Cát Hương mang theo cơn tức giận nói.- Bọn họ thật không biết xấu hổ, những kẻ trộm này ngày thường gây tai họa không nhẹ. Những nữ nhân kia đã bi thảm thành cái dạng gì rồi, lại còn muốn dụ dỗ chứa chấp, cái này là đầu óc ngu muội sao?
Trên mặt Triệu Tiến dâng lên ý cười lạnh, uy nghiêm nói.- Chỉ sợ trong mắt những người ở vùng này, chúng ta thua xa bọn thổ phỉ vùng này. Cùng bọn cường đạo vùng này, bọn chúng chia nhau được món lợi béo bở. Cùng chúng ta thì sao? Chúng ta là đến đào gốc rễ của họ, bọn họ cho là gánh vác cho qua được? Thật sự là chuyện cười!
Cát Hương cầm chặt cán đao nói.- Lần này để cho bọn chúng biết đau, giết tới mức đổ máu, lần sau liền thành thật rồi.
Nơi vùng núi, trời tối sớm hơn so với chỗ khác, bên này hạ doanh trại không lâu, đã nhìn thấy mặt trời chui vào dãy núi, trong thung lũng cũng đã tối đi rất nhiều, bên này vẫn có chỗ tốt, chim trời cá nước không ít, ở nơi này cũng không phải chỗ toàn lực canh phòng, gia đinh đi lòng vòng đánh bắt không ít, đưa trở về buổi tối khao thưởng, hai lần vồ hụt, cũng phải ăn chút thịt để nâng tinh thần.
Khi đống lửa trại thứ nhất vừa nổi lên, gia đinh đi nhìn vùng lân cận quanh trại cũng trở về, còn mang về ba người một chết hai sống, bọn họ ẩn nấp ở chỗ tối bên kia, chừng nửa canh giờ, thì thấy được xa xa có người tới gần, tất cả đều cưỡi ngựa, tổng cộng có ba người. Bọn họ ở phía xa bắt đầu cẩn thận dè dặt, sau đó lượn vòng lớn, chỉ sợ người của Triệu Tự Doanh không có đi xa, mà gia đinh của Triệu Tự Doanh theo dõi vẫn không hề nhúc nhích.
Bọn họ cảm thấy không có can hệ gì, khi cưỡi ngựa lại gần, gia đinh Triệu Tự Doanh mới cưỡi ngựa ra giết, một mũi tên bắn chết một người, còn có một người bị bắn trúng ngựa rớt từ trên ngựa xuống, người kia lúc đầu đánh ngựa chạy xa, nhưng lại bị gia đinh ngay lập tức dùng dây thừng chụp theo kéo từ trên ngựa xuống dưới đất, cứ như vậy mang về.
Hai người còn sống vừa tiến vào doanh trại một đội Triệu Tiến này, ánh mắt liền nhìn thẳng, từ không nghĩ tới nhìn thấy đầu doanh chỉnh tề, thớt ngựa trâu cường tráng, xe ngựa đồ gỗ sắt tạo ra, còn có từng bộ khôi giáp bày ở một bên, thức ăn trong nồi tỏa ra mùi thơm khiến người ta thèm ăn, mà đám hán tử kia đi đi lại lại cử chỉ đều cẩn thận, nghiêm túc, toàn bộ doanh trại đều có khí tức áp bách người tỏa ra.
- Ai phái các ngươi tới? Hai tù binh thực rất cứng cỏi, chỉ ở đó cúi đầu không nói, lại hỏi hai câu, một người chỉ ở nơi đó nói.- Có gan ngươi hãy giết chúng ta!
Triệu Tiến cười cười, Cát Hương bên cạnh cũng có chút không kiên nhẫn được nữa mà nói.- Đại ca, để tiểu đệ tra hỏi tránh làm chậm trễ thì giờ.
Nhận được đồng ý của Triệu Tiến, Cát Hương cùng mấy tên gia đinh mang hai tên tù binh này ra khỏi doanh trại đến chỗ yên tĩnh, tiếng kêu thảm thiết xé gan xé ruột lập tức vang lên, âm thanh này thê lương như thế, ngay cả chim thú đang nghỉ đêm trong rừng cũng bị kinh động, thậm chí trâu ngựa trong doanh trại cũng đứng dậy hí lên, Triệu Tiến nhíu mày, ngăn Tôn Đại Lâm muốn đi kiểm tra lại.
Có mấy lời chỉ nói thầm trong lòng, lại không được nói rõ, Cát Hương hung tàn khát máu, áp chế bên người lâu như vậy chẳng những không có mài luồng ác khí này đi, ngược lại chèn ép càng lợi hại hơn, mang ra vừa thấy máu liền có bộ dạng không thu lại được, từ phương diện này suy nghĩ, phát tiết được cũng không phải chuyện xấu gì.
Cũng không lâu lắm, Cát Hương cùng bọn gia đinh trở về, cũng khong thấy hai tù binh kia đâu, máu tươi bắn tung tóe cả người Cát Hương, bẩn đục khắp nơi, bọn gia đinh đi sau y nhìn thần sắc cũng mang theo chút sợ hãi. Đi tới trước mặt Triệu Tiến, Cát Hương có chút hưng phấn nói.- Đại ca, nhân mã trại này đã đi hai ngày rồi, ở bên trong Lã gia trang cách huyện thành Mông Âm mười dặm.
Triệu Tiến gật gật đầu, mở miệng hỏi.- Tù binh đâu rồi?
Cát Hương cười đáp.- Đều chịu không nổi, toàn bộ chết rồi.
Triệu Tiến lắc đầu nói một câu.- Lưu lại một, ít nhất có kẻ dẫn đường cho chúng ta. Cát Hương lập tức kinh ngạc không nói gì.
Tuy nhiên nghĩa dũng Từ Châu lần này mang đến và trong đội Nội Vệ có kẻ biết đường đấy, huyện Mông Âm trong núi là chỗ xung yếu có lối đi bí mật, buôn bán hàng lậu, trốn đi các nơi, đi vùng núi so với đồng bằng an toàn hơn rất nhiều. Nơi này phiền toái duy nhất chính là vùng lân cận huyện thành Mông Âm, nó vừa lúc ở giữa đáy cốc vùng núi tạo thành quan đạo, muốn vượt qua vùng núi này nhất định phải vòng qua huyện thành này, cho nên giao thiệp với bên này không ít, về phần chỗ Lã gia trang, chỉ đành tới rồi dò hỏi sau.
Từ chỗ trại này cưỡi ngựa đến huyện thành bên kia khoái mã đi mau cũng phải nửa canh giờ, nhưng bên này không phải là Từ Châu, ban ngày lên đường và đi đường ban đêm khác biệt rất lớn, bọn nghĩa dũng ở trước mặt Triệu Tiến cũng không dám nói khoác, chỉ nói là ít nhất hai canh giờ rưỡi, không chừng còn sẽ nhiều hơn.
Ngẩng đầu nhìn trời đêm, Triệu Tiến ra lệnh.- Chọn ra năm trăm người đến, có một trăm người mang theo hỏa khí, mang một khẩu pháo nhỏ một cân tây, nghỉ ngơi nửa canh giờ rồi xuất phát. Gia đinh còn lại ở nơi này hạ trại, chờ bọn ta trở về. Đại Hương đệ không cần gấp, chúng ta cùng đi.
Khi một đội Triệu Tiến xuất phát, trời đã tối hoàn toàn, bọn Triệu Tiến không che giấu hành tung của mình, giơ cao thẳng lên ngọn đèn dẫn đường chiếu sáng, những ngươi còn lại đi theo tới. Ở vùng đất này, bất kể là châu thành huyện lị nào, cũng không chống lại được sức mạnh năm trăm gia đinh, thôn trang dọc đường núi càng không có gan trêu chọc.
Nhưng đi đường gấp rút quả thực không có cách nào nhanh, ruộng đất thu đông hết sức khô khan, là mùa thớt ngựa cùng xe ngựa đi tiện nhất, nhưng bên đường này vẫn kém như trước, trên đường gồ ghề thì không cần phải nói, còn nhìn thấy khe rãnh. Phải biết rằng con đường này thực tế là quan đạo ngoài núi đi thông qua huyện Mông Âm, không ngờ cũng bị phá hủy đến mức này.
- May lần này mang theo là pháo một cân tây, mấy người còn đưa đi được. Nếu như là ba cân tây, chỉ đành quay trở lại rồi. Trong đội ngũ có người nhỏ giọng nói, tất cả mọi người đều biết quân kỷ, lúc đi đường ban đêm không được phép cao giọng nói chuyện, nhưng khó có được một lần rời khỏi phương viên Triệu Tự Doanh, xem thấy bên ngoài thua kém Từ Châu vẫn là không nhịn nổi mà cảm thán. Đối với so sánh như vậy, Triệu Tiến cùng Cát Hương cũng không trói buộc gì.
- Chúng ta ở trong phương viên khống chế làm tới mức bách chiến bách thắng, bởi vì bên kia hết thảy đều trù bị tốt cho chúng ta, mặt đường rộng lớn bền chắc chuyển dời hỏa pháo, thuyền bè đi đường sông cũng đầy đủ. Thuyền lớn dừng đậu ở bến đò bên kia đều chở được pháo. Thường cách một đoạn còn có khách điếm Vân Sơn, bên đó kỳ thực chính là binh trạm. Nông khẩn điền trang ven đường càng là thành lũy của chúng ta, chớ đừng nói chi là lữ đoàn của chúng ta đã khống chế mỗi một nơi yếu điểm. Trong phương viên đó, sức người a, lương thực cùng trang bị của chúng cũng liên tục được cung ứng, chỉ cần bản thân chúng ta không ngu muội mắc lỗi liền sẽ không bại. Nhưng bên ngoài khác biệt, bên này không có cường địch, cũng là nơi nguy hiểm, cho nên nhất định phải chú ý cẩn thận. Chờ về sau trận chiến lớn chúng ta phải đánh chỉ sợ phần lớn đều là như thế. Theo như lời Triệu Tiến không hề chỉ là lần chiến đấu này.