Đạn pháo rơi ở giữa đội ngũ, mỗi một phát đạn pháo đều lấy đi tính mạng của mấy người thậm chí là mười mấy người, ngựa hoảng sợ thất kinh, không ngừng hất ngã đám kỵ binh trên lưng, thậm chí có con ngựa bị đạn bắn trúng, mã khỏe mấy trăm cân lại bị đánh cho bay lên, cho dù bay không cao lắm những cũng đủ đập chết những người ở gần.
- Đi, đi mau! Đã không còn cần Tần Đại Ninh nói ra câu này nữa, thân binh thân vệ thủ hạ của y giơ ngay tay bắt lấy dây cương của chủ tướng, điều chuyển thân hướng ngựa chạy đi, kỵ binh quan quân phía sau lúc này cũng đều gần như xoay ngựa lại, không cần bất cứ mệnh lệnh nào, mọi người đều muốn chạy trốn, lúc này ai còn để ý đến quân lệnh gì, chỉ hận không mọc thêm mấy cái chân.
Thú cưỡi vừa chạy, mang theo gió lạnh, Tần Đại Ninh cuối cùng cũng tỉnh hồn lại, cái gì mà sát cục đối phó đầu sỏ giặc Từ Châu, xem ra có vẻ thất bại rồi, đám giặc Từ Châu này quả thực là khó chơi, không trách binh mã các nơi đều chần chừ không tiến, trước đây chính mình đã trách lầm những người Nam Trực Lệ này rồi.
Còn chưa chạy lên trước được mấy bước, Tần Đại Ninh theo đó túm lấy dây cương, cưỡi ngựa bao năm khiến y luyện được thân pháp không tồi, nhưng lúc này Tần Đại Ninh chỉ là muốn chửi lớn, tiếng pháo đằng sau tuy thưa thớt những mỗi tiếng đều khiến người ta hết hồn, không tránh xa cái nơi chết người này, dừng ngựa lại làm gì.
Tần Đại Ninh chửi còn chưa thành lời liền nhìn thấy nguyên nhân, trên con đường phía trước, đang có một đội kỵ binh đứng đó đợi, hơn nữa càng nhiều kỵ binh hơn nữa đang từ các nơi tụ tập lại, thậm chí còn trên thuyền từ Vận Hà bước xuống, nhìn xa là một mảng đen nghịt, giống như bức tường chặn giữa đường, nhìn tình thế này phe mình nhất định không đánh lại được.
Còn chưa hiểu rõ chuyện gì, thì nhìn thấy đối diện có một con ngựa chạy đến phía này, điều này khiến cho đội ngũ vốn đang hoảng sợ càng thêm hỗn loạn, nhưng mọi người cũng biết lúc này có chạy cũng không chạy nổi, đối phương nếu muốn tiêu diệt mình, nhất định sẽ không chỉ phái một người đến.
Kỵ binh vừa đến lớn giọng nói.- Đầu hàng, hoặc là chết, ta ở đây đếm đến hai mươi, quá hạn không đợi nữa!
Mọi người lúc này mới hiểu rõ, trên người kỵ binh Từ Châu này không phải là áo bông màu đen mà là áo giáp sắt thép, còn có áo choàng vải nhung, nhìn một thân trang bị như thế, mọi người liền biết đánh không lại được.
- Các anh em, chúng ta... Tần Đại Ninh không cam lòng đầu hàng, vừa lớn tiếng nói vài câu, liền nhìn thấy nhân mã xung quanh nhìn lại với ánh mắt không tốt lành. Y mắng mấy câu, cũng mặc kệ cử chỉ của người khác, kêu gọi thân binh của mình bỏ chạy. Tần Đại Ninh không dễ dàng gì làm lên được cái chức Du kích tiêu doanh Tuần phủ này, còn muốn kiến công lập nghiệp, giờ phải đầu hàng quân giặc, cả đời này rửa không sạch được.
Lẽ ra mọi người dù gì cũng là tình nghĩa đồng bào, đầu hàng bỏ chạy hai bên, nhưng vừa thúc ngựa đi mấy bước liền nghe thấy thân binh bên cạnh kêu thảm, hóa ra người bên cạnh đã ra tay rồi, không ngờ đầu hàng cũng phải cùng nhau sao? Tần Đại Ninh buột miệng chửi lớn, vung đao chặn binh khí tấn công bên cạnh, còn không đợi phản kích, liền bị người ta lôi xuống ngựa, quăng ngã thất điên bát đảo, chỉ nghe thấy quân tinh nhuệ bên phía Lang Sơn hô lớn.- Các hảo hán Từ Châu, tặc tướng Tần Đại Ninh đã bị chúng ta bắt rồi!
Kỵ binh quan quân tập kích bất ngờ lúc này không có chút phản kháng, nghe theo phân phó bỏ binh khí xuống, ôm đầu nằm xuống bên cạnh thú cưỡi, có người ngẩng đầu nhìn nhìn, phát hiện ở doanh trại lại có thêm nhiều người xông ra, mọi người lúc này mới nhận ra được, Triệu Tự Doanh này đặt mai phục nơi này, về phần kẻ dẫn đường báo tin đó đã bị một phát đạn pháo, đến thi thể đều không toàn vẹn nữa.
Gia đinh và tuần đinh cùng ra tay, chuyển thi thể người và ngựa sang một bên, tự có trang hộ của điền trang đến lục soát các đồ vật hữu dụng, mà đám tù binh bị trói hết lại dẫn đi, binh khí bị chất lên xe lớn, mà ngựa lại được tập trung một chỗ.
Đám tù binh quan quân ủ rũ cúi đầu bị trói thành một đám, dẫn đi về phía bắc, mà gia đinh cưỡi ngựa Triệu Tự Doanh chặn đường lui của bọn họ đã kéo sát lại gần, phần lớn đám tù binh đều không dám ngẩng đầu.
Mà Tần Đại Ninh to gan nhìn đám kỵ binh này, ngựa là ngựa tốt, tuổi nhỏ mà khỏe, người là lính tốt, cho dù đứng đó nhưng cũng nhìn ra sự tập luyện và trạng thái thường ngày, càng khiến cho viên Du kích tiêu doanh Tuần phủ Tần Đại Ninh khóe mắt co giật chính là một thân giáp kia, tự mình làm đến chức này mới có được một bộ sơn văn giáp, bên trong mặc bộ tỏa tử giáp, trên chiến trường đủ để phòng hộ tên bắn đao chém, nhưng tên giặc Từ Châu bình thường này trên người mặc một bộ giống như là bản sắt, từng miếng từng miếng ghép lại, ở đâu ra mà nhiều sắt như vậy, lẽ nào là gỗ sao? Nhưng bóng loáng này không phải. Tần Đại Ninh vẫn muốn nhìn kỹ, nhưng lại bị phía sau hung hăng đẩy một cái, chỉ đành tiếp tục bước đi, vừa đi vừa nghĩ, nghe nói tướng giặc Từ Châu chưa đến ba mươi, làm sao như thế được, cục diện lớn thế này, cách dùng binh lão luyện thế, làm sao là một người trẻ tuổi làm được chứ?
Tần Đại Ninh lại không ngờ Triệu Tiến lại đứng ở bên cạnh, hơn nữa còn nhìn y mấy cái, mà cái tên Đổng Băng Phong con trai Thiên hộ đầu hàng giặc chủ trì cửa sông Thanh Giang đó, lại đang ở bên cạnh Triệu Tiến.
- Bây giờ đệ hãy tập hợp đội ngũ đi về phía nam, phá hủy hết cái gì mà Du kích tiêu doanh Tuần phủ với Lang Sơn đi. Huynh đoán chừng đám đáng giết trong thành Dương Châu đó vẫn không nghĩ đến bỏ chạy, bắt hết bọn chúng từ trong thành ra. Triệu Tiến mở lời dặn dò, Đổng Băng Phong vội vàng vâng dạ.
Dừng lại một chút, Đổng Băng Phong mở miệng nói.- Đại ca, nếu bọn chúng ở trong thành, chúng ta phải đi vào bắt người sao?
Triệu Tiến trịnh trọng nói.- Bọn chúng nhất định sẽ trốn ở trong thành, chúng ta không có cách nào lấy thành, hơn nữa còn sẽ tuân thủ cái ký kết ngầm chẳng đáng một xu đó không đi công thành, đại pháo mười sáu cân tây và mười tám cân tây đã vận chuyển, đến lúc đó oanh tạc thẳng vào thành trì bắt người. Nhớ kỹ, không cần có e dè gì, không cần nói đến quy củ gì, lần này chính là vạch mặt đánh lớn, lúc nào dừng tay huynh sẽ mệnh lệnh cho đệ.
Đổng Băng Phong nghiêm nghị lĩnh mệnh, Triệu Tiến cười rồi nói.- Có lẽ lần này không dừng lại được nữa rồi.
Bên kia Đổng Băng Phong như có suy tư, vẻ mặt trước giờ trầm ổn nhưng dần dần hưng phấn hiện lên, Triệu Tiến không kìm nổi, lắc đầu cười nói.- Đến đệ cũng như vậy, hiểu được bộ dạng của Đại Hương thế nào, có lẽ sốt ruột như lửa đốt rồi a.
Nói xong câu này, Triệu Tiến chỉ những chiến mã thu được của quan quân, mở miệng nói.- Nếu đệ muốn dùng ngựa thì chọn từ đây, trinh thám truyền tin, nghĩa dũng Từ Châu và tuần đinh nơi này cũng đủ rồi. Gia đinh cưỡi ngựa của đệ huynh muốn đưa đi trước, đánh bại quan quân bên phía Phượng Dương kia, sau đó lại trả cho đệ.
- Đại ca, bên kia không chịu nổi một đòn, Từ Châu rất là trọng yếu, đại ca hay là về trước đi thì tốt hơn. Phượng Dương ở đây, tiểu đệ qua đó là được rồi.