Tiếp đó, đội tuần đinh ở cửa sông Thanh Giang đã bắt được mười mấy tên liều mạng có ý đồ phóng hỏa, sau đó một kho hàng nằm ở hai mươi dặm phía nam của sông Thanh Giang xảy ra giao thủ với đám hải tặc trên thuyền, giết chết và bắt được tổng cộng hơn trăm tên.
Những kẻ chưa đạt được ý định hoặc là bị bắt này, nghe nói có người ở phủ Hoài An và huyện Sơn Dương bỏ tiền sai khiến, sẵn sàng kiện tụng gây khó dễ phiền phức với Triệu Tự Doanh.
Hơn trăm tên thủy tặc bị bắt này cứ như vậy bị chặt đầu thị chúng. Phủ Hoài An chẳng bận tâm, thậm chí có người đích thân tới mật báo cũng vẫn không nghe, không hỏi. Đám thương nhân Tùng Giang rất nhanh đã hiểu rõ chút gì đó, cuộc chiến vải bông lập tức đi vào hồi kết.
Thủ đoạn sáng tối đều đã thử qua, nhưng đều không có hiệu dụng. Đám thương gia giàu có Tùng Giang lập tức chịu thua. Cục diện ép giá này duy trì một ngày, nghiệp bông Tùng Giang lại ít đi một ngày kiếm bạc. Nếu như không có cách tiêu diệt đối phương, hơn nữa vải bông hai bên làm ra đều không lo đường tiêu thụ, vậy hà tất gì tiếp tục ngươi chết ta sống chứ, nhất là theo cục diện đối phương chết không được.
Lúc Từ Châu và Tùng Giang ngầm tranh đấu, Dư Trí Viễn rất biết điều, nhưng vẫn bị đồng hương hoài nghi, cửa nhà một mực vẫn bị người theo dõi, nhưng lúc sắp giảng hòa, Dư Trí Viễn lập tức bị đẩy ra, bị mọi người lấy nghĩa đồng hương, bảo y đi tới Từ Châu hòa giải.
Dư Trí Viễn chỉ là đợt đầu tiên, kế tiếp các thương gia giàu có ở Dương Châu và cửa sông Thanh Giang, phàm là có giao tình với Triệu Tự Doanh đều được thông qua các loại quen biết để nhờ giúp đỡ, tới Từ Châu nói hộ, muốn kết thúc trận chiến vải bông thoạt nhìn “lưỡng bại câu thương” này.
Mặc dù thương gia giàu có Tùng Giang không nói chuyện làm ăn, đến cuối cùng cũng đã dùng tới các thủ đoạn ác liệt ngoài thương trường, nhưng Triệu Tự Doanh không truy cứu, chỉ thuận thế theo dòng ưng thuận hòa giải, bởi vì trong việc kinh doanh ở Tùng Giang phủ, từ thương gia giàu có tới các nông dân trồng bông, làm buôn bán vải bông sớm đã là cả trường quen thuộc, từ khi thu hoạch bông tới khi xe sợi, nhuộm vải rồi đưa ra chợ tiêu thụ đều có các mắt xích thành thục. Người Tùng Giang trong mỗi mắt xích đều phát huy vai trò rất lớn. Triệu Tự Doanh chính là muốn dùng cục diện này để kiếm tiền, mà không phải là đập đi để tự mình xây lại. Vì thế, cuối cùng Triệu Tự Doanh cũng điềm đạm “người làm ăn nói chuyện làm ăn”.
Đương nhiên, đây cũng là vì chợ vải bông hiện tại còn xa mới bão hòa, vải làm ra ở Tùng Giang và các nơi còn lâu mới đáp ứng đủ đòi hỏi, bởi vì đòi hỏi này không chỉ là của hai kinh và các tỉnh của Đại Minh, mà còn bao gồm cả Oa quốc, Triều Tiên, Nam Dương, thậm chí còn cả những nơi xa hơn. Chỉ có thông qua con đường mậu dịch đường biển, đưa tin tới những đội thuyền bằng lòng nhập hàng, bao nhiêu vải bông đều bán được, vì thế, Triệu Tự Doanh muốn hòa khí phát tài. Nếu như con đường này bão hòa thì lần này phải là không chết không thôi.
Hai bên đàm phán vô cùng thuận lợi, nếu như kiếm được tiền thì cần gì phải ép giá người khác xuống hai thành, vì thế hai bên quyết định một lần nữa điều chỉnh giá trở lại như cũ, nếu ai ngầm hạ giá bán ra thì chính là kẻ thù chung. Giống như hai bên phán đoán, sau khi giá vải bông khôi phục trở lại cũng không làm xấu tới việc bán ra, bởi vì người buôn bán vải bông vốn vẫn kiếm được tiền với giá gốc. Đám thương gia giàu có Tùng Giang chỉ hậm hực đối với việc tự mình ép giá lúc trước, bọn họ cảm thấy Từ Châu cũng như vậy, chẳng qua là cố gắng bình tĩnh chống đỡ mà thôi.
Người ngoài thoạt nhìn tưởng chừng tổn thất, nhưng trong nội bộ Triệu Tự Doanh lại vì khoản lợi nhuận có được từ vải bông mà vui mừng khôn xiết. Đây tương đương với việc mở ra một nguồn thu của cải mới, ngoài rượu trắng, muối, đồ sắt và chợ mậu dịch. Vốn dĩ năm nay cần phải chuyển dời dân chúng, phải an trí Liêu dân, tiêu dùng một năm nay và dự toán năm tới đều sẽ rất lớn. Mặc dù nguồn thu vào vẫn rất nhiều, tích lũy cũng vẫn đủ, nhưng Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ, Chu Học Trí và Trần Hồng đã trù bị liệu cơm gắp mắm, nhưng việc buôn bán vải bông mở ra, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, xem ra lại được mở rộng việc buôn bán rồi.
Cát Hương ở phía bắc Nghi Châu, lấy Cát Câu Điếm làm tâm thiết lập đại doanh, sức ngườ, đồ vật đều không ngừng tập trung qua bên đó. Ở chỗ này không có đường thủy để đi, vào mùa đông, cho dù có đường thủy cũng vẫn không dựa vào đó được, chỉ còn cách dựa vào xe ngựa, xe trâu, xe ngựa vận chuyển đồ vật lên đường, gia súc kéo xe cũng phải hao phí không ít lương thực. Việc tập hợp, phân tán đồ vật như vậy tiêu hao phí dụng rất lớn, nhưng Triệu Tự Doanh lại cứ như vậy mà từng chiếc đưa qua, gần ba ngàn người ở Cát Câu Điếm ăn dùng đầy đủ, trang bị hoàn mỹ.
Không nói tới những gia đinh tinh nhuệ thuộc lữ Thân Vệ kia, khí thế của mười mấy liên đội đoàn luyện cũ, chỉ riêng là liên tục vận chuyển không ngừng, đồ vật chồng chất như núi, khiến cho quan lại, cường hào ở vùng đất này chấn động. Từ Châu đánh nhau hung hãn thế nào bọn họ đã từng thấy qua, nhưng tài lực, vật lực và sức hành động bậc này càng khiến bọn họ lắc đầu lè lưỡi. Bất kỳ ai cũng đều biết, vùng đất giáp giới giữa phủ Thanh Châu và phủ Duyện Châu là nơi hẻo lánh, cùng khổ, không đáng bỏ ra quá nhiều sức lực, mặc dù đưa đến số lượng đồ vật lớn như vậy đã cho thấy thực lực của Triệu Tự Doanh như thế nào.
Thân sỹ cường hào ở Nghi Thủy, Mông Âm, Cử Châu cũng như các vùng đất khác ở phủ Thanh Châu, bất kể có nợ máu với Triệu Tự Doanh hay không đều sửa soạn đón năm mới không giống mọi năm, mà là phái ra con cháu, thậm chí gia chủ, tộc trưởng trong nhà đều tự thân ra mặt, muốn tới Từ Châu xem xét, cho dù là người chậm chạp thế nào cũng biết trời đất Sơn Đông khả năng sắp thay đổi rồi. Những tin tức nghe đồn trước kia rốt cuộc là đúng hay không, đi Từ Châu, Bi Châu xem xét một chuyến thì sẽ biết rõ ngay.
Triệu Tiến thậm chí còn không mấy bận tâm đến sự tình tranh đấu vải bông. Một trận chiến mà Từ Châu nhất định sẽ thắng lợi thì hà tất phải chú ý. Nếu như không phải cần duy trì ổn định của chợ vải này, Triệu Tự Doanh ép hẳn giá thấp xuống thành so với giá chợ, chỉ sợ là Tùng Giang bên kia lập tức kêu trời dậy đất. Sau đó Triệu Tự Doanh cầm bạc qua, tất cả ruộng bông, xưởng dệt và hãng buôn vải đều nuốt hết với giá thấp. Chỉ là làm như vậy lập tức sẽ kích động một trận gió tanh mưa máu, nhưng nói tới việc giết người thấy máu, Triệu Tự Doanh há lại sợ ai?
Thực sự khiến Triệu Tiến có hứng thú là hai toán trộm cướp bị bắt kia. Tên cầm đầu đã bị đưa tới Từ Châu giam giữ, thẩm vấn. Hai toàn này tới từ Thái Hồ. Đám liều mạng Giang Nam một khi không có chỗ dung thân thì có hai nơi để tới, một là Thái Hồ, một là trên biển, hơn nữa, thủy trại ở Thái Hồ kia còn dính dáng đến các thế lực tiền triều như Trần Hữu Lượng, Trương Sỹ Thành, quan phủ không dễ dàng sẵn lòng trêu chọc vào phiền toái này. Vì thế bên kia đã trở thành “kho võ” của các gia tộc quyền thế Giang Nam, lúc cần giết người phóng hỏa sẽ đưa tin với bên kia. Đối với một thế lực như vậy, Triệu Tiến nhất định phải tra cho rõ.