- Mọi người sóng vai nhau lên, tru sát ác tặc.
Có người oai phong lẫm liệt hét to, có ba người đã đứng trên đài vuông, phối hợp che chắn lẫn nhau, khả năng thành công càng lớn. Nhưng lúc này, gã lại nhìn thấy ở trước mặt Triệu Tiến có mười cây súng hỏa mai. Họng súng đen ngòm chĩa thẳng về phía này, nhìn thấy rõ ràng đốm lửa tóe ra khỏi súng đang bay đến!
- Liều mạng với
Hai chữ sau vẫn chưa kịp hô lên, thì sủng hỏa mai đã đồng loạt khai hỏa. Thân thể của mấy người không chịu nổi sức mạnh như vậy, máu bắn tun tóe, người ngã ngửa về phía sau. Người xông lên ngay phía sau đó muốn tránh né thi thể cũng chỉ đành lùi bước.
Trước khi chết, mấy võ nhân bị bắn trúng có một thắc mắc duy nhất chính là, đám gia đinh hộ vệ Triệu Tiến lúc vào trường đấu đều cầm binh khí ngắn, rốt cuộc nhiều vũ khí như vậy được đưa vào thế nào?
Sau khi súng hỏa mai nổ vang, ồn ào hỗn loạn ở dưới sân tỷ võ và ghế ngồi đều ngừng lại, lúc này cơn biến loạn đột ngột kia cũng ngưng lại một hồi.
Đám võ nhân đang quên cả sống chết ở trên đài vuông đều dừng bước. Không ai ngờ bên phía Triệu Tiến lại phản kích ghê gớm như thế, càng không ngờ đối phương dùng ngay hỏa khí. Giang hồ tranh đấu tỷ võ lại lấy súng ra oanh kích, còn có khuôn phép gì nữa hay không?
Lúc này đã không còn ai ngồi ở trên ghế nữa, tuyệt đại đa số mọi người đều đứng dậy, hướng mắt nhìn về phía Triệu Tiến, tuy nhiên ánh mắt đó không phải là hoảng sợ và hoang mang, mà là chăm chú nhìn với sát khí dày đặc. Không biết từ lúc nào, đám tùy tùng bên cạnh những thương gia giàu có của cửa sông Thanh Giang và Dương Châu, những khán giả bỏ tiền mua vé vào xem, còn có những nữ quyến khuê tú ở các phòng riêng, đều cầm binh khí đứng dậy.
Trong sân tỷ võ cũng có một bộ phận võ nhân không biết phải làm sao, rõ ràng là đã bị loạn cục xảy ra đột ngột này làm cho ngây người. Trên hàng ghế khán giả cũng có tiếng kinh hô và khóc lóc, có người đã nằm xuống đất. Những người kêu khóc và mắng chửi mà giọng nói quá lớn, thì sẽ bị người cầm đao kiếm chém thẳng một đao xuống, lập tức vô thanh vô tức.
- Đám phu nhân tiểu thư cửa nhà quyền quý cũng biết võ nghệ sao?
- Làm sao có khả năng? Ngươi nhìn kỹ một chút đi, đám người đang cởi bỏ y phục nữ nhân đều là nam nhân cả, đúng không? Về phần đám nha hoàn tỳ nữ mang đồ đi biếu gì đó, nhất định là tìm nữ nhân trong giới giang hồ lục lâm cho đủ số. Đao kiếm binh khí cũng đều được mang vào thông qua đám khuê tú giả này, hơn nữa thừa cơ hội mang quà biếu nhau, đã phân phát binh khí cho nhau.
Trong sân tỷ võ lớn như vậy, sát khí dày đặc, như hồ rình mồi, mà ba mươi mấy người Triệu Tiến lại không khẩn trường, chỉ ở đó cười rồi bàn tán.
- Triệu Tiến, cái tên hại nước hại dân nhà ngươi, gian tặc cấu kết với giặc Thát, ức hiếp bá tánh, hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi!
Ở hàng ghế khán giả bên phải của Triệu Tiến, có người trợn mắt hét to.
Người này ngồi ở chỗ của Bạch gia trong thương hội cửa sông Thanh Giang, mặc trên người bộ y phục của nô bộc, lúc này trang phục gọn gàng, tây cầm trường kiểm, vẻ mặt oai phong lẫm liệt. Người này hét to, sân tỷ võ vừa mới yên lặng lập tức trở nên sôi trào. Có người hô to.
- Bọn ta lo cho đại nghĩa, tru sát gian tà, không muốn tiếp tục trợ Trụ bạo ngược, quay về với chính nghĩa, đó chính là đại công!
- Triệu Tiến, ngày tàn của ngươi đã đến!
- Mặt trời chiếu rõ, ngươi sát hại thân sỹ bá tánh, ý đồ lật đổ Đại Minh, hôm nay chính là báo ứng của ngươi!
- Các ngươi còn ở đó làm gì? Hôm nay nghĩa sỹ tập hợp, các ngươi còn đi theo Triệu Tiến thì chỉ có một con đường chết, còn không mau chóng tỉnh ngộ, tróc nã tặc nhân!
- Vương huynh, huynh bụng đầy tài hoa văn chương, lúc này quay đầu vẫn chưa muộn. Trên con đường công danh vẫn còn chỗ cho huynh, triều đình đang lúc dùng người, cống hiến cho đất nước, lưu danh sử xanh, hà tất phải kết bè kết lũ với đạo tặc này, có nhục nhã hay không chứ!
- Ngưu Kim Bảo, ngươi ở bên cạnh bảo vệ tên gian tặc kia, giết bao nhiêu nghĩa sỹ nhân đức, thanh danh Thiếu Lâm đều đã bị ngươi khiến cho bại hoại hết rồi. Nếu còn nhớ đến ân dạy bảo của Tung Sơn đối với ngươi, thì hãy lập tức cải tà quy chính!
- Đổng Băng Phong! Ngươi một thân võ nghệ lý ra phải cống hiến cho đất nước, kiến công lập nghiệp trên sa trường, sẽ không thiếu tước vị và công danh cho ngươi truyền cho đời sau, tiền đồ vô lượng, sao lại cấu kết với phường đạo tặc lục lâm kia!
Triệu Tiến và mỗi người bên cạnh đều bị gọi tên ra, chỉ có Chu Học Trí chủ quản Vân Sơn Hành cùng mấy chưởng quỹ bên cạnh thì không ai để ý đến. Võ nhân trong sân tỷ võ hò hét, những người trên hàng ghế khán giả cũng đang hò hét, ai nấy đều khuyên người bên cạnh Triệu Tiến quay về chính đạo, đi lạc đường phải biết quay lại, đừng tiếp tục làm việc cho Triệu Tiến nữa, mà đám người Triệu Tiến cứ đứng đó không có cử chỉ gì.
Tuy nói ở đây bọn họ có hỏa khí và binh khí dài, còn mặc áo giáp, nhưng tính toán đâu ra đấy cũng chỉ có chưa đến bốn mươi người. Không nói đến hàng ghế khán giả, chỉ đám võ nhân ở trong sân đấu đã vượt qua con số năm mươi rồi. Tính cả đại đội ngồi trên ghế, có đến sáu trăm người, đang hò hét một cách oai phong lẫm liệt. Người trong những căn phòng riêng đều đi ra, quả nhiên không khác so với lời Triệu Tiến nói, bên trong không có mấy nữ nhân, tất cả đều là nam nhân dáng người gầy mặc y phục nữ.
Che đậy vào sân quả thật rất tốt, lại là khuê tú không lộ diện được, lúc đi lại đều dùng màn vải che xung quanh, tình hình bên trong vốn dĩ không nhìn thấy rõ, mọi người chỉ cần ôm binh khi trang bị thong thả đi vào mà thôi.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Các người nói xem bọn chúng hò hét nhiều như vậy, vì sao không gọi bọn Chu tiên sinh quay về chính đạo?
Không đợi người khác mở miệng, Chu Học Trí thở phì hì nói.
- Còn vì sao nữa. Thuộc hạ quản nhiều tiền tài như vậy, nếu thuộc hạ quay về chính đạo còn phải để cho thuộc hạ một phần, chẳng bằng cứ làm phản tặc, như vậy đỡ phải dông dài!
Triệu Tiến và mọi người bên cạnh đều bật cười ha ha, tiếng cười và ung dung này khiến cho những người xung quanh càng thêm giận dữ, lại có người lẩm bẩm nói.
- Khó trách Triệu Tiến này lăn lộn trở thành kiêu hùng một phương, trước khi chết còn thong dong bình tĩnh như thế này!
Chỉ có điều lời đánh giá này không có mấy ai để ý đến, mọi người đều đang giận dữ mắng chửi không ngừng, chậm rãi tiến về phía Triệu Tiến. Trận huyết chiến này đã trở nên hết sức căng thẳng rồi.
- Đại ca, làm gì bây giờ?
Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh nghiêm nghị hỏi.
- Làm sao hả? Dựa theo những điều đã bàn bạc trước đó mà làm, thà rằng giết nhầm, không được buông tha.
Triệu Tiến cười nói. Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói một câu, Tôn Đại Lâm đã lấy từ trong ngực ra một chiếc còi bằng đồng dùng sức thổi.
Tiếng còi vang lên sắc bén, Triệu Tiến nhíu mày che tai. Lúc tiếng còi dừng lại, Triệu Tiến mở miệng nói.
- Mọi người cài giáp mặt lên, nhất định phải cẩn thận.
Tiếng còi đồng vừa vang lên, thì tiếng trống vừa mới dừng lại cũng vang lên theo, lần này không phải là để tô điểm cho khung cảnh, mà giống như tiết tấu của trống trận. Những cánh cửa trong phương viên sân tỷ võ bắt đầu được mở ra. Những cánh cửa này thông đến các nơi trong trường tỷ võ, bình thường chỉ có mấy cánh được mở ra, là thông đạo để tuyển thủ tham gia tỷ võ tiếng vào sân đấu, những cánh cửa khác trước giờ vẫn chưa từng được mở, thậm chí bị xem là trang trí, nhưng lúc này đã mở ra.
Tiếng người ồn ào trong trường tỷ võ lại im lặng, chỉ còn lại tiếng trống gõ vang, cùng tiếng bước chân chỉnh tề. Ở trên mặt đất bằng phẳng, tiến bước chỉnh tề rất dễ tạo nên tiếng bước chân. Hai phương đội nhỏ từ sau cửa đi ra, cả người mặc giáp sắt, tay cầm trường mâu trường kích. Người đã quen thuộc với biên chế của Triệu Tự Doanh rất dễ dàng nhìn ra, đây là hai liên đội gia đinh. Sau đó lại có mấy mươi cung thủ đi theo sau, tản ra xung quanh liên đội.
Đội ngũ chưa ra hết, lại có tiếng vó ngựa vang lên, trường tỷ võ càng thêm yên tĩnh. Không ngờ lại nhìn thấy năm mươi mấy gia đinh cưỡi ngựa dắt tọa kỵ của mình đi từ sau cửa ra, sau khi vào trường đấu, ai nấy đều xoay người lên ngựa, cầm binh khí trong tay.
Tiếng áo giáp va chạm vào nhau liên tục vang lên, lần này giống như ở phần bên trong sân tỷ võ. Sau đó thì nhìn thấy hai bên đài vuông có một cánh cửa ngầm mở ra, gia đinh mặc giáp sắt tay cầm phác đao và trường kích nối đuôi nhau đi ra, chia nhau đi hai bên Triệu Tiến, đối mặt với những người ngồi trên ghế khán giả. Những cánh cửa ra vào của trường tỷ võ lần lượt mở ra, không ngừng có gia đinh võ trang đầy đủ đi từ bên trong ra, đứng ở hành lang đi lên ghế khán giả.
- Mai phục!
- Triệu tặc sớm đã biết rồi!
- Rốt cuộc là ai coi thường đại nghĩa!
Trong sân đấu bắt đầu kinh hô.
Triệu Tiến đi tới, gia đinh tách ra hai bên, bao nhiêu người trong sân đấu đều chăm chú nhìn nhất cử nhất động của Triệu Tiến. Hắn vừa đi ra, sân đấu lại yên tĩnh. Triệu Tiến đứng tại đó cất giọng nói.
- Các ngươi đều là trò cười!
Hắn vừa dứt lời, tiếng mắng chửi trong trường đấu vang lên, nhưng lại không có ai dám tùy tiện xông lên công kích, chỉ trơ mắt nhìn Triệu Tiến giơ trường kích trong tay lên.
Trường kích giơ lên chính là một tín hiệu. Trong san tỷ võ lập tức có tiếng hiệu lệnh, hai liên đội kia triển khai thành hàng ngang, cung tiễn thủ thì phân bố giữa khoảng trống, còn đội nhân mã thì xếp thành đội hai bên cánh, đám gia đinh ở hành lang thì cầm chặt binh khí.
- Xả thân thủ nghĩa, sát thân thành nhân!
(Hy sinh tính mạng vì chính nghĩa)
Trong trường tỷ võ có người hô to một câu, nhìn sang thì là một con cháu nhà quý phái dáng người như ngọc tạc, trông rất phong độ. Ở trước mặt y có hai mươi mấy võ nhân nhất tề chạy về phía trước, cứ như vậy mà đến dưới đài vuông, cùng nhau khom người. Hai mươi mấy người trở thành một chiếc cầu gỗ tạo nên bằng người. Gã con cháu nhà quyền quý kia liền bước trên cầu gỗ xông lên, dưới chân có điểm tựa, dễ dàng phát lực xông tới, đáp lên mộc đài.
Mà liên đội gia đinh ở phía sau y đã bắt đầu tiến bước về phía này, cung thủ cũng đã giương cung lắp tên. Có người muốn chiến đấu, mà ban nãy những võ nhân luống cuống làm mất binh khí, có người quỳ dưới đất, chỉ có điều gia đinh không thèm bận tâm, hét to bảo bọn họ đi đến quỳ bên tường.
Gã con cháu thế gia hiên ngang lẫm liệt kia đến bên phương đài, cả người nhảy lên, ở giữa không trung kiếm và người hợp nhất, xông về phía Triệu Tiến cách đó không xa. Y vừa nhảy lên, trường kích trong tay Triệu Tiến run lên, nhưng Triệu Tiến chưa động thủ. Đổng Băng Phong bên cạnh hắn giận dữ quát một tiếng, giậm chân tiến về phía trước, trường mâu trong tay giống như một con linh xà thè lưỡi, dùng cứng đối cứng nghênh diện xông lên.
Trong tấc vuông này, chạm mặt chính diện, dài một tấc thì mạnh một tấc. Đổng Băng Phong nhiều năm rèn luyện thân thể, chém giết trên chiến trận, một chiêu này võ nhân tầm thường sao đỡ nổi. Huống hồ gã kia phóng tới như vậy, trông thì oai hùng, nhưng chỉ là một tấm bia. Người đang ở giữa không trung thì bị trường mâu trong tay Đổng Băng Phong đâm trúng, kêu thảm một tiếng vô cùng thê lương, đã không còn làm ra chiêu thức nào được nữa. Y muốn dùng trường kiếm chém đứt cán mâu, nhưng cánh tay nâng lên một nửa, lại rủ xuống vô lực.
Trường mâu của Đổng Băng Phong chọc lấy một người, cán mâu đã cong, nhưng hai tay của Đổng Băng Phong vẫn không mảy may động đậy, chỉ quát một tiếng, vứt luôn thi thể trên mũi mâu xuống.