thế cũng là bởi vì không ở lại bên trong thành, hơn nữa phong thủy hiện nay không tốt, nếu không thì nước lũ đã không vào thành. Triệu Tiến từng bước chưa từng làm sai, mọi người không bằng thuận theo đại thế.
Vừa thấy những người giàu có nhất trong thành đều chuyển nhà ra bên ngoài, bất kể là phía quan viên hay phe Triệu Tiến, hơn nữa lời này cũng có lý, mọi người dù tình nguyện hay không tình nguyện cũng chỉ đành làm theo. Biểu hiện của Vương Hữu Sơn trong lần trở về này cũng khiến mọi người hiểu rằng, ý chí của Triệu Tiến là không thay đổi, so với việc những bậc bề trên ngồi than thở, những người trẻ tuổi, bao gồm cả đám sỹ tử trẻ đều cao hứng phấn chấn.
Lớp trẻ của Từ Châu, Bi Châu và vùng đất lân cận, ai mà không từng tới Hà Gia Trang chơi, không ít người nhà đại phú còn có biệt viện bên đó. Hà Gia Trang phồn hoa náo nhiệt, quy củ sạch sẽ, rất ít nơi được như vậy, càng không cần nói tới việc vui chơi hưởng lạc ở cửa sông Thanh Giang. Hơn nữa, người trẻ tuổi ở đó còn cảm thấy tinh thần phấn chấn không giống với các nơi chốn khác, rồi còn một loại tinh thần xốc nổi, muốn hướng về phía trước. Loại khí chất này làm người ta sợ hãi, nhưng lại làm người ta cảm thấy hưng phấn.
Nhưng thật ra những người trong Từ Châu vệ lại không chút do dự chuyển đi. Những người giàu có trong Từ Châu vệ chuyển tới được Hà Gia Trang đã sớm chuyển đi rồi. Còn như đám quân hộ dưới trướng các thiên hộ, những người trẻ tuổi mạnh khỏe không phải đi làm gia đinh thì chính là đi làm công, ruộng đất trong nhà đều là người già, nữ nhân và con trẻ trồng trọt, vốn là có ý muốn duy trì, hiện tại đã có người rời đi nên tất nhiên lập tức giải tán, đều đi theo.
Cấp Chỉ huy và cấp Thiên hộ có người sẽ không bận tâm, có người trong lòng cũng không sẵn lòng, nhưng điều này vốn dĩ không cách nào cản được, lại nghĩ trong thành không có Tri châu quan phủ, bọn họ càng không làm trái mệnh lệnh của Triệu Tiến.
- Chuyện này phải xử lý chắc chắn. Xưởng dệt của chúng ta cần người, chúng ta cũng cần loại bông vải khắp nơi. Đây toàn bộ phải nhờ vào Từ Châu và Tiêu huyện bên kia. Triệu Tiến đối với chuyện này không chỉ nhấn mạnh một lần.
Nếu như nói là vì tránh tai họa mà lũ lụt tạo ra, Triệu Tự Doanh chuyển dịch dân chúng từ thành Từ Châu và Tiêu huyện ra bên ngoài, một mặt sẽ kích động phản kháng, mặt khác lại hao phí rất lớn. Ngoại trừ những người giàu có, dân chúng bình thường rời khỏi nơi che gió che mưa, lại chưa có năng lực xây chỗ mới, nếu như không an trí ổn thỏa cho họ thì khẳng định sẽ có biến loạn.
Nhưng hiện tại Từ Châu có đòi hỏi sức người rất lớn, hơn nữa không dùng được những lưu dân tuyệt vọng ngây ngốc, cũng không dùng được những hộ lưu dân trước kia vừa mới ổn định, mới bắt đầu cảm nhận thấy đã có chút lòng trung thành. Những sức người này chỉ dùng được người Từ Châu và Bi Châu vốn hiểu rõ Triệu Tự Doanh tới làm, bởi vì lượng tiêu thụ vải sợi của Từ Châu khiến người ta vui mừng như điên, thậm chí phải nói là khiến người ta chấn động.
Năn trước, vải sợi của Từ Châu chỉ là thu thập lượng bông tồn kho của các nơi rồi xe sợi dệt thành, sau đó còn thu mua vải vóc trong trang viên các nơi, lúc giữa năm, khi đưa tới cửa sông Thanh Giang số lượng vốn dĩ quá ít, không đáng nhắc tới. Nhưng tới mùa thu, bông của Sơn Đông bắt đầu xuôi về phía nam, sản lượng vải sợi của Từ Châu bắt đầu bạo phát.
Vốn ban đầu việc buôn bán bông của Sơn Đông và Bắc Trực Lệ đều là ở phủ Tùng Giang, chủ chốt nằm trong tay các công hội buôn vải và bông, hơn nữa hàng năm, thương gia giàu có ở Tùng Giang đều cố ý hạn chế mua sắm, một mặt là đảm bảo nguồn tiêu thụ bông của khắp nơi, mặt khác là để ép giá bông của Sơn Đông. Hàng năm nông dân trồng bông Sơn Đông đều bởi vậy mà có người phá sản, nhưng năm nay lại khác, không đợi đến lúc đám thương gia Tùng Giang ra tay, đám người phòng mậu dịch của Triệu Tự Doanh đã bắt đầu thu mua, bức cho đám thương gia Tùng Giang bắc thượng sớm hơn một tháng, hơn nữa còn mua rất nhiều.
Dư Trí Viễn vì chuyện này cố ý khẩn cầu, Triệu Tự Doanh cũng không muốn mới bắt đầu đã tổn thương hòa khí, cấp cho thương gia vải bông Tùng Giang đủ số lượng như năm ngoài, số còn lại thì thu mua sạch, sau đó xe sợi dệt vải cung cấp cho trong chợ. Triệu Tự Doanh không muốn tổn thương hòa khí, nhưng giá vải bố Tùng Giang bán ra năm nay thấp hơn nửa thành so với mọi năm. Nghe nói nếu như nguyện ý mua số lượng lớn, giá còn thấp hơn một thành nữa.
Dựa theo tin tức Dư Trí Viễn tràn đầy hối hận truyền tới, thương nhân buôn vải bông ở Tùng Giang đã họp vài lần, một mặt phái người đi Sơn Đông và Bắc Trực Lệ nâng giá và cam kết năm sau mua sạch hết, mặt khác hợp nghị thống nhất ép giá bông vải, chính là để vải bố của Từ Châu không bán được, phá hủy việc làm ăn đối thủ đột ngột nảy sinh này.
Nếu như không phải diện tích và hộ dân không bằng Tô Châu, đơn thuần nói về thuế mà và của cải, phủ Tùng Giang được xưng tụng là thiên hạ đệ nhất phủ, danh hiệu “phú giáp thiên hạ” này cũng rất xứng đáng. Nơi chốn này địa linh nhân kiệt, từ Thủ phụ Nội các, Nội các Đại học sỹ đến Thượng thư, Thị lang chưa bao giờ đứt đoạn. Thương gia Tùng Giang giàu có đều có giao tình và hậu đài đằng sau tại kinh sư và Nam Kinh, về phía quan phủ cũng chưa từng chịu thua thiệt.