Hứa Dũng miệng há hốc nói.- Không giống. Bọn thuộc hạ làm việc vì Tiến gia, vậy thì giống như bọn họ hẳn nên trung với Đại Minh này. Về phần chủ tướng gì đó, Tiến gia bố trí chủ tướng quản bọn thuộc hạ, thuộc hạ liền nghe theo, nhưng thuộc hạ vẫn là trung với Tiến gia.
Đào Quý bên cạnh không kìm lòng nổi lấy tay vỗ trán, lời nói này của Hứa Dũng tuy rằng lấp ba lấp bấp, nhưng y cũng nghe được sơ qua ý nghĩa rõ ràng là gì.
Triệu Tiến cười cười, nhưng không có truy tới cùng chuyện này, chỉ là cảm thán nói.- Làm binh làm tướng Đại Minh, triều đình phát lương thực cho Nhạc Thiên Hổ này, tuy nói bên trên tầng tầng cắt xén, nhưng Nhạc Thiên Hổ này cũng cắt xén nuôi dưỡng thân binh thân vệ, sau đó những thân binh này không cảm thấy lương bổng tới từ Đại Minh, ngược lại cảm thấy đây là ân huệ của chủ tướng bọn chúng. Các ngươi không cảm thấy hoang đường hay sao?
Mọi người đều phụ họa.- Đích xác hoang đường.
Triệu Tiến không có nói tiếp, chỉ là mở miệng dặn dò.
- Đợi dọn dẹp hoàn tất thôn trang này, chúng ta lập tức bắc tiến trở về Từ Châu, nếu như đoàn luyện các nơi đều làm được giống như Chung Công Hiền, quả thật cũng không gì phải vội.
- Tiến gia, đây chẳng phải không có đánh trận sao? Hứa Dũng nhích lại gần hỏi một câu, Triệu Tiến cười nói.- Chớ nên khinh địch, trước khi thắng bại chưa phân, chớ nên khinh dễ ngắt lời. Bọn ngươi cũng chớ nên cảm thấy triều đình chỉ có chút bản lãnh này. Nếu như thật muốn ra tay đánh lớn, đây mới chỉ là khởi đầu.
Thời điểm mặt trời ngã về tây, trong trang xem như lục soát hoàn tất rồi, quan binh vẫn thật có kẻ ôm lòng may mắn ẩn nấu ở các nơi, cho rằng ẩn nấu cho qua, đều bị bắt ra trở thành tù binh. Triệu Tiến rất hào phóng với Chung Công Hiền, quân nhu lương thảo của quan quân và ngựa chết đều lưu lại toàn bộ, ngựa khỏe cũng lưu lại một trăm năm mươi con, đồng thời binh khí quan quân thu được cho phép bọn họ lựa chọn trước nhất, còn lại phải ghi vào trong sổ sách.
Bố trí này khiến bọn đoàn luyện vui sướng. Thịt ngựa là thức ăn mặn, những vật khác cũng bổ sung ít nhiều, lần xuất chinh này thật không có xảy ra chết bị thương gì, nhưng thu hoạch lại rất hậu hĩnh. Càng mấu chốt chính là, lần này vây đánh quan quân khiến mọi người trở nên tự tin, vốn dĩ nghe thấy đại quân mấy lộ vây đánh Từ Châu, điền trang nông khẩn nơi Túc Châu lòng người rất là hoang mang, không ít người cầu xin nơi Từ Châu phái đoàn Túc Châu sang áp trận. Lúc này đây lại nhận ra vốn dĩ bản thân mình đã ứng phó được rất nhiều, hơn nữa mọi người còn chứng kiến viễn cảnh, gia đinh tinh nhuệ dũng mãnh như thế nào, sự tình gì làm không thành.
Bọn Triệu Tiến sau khi nghỉ ngơi ngắn ngủi, đội nhân mã nhằm hướng Từ Châu mà đi. Lần này đi trên đường lớn quan đạo, thẳng tới ngoài thành Túc Châu đi ngang qua. Nếu như không phải Triệu Tiến cố ý dặn dò, rất nhiều người trong nha môn tri châu Túc Châu vào mấy ngày trước đã bị giết sạch rồi. Thế nhưng tới hiện giờ, việc gì cũng không tới phiên tri châu ra mặt, đều là bọn Thư biện, sai dịch trong châu nha làm chủ.
Bọn họ vẫn coi trọng tin tức bên này, sau khi biết đại thắng liền vội vàng mở cổng thành, còn có lòng dạ sửa soạn tiêu tốn quân tư khao thưởng, còn mời tới đoàn hát chiêng trống, ở ngay chỗ ven đường Triệu Tự Doanh cần phải ngang qua bày trận nghênh đón. Đợi tới lúc đội nhân mã Triệu Tiến dẫn dắt đi ngang qua, lại là một phen náo nhiệt, chỉ có điều bọn đánh chiêng trống nhìn thấy gia đinh cưỡi ngựa mặc giáp đều bị run sợ quá mức, giọng nói lắp ba lắp bắp rất là mất mặt.
Triệu Tiến xuống ngựa khách sáo một phen, tỏ thái độ rất là dứt khoát.- Còn chưa tới lúc chúc mừng, mọi người quá khách khí rồi, mọi người lần này làm được cái gì nói cái đó, Triệu mỗ đều nhớ kỹ trong lòng, đợi sau khi kết thúc nhất định có báo đáp! Nghe nói như thế, bọn người thân sĩ thổ hào Túc Châu đều là lộ vẻ mặt vui mừng.
Bọn họ cũng không có vẻ sợ hãi bị liên lụy gì, thậm chí có con cháu các nhà người cưỡi ngựa đeo đao chờ đợi, trưởng bối trong nhà nói thẳng với Triệu Tiến, sai bọn họ đi bán mạng vì Tiến gia bảo vệ Từ Châu. Chiếu theo tin tức tai mắt ngầm Nội Vệ truyền tới, mọi người đều đã quyết định phải theo rồng rồi.
Hơn nữa bốn ngàn quan binh không ngờ bị ba ngàn đoàn luyện chặn đánh ở trong trang, đợi gia đinh tới thật chính là thu thập bẻ gãy nghiền nát. Mạnh yếu cách biệt này mọi người ai cũng nhìn thấy được, càng không cần phải nói tận mắt thấy nhân mã binh khí sắt, mặc giáp sắt của Triệu Tự Doanh như rồng, uy thế bậc này thật khiến người ta có lòng tin mười phần, phải biết sau một trận chiến này, phủ Phượng Dương lớn như thế đã không còn quan quân ở đây nữa, đoàn luyện Túc Châu chính là võ trang mạnh nhất, đây còn có băn khoăn gì nữa, hết thảy đều phải nắm chặt tránh cho chậm trễ về sau liền theo không kịp.
Đối với những con cháu Túc Châu bằng lòng bảo vệ Từ Châu, Triệu Tiến không có chối từ nhưng cũng không có bảo bọn họ đi theo đội nhân mã tiến lên, mà nói qua mấy ngày chờ mình về tới Từ Châu an bài ổn thỏa tiếp, khi đó lại sang cũng không muộn.
Triệu Tiến từ nơi Túc Châu trở về Từ Châu, chỉ mang trở về một ngàn gia đinh, còn lại đều là quy trở lại và chi viện cho bổn đội lữ thứ ba. Đổng Băng Phong dẫn dắt lữ thứ ba hẳn đã lên đường, nhìn thử xem gia đinh cưỡi ngựa này có đuổi theo kịp hay không.
Sau khi qua thành Túc Châu hơn mười dặm, liền gặp người đưa tin Từ Châu sang báo tin, Triệu Tiến ở Phù Sơn tiêu diệt hơn ngàn quan quân, phái người đưa tin bắc tiến Túc Châu, muốn nơi này đóng cổng thành, sau đó lại đi hướng Từ Châu báo động tĩnh cho mình. Bố trí liên thủ nơi đó tuy nói một đội này của Triệu Tiến trên đường chậm trễ một ngày, nhưng chỉnh thể vẫn là nhanh hơn rất nhiều, Từ Châu lúc này cử chỉ đã không chậm rồi.
Lý Ngũ suất lĩnh đoàn Túc Châu họp đồng cùng ba trăm nghĩa dũng đang đuổi tới hướng bên này, vốn dĩ đoàn Túc Châu là thủ ở chỗ giao giới giữa phủ Phượng Dương và Từ Châu, lần này quan quân thế lớn nhất định phải sang chi viện. Mặc dù bọn họ biết đội nhân mã Triệu Tiến dẫn dắt mười phần chắc chín, nhưng vì cầu vẹn toàn không được có sơ xuất gì.
Triệu Tiến và Lý Ngũ sau khi gặp mặt, lập tức hạ lệnh.- Từ trong đoàn của ngươi điều động ra mười hai liên đội sang quản hạt đoàn luyện bên đó. Ngươi vẫn là trở về nơi trú đóng ban đầu đợi lệnh. Đoàn luyện Túc Châu tự mình ứng phó được.
Không so được với Lỗ Đại lai lịch sâu dày, trung thành tận tâm sớm nhất, không so được với năng lực xuất chúng, chiến công hiển hách của Trương Hổ Bân, giống như vậy không so bằng với Lý Hòa xuất thân Thiên tổng quan quân, Lý Ngũ làm được chức đoàn trưởng này theo người ngoài nhìn vào chính là bởi vì y lịch luyện đứng thứ hai, đi theo Tiến gia lâu năm, phải nói là như vậy, nếu nói có bản lãnh gì thì chưa chắc.
Hơn nữa thể chế này của Triệu Tự Doanh, chủ quản các đoàn các đội các đại đội đòi hỏi bản lĩnh cao như thếm cho dù chẳng có năng lực dụng binh như thần gì dựa vào gia đinh cứng rắn thúc đẩy cũng ăn sạch kẻ địch. Cho nên trong âm thầm đánh giá đối với Lý Ngũ này cũng không cao chút nào. Sau khi nhìn thấy con người chân chính của Lý Ngũ, ấn tượng này sẽ càng tăng lên, bởi vì Lý Ngũ này thoạt nhìn rất giống kẻ láu cá đềm đạm, còn rất biết lấy lòng người, rất dễ dàng khiến người ta nghĩ tới, Lý Ngũ này là dựa vào tài vỗ mông ngựa này luồng cúi trèo lên.