Hơn nữa, sức mạnh của Triệu Tự Doanh Từ Châu chưa từng vượt qua Trường Giang. Những nhà giàu sỹ tộc Giang Nam chỉ nghe qua chút tin đồn, duy nhất có chứng thực là đội thuyền của Dư gia Tùng Giang. Nhưng những chuyện buôn lậu trên biển chẳng qua chỉ là đám người giang hồ cùng đám chúa biển cấu kết mà thôi, vốn dĩ không để mọi người vào mắt.
Không để vào mắt, không giống như vùng Sơn Đông và Nam Trực Lệ bị vũ lực của Triệu Tự Doanh làm kinh sợ, vì thế đối phó với vụ việc vải bố của Từ Châu cũng không hề do dự, thăng thừng chính là xuất ra thủ đoạn.
Thu mua vải bông, thuê nhân công dệt, thành lập xưởng dệt, sau đó vận chuyển vải vóc đến nơi tiêu thụ, vài thước vải không đáng giá bao nhiêu tiền, nhưng sau khi biến thành số lượng lớn thì lại là một số tiền khổng lồ.
Trong tình hình như vậy, hạ giá tiền xuống một thành, nửa thành sẽ khiến Từ Châu không có lợi nhuận, sau đó những khách hàng cũ sẽ ưu tiên dùng vải Tùng Giang, khiến cho vải Từ Châu hoặc là bị ép hàng, hoặc là bị ép giá. Ép hàng đồng nghĩa với một lượng lớn vốn liếng bỏ ra trước kia bị đình trệ, ép giá đồng nghĩa với việc kiếm được ít hoặc bị thâm hụt, khó tiếp tục sang năm tiếp theo.
Cho dù một năm này vải Từ Châu bán đi được, thương nhân buôn bông vải Tùng Giang thậm chí chịu lỗ, sang năm vải Từ Châu cũng khó chống đỡ được, đến lúc đó vẫn là thiên hạ của vải Tùng Giang.
Tính toán của đám thương gia Tùng Giang giàu có không sai, thậm chí cũng không có gì huyền diệu, mặc cho ai cũng đoán ra được. Tuy nhiên, đây là thủ đoạn lấy vốn liếng hại người trên thương trường, người có nguồn vốn hùng hậu là ức hiếp được những kẻ yếu hơn mình, cạnh tranh trắng trợn bậc này đã lưu truyền cả trăm ngàn năm rồi.
Cũng giống như suy nghĩ của đám thương gia Tùng Giang, bọn họ hạ giá nửa thành, Từ Châu cũng theo đó hạ giá nửa thành, sau đó nữa bọn họ giảm giá một thành, Từ Châu cũng theo đó giảm giá một thành, đối với chợ như vậy, những thương nhân thu mua bông vải tất nhiên vô cùng vui vẻ, bông vải cuồn cuộn tuôn ra bên ngoài.
Sau nửa tháng, vải Tùng Giang lại hạ một thành, nhưng lần giảm giá này đã làm cho không ít thương nhân Tùng Giang lập tức hạn chế bán ra, số lượng bán càng nhiều thì mất đi càng nhiều, chỉ có những thương gia giàu có còn tiếp tục liên kết lại đánh trả, nhưng lần giảm giá này, Từ Châu lại không hề do dự mà tiếp tục giảm giá thêm một thành, hơn nữa không giới hạn bán ra.
Trong thiên hạ nơi bông vải tập trung, phân rải ra, một ở Tùng Giang, một ở cửa sông Thanh Giang, đến lúc này đã không có người nào mua vải ở Tùng Giang, toàn bộ đều chen nhau đến cửa sông Thanh Giang. Chợ vải Tùng Giang vốn năm ngoái vào thời điểm này vô cùng náo nhiệt thì hiện tại đã trở nên vắng tanh.
Việc tiêu thụ vải vóc vào mùa thu năm Thiên Khải thứ ba do Chu Học Trí tự mình chủ trì, các mặt khác của Triệu Tự Doanh đều sẽ phối hợp tối đa, tin tức của Nội Vệ và tai mắt ngầm các lộ đều liên tục không ngừng tập trung hướng vào chỗ y.
Hiện tại, ngay cả thương nhân buôn vải Tùng Giang đều âm thầm tranh nhau mua vải của Từ Châu. Bọn họ đều cảm thấy Từ Châu chống đỡ cứng rắn, hiện tại cũng tổn thất, chỉ muốn đẩy nhanh quá trình “chảy máu” của thương nhân buôn vải Từ Châu, năm nay chịu mất, nhưng năm sau kiếm lại được, vải vóc bảo tồn được lâu dài, đợi đến sang năm, khi vải Tùng Giang độc bá trong chợ, hai thành kia ngược lại kiếm về được từ số vải Từ Châu tích trữ trong năm nay.
Cách làm của phía bên Tùng Giang khiến cho rất nhiều người của Vân Sơn Hành cực kỳ tức giận, có người kể rõ thẳng thừng với Chu Học Trí, nói là đi châm lửa đốt kho của Tùng Giang bên kia, hoặc là xuất đao đe dọa, cũng đỡ phải cứ bày mưu tính kế với nhau như vậy.
Những đề nghị này đều bị Chu Học Trí cự tuyệt. Lần này chính là muốn đường đường chính chính giao đấu một phen với Tùng Giang bên kia, chỉ có giành được chiến thắng như vậy sau này mới làm ăn buôn bán bình thường được, nếu không hai bên sẽ tiếp tục giằng co như vậy, phương thức ác đấu cũng sẽ ngày càng cực đoan hơn.
Mà hiệu buôn bên ngoại phương viên Vân Sơn Hành, bao gồm các thương nhân dệt vải ở cửa sông Thanh Giang cũng lo lắng thay cho Vân Sơn Hành. Bọn họ chìm nổi nhiều năm trên thương trường, mặc dù không biết kỹ càng việc buôn bông vải, nhưng cũng đại khái tính được thiệt hại. Việc buôn bán vải bông của Triệu Tự Doanh như hiện tại khiến mỗi người bọn họ đều nhìn mà không hiểu, đây chính là không ngừng chích máu rồi.
Lẽ nào là để cho đám nạn dân kia có được việc làm, nhưng trồng trọt khai hoang chẳng phải càng ổn định hơn hay sao. Tuy nhiên, bất kể là các hiệu buôn ngoài phương viên hay là những thương nhân kia đều không có ai đi khuyên nhủ, thậm chí còn có người đi mua vải Tùng Giang và vải Từ Châu, ít hơn hai thành so với giá trong chợ kiểu gì chả kiếm được lời. Mọi người đều chỉ trầm mặc khoanh tay đứng nhìn.
Bởi vì xưởng phường quay bông, xe sợi đều là bí mật, những gì người ngoài nhìn thấy, nghe thấy chỉ là được xưởng dệt không có gì khác biệt với nơi chốn khác, vì thế không có ai biết giá thành của vải Từ Châu chỉ bằng một phần mấy của nơi khác, nếu như tính cả tiền công trả cho người làm việc thì một phần cũng là có khả năng.
Chu Học Trí mỗi đêm đều một mình ngồi trong thư phòng tính toán, mỗi lần cũng không nhịn được cười. Người khác cho rằng Triệu Tự Doanh tổn thất, thật sự ra thì vàng bạc, tiền tài đang cuồn cuộn chảy vào. Loại cảm giác bí mật này thật sự là tuyệt diệu không nói hết được.
Trong lần thương chiến giữa Từ Châu và Tùng Giang này, giống như vậy cũng cảm thấy tuyệt vời không tả nổi còn có đám thương nhân buôn bán trên biển, nhất là đại bang Lý gia vừa đến chỗ Triệu Tiến. Vải bông thấp hơn hai thành so với giá trong chợ, bán thế nào cũng đều có lời, còn phải kiếm nhiều hơn hai thành so với mọi năm, hơn nữa mọi năm vải bông Tùng Giang đều cung không đủ cầu, năm nay lại bán tràn lan, khiến cho bọn họ kiếm được nhiều hơn.
Dư gia của Tùng Giang vốn dĩ hẳn nên kiếm được không ít chỗ tốt từ lần thương chiến này, bởi vì bọn họ đã có bố trí từ trước, hơn nữa Từ Châu cũng không có hạn chế gì với bon họ. Nhưng bọn họ ở Tùng Giang, kiếm được lợi lớn từ trong cuộc đọ lửa thật giả này, nhất định sẽ khiến nhiều người tức giận. Dư Trí Viễn so với người khác càng nhìn thấy rõ hậu quả của việc chọc gận những đại tộc thương gia Tùng Giang, mặc dù y muốn mạnh lên, người nhà và tộc nhân cũng sẽ không đồng ý. Lần này không có bất kỳ châm trước nào.
Sau khi biết từng thuyền vải bông được vận chuyển đi bằng đường biển, đám thương gia giàu có Tùng Giang không cảm thấy cái tốt của bán vải Từ Châu, mà liên tưởng đến mối giao hảo giữa Triệu Tiến và đám giang hồ trên biển, mới hoài nghi liệu có phải việc mua bán trên biển này là một trò diễn kịch của Từ Châu hay không, sau khi một thuyền vải được bán ra lại tìm cơ hội vận chuyển trở về.
Thế lực và giao tinh của đám thương gia giàu có Giang Nam cũng không coi thường được. Mặc dù đại bang Lý gia là lão đại trên biển, đám đại tộc phú thương Tùng Giang đều thăm dò được, tìm hiểu ra, sau đó đã biết được chân tướng. Đại bang Lý gia đã bỏ ra nhiều tiền bạc ở Từ Châu, sau đó kiếm về nhiều bạc trắng vàng thật hơn từ nơi khác. Bọn họ thậm chí còn biết Từ Châu còn trữ rất nhiều hàng, xưởng dệt còn tiếp tục không ngừng làm ra thêm.