Mã Xung Hạo ngồi ở ghế bên dưới có ý cười, vốn ban đầu gã ở trước mặt Triệu Tiến không có thân phận ngồi dưới, nhưng hiện giờ cũng được đối đãi như tâng mặt cốt cán. Tuy nhiên Mã Xung Hạo đã làm quan nhiều năm trong quan trường Đại Minh, đối với những thay đổi đối đãi tỏ ra rất ung dung, trong lòng gã nghĩ thế nào thì không biết được.
Triệu Tiến sớm có kế sách, nói hết từng chuyện một.- Lão Mã, ta muốn bỏ ngươi ở Sơn Đông. Trong phương viên khống chế của chúng ta, phải sắp đặt nội vệ, thiết lập tuần đinh, còn phải liên thủ với quan phủ chốn ấy, để chúng giúp chúng ta làm việc. Đối với bên ngoài, ngươi ở Tế Ninh chính là tiền tiêu, phải nghe ngóng tin tức các nơi khác ở sơn Đông.còn phải thu thập chuyện lớn chuyện nhỏ ở kinh sư và Liêu Đông. Bọn Mã Lục ở Sơn Đông cũng lần nữa do ngươi quản. Tiếp theo, ta sẽ ở Tế Ninh bố trí một đoàn nhỏ nhất. Sự vụ ngày thường ở Sơn Đông gặp thời quyết đoán, thì do đoàn trưởng của đoàn đó, ngươi bên này, gánh vác trông coi điền trang, cai quản người Vân Sơn Hành cùng nhau xử trí.
Sau khi nói xong, Mã Xung Hạo đứng dậy lĩnh mệnh. Triệu Tiến lại là nói.- Rất nhiều người cho rằng tuần đinh là Bổ khoái quan sai, điều này nói không sai. Chỉ là tuần đinh của chúng ta không được giống quan sai nha dịch. Trong một huyện một châu của Đại Minh, quan sai lấy được lương thưởng quan phủ phát cho sẽ không quá trăm., thậm chí càng ít hơn nữa. Nhưng người làm việc cho quan phủ lại là quá mấy ngàn. Lương bổng chỗ tốt của bọn họ ở đâu đến, há không phải chèn ép khắp nơi, bóc lột dân chúng, cáo giả oai hổ không kiêng sợ gì, gây sự thị phi. Phẫn nộ của dân chúng không biết lớn thế nào. Tuần đinh chúng ta không được làm như vậy, bọn họ có đầy đủ lương tiền nuôi sông gia đinh, thì sẽ không lại đi áp bức dân chúng. Chúng ta phải giữ gìn bảo hộ an bình khắp chốn, điều tiết tranh chấp khắp nơi, còn phải thu thập chuyện lớn chuyện nhỏ khắp nơi, gió thổi cỏ lay cũng thu thập lại hết.
Triệu Tiến giảng giải, Vương Triệu Tĩnh rất nhanh ghi lại, Mã Xung Hạo nhíu mày suy tư, Triệu Tiến vẫn chưa nói xong.
- Triệu Tự Doanh chúng ta có quy chế bảo giáp, Muời hộ liên giáp liên tọa. Tuần đinh này phải dính liền với bảo giáp. Mỗi mười hộ hoặc là mỗi mấy chục hộ, cũng phải có tuần đinh gánh vác trông coi, những chuyện trong nhà của những gia đình đó kẻ đó phải nắm rõ, không được giống đám quan phủ, quan sai hiện giờ. Văn Hương Giáo dưới mũi bọn chúng đốt hương truyền giáo, bọn chúng vẫn cái gì cũng đều không biết. Còn nữa, tuần đinh này không chỉ là quan sai, bọn họ còn có đội dự bị. Nếu kẻ địch đến xâm phạm, gia đinh và đoàn luyện sẽ là đội đầu tiên, bọn tuần đinh chính là đội thứ hai, dân tráng khắp nơi thì là đội thứ ba.
Nói tới đây, Triệu Tiến ngừng lại, bưng bát trà lên uống một ngụm. Vào lúc này, Mã Xung Hạo cau mày nói.- Lão gia, thuộc hạ mạo muội nói một câu. Chiếu theo lão gia nói,, tuần đinh chỉ là khổ cực, nhưng không thấy điểm tốt gì, chỉ sợ tận tâm làm việc sẽ bị giảm đôi chút.
- Vào thời thế này, cho chúng đủ nuôi sông gia đinh ấm no, đây chẳng lẽ không phải điều tốt sao Trở thành tuần đinh, chính là người của Triệu Tự Doanh ta. Nếu là làm tốt, tất nhiên được từng bước lên cao. Còn nữa nếu kẻ đó là tuần đinh, thì có uy phong thể diện của Triệu Tự Doanh ta.. Kẻ đó là đang trông coi mọi người mà không phải bị người ta cai quản. Cao hơn người một bậc, điều đó chẳng lẽ không tốt sao. Triệu Tiến cười hỏi lại vài câu. Mã Xung Hạo hạ thấp người một chút không tiếp tục tranh cãi.
Triệu Tiến cười nói rằng.- Tuần đinh này, Ngươi đừng dùng cách làm việc của quan sai để nghĩ. Nhà ta xuất thân từ Bổ khoái, nghề quan sai là thế tập, ông tổ truyền cha, cha truyền con từ đời này qua đời khác. Tuần đinh chúng ta không phải như vậy, tuần đinh này không phải tiện dịch, làm tốt sẽ được đề bạt đi khai khẩn điền trang, đi hãng buôn mậu dịch, tới được các đoàn các đội gia đinh. Làm không tốt, ngay lập tức sẽ bị cách chức hỏi tội. Có những thưởng phạt này, liệu quản được hay chưa?
Mã Xung Hạo gật đầu nói.
- Quản được đấy, nếu nói như vậy, tuần đinh và gia đinh đoàn luyện cũng không hơn kém nhiều lắm, lúc ngang hàng cùng tiến, có lẽ làm được tới mức trên dưới toàn tâm dùng mạng nghe lệnh.
Triệu Tiến đĩnh đạc nói.- Về khuôn phép kỹ càng của tuần đinh, ta chỉ nói sơ qua. Ngươi làm Cẩm Y Vệ đã hơn hai mươi năm, Lê Đại Tân làm quan nhiều năm trong quan quân và nha môn. Hai người các ngươi đối với tuần đinh thiết nghĩ có kiến giải của mình. Bọn họ bên phía cửa sông Thanh Giang đã bắt đầu tụ tập gầy dựng, chắc cũng có tâm đắc. Ta nói không phải là một lời đã định, các ngươi nên lấy ra cách nghĩ của mình, sau đó lại định ra khuôn phép. Khuôn phép này cũng không phải đã thành thì không biến đổi, nếu không phù hợp chúng ta phải thay đổi. Như vậy mới làm tốt được việc này.
Bên đó, Triệu Tiến nói xong, Mã Xung Hạo nhíu mày trầm tư, sau đó đứng lên trịnh trọng nói.- Lão gia, không phải thuộc hạ nịnh hót. Nếu như các quan lại quan phủ triều đình làm việc, có được pháp độ lòng dạ như lão gia, cục diện như hiện nay làm sao thành ra thế này.
Nghe được câu nói cảm thán của gã, Triệu Tiến cười nói.- Nịnh hót thì không cần thiết. Triệu Tự Doanh chúng ta không coi trọng điều này.
- Đại ca, Mã tiên sinh cũng không phải xu nịnh, tiểu đệ cũng cảm thấy như vậy. Vương Triệu Tĩnh ở bên cạnh tiếp lời, Triệu Tiến vốn tưởng rằng là nói đùa, không nghĩ tới Vương Triệu Tĩnh nét mặt rất là trịnh trọng.
Triệu Tiến lắc đầu, nhìn như tùy tiện nói.- Còn có một việc, tuần đinh này là tay chân làm việc các nơi nông khẩn, mậu dịch, thợ tạo và dương vụ. Trong công việc chính bọn họ cần làn bọn họ phải tự mình đi làm, nhưng hộ vệ hộ tống này, xung đột tranh cãi với các nơi, bên trong tra rõ giải quyết. Những việc đó chính là đội Nội Vệ và tuần đinh phải làm, các ngươi hiểu không?
Triệu Tiến lời này nói ra, Mã Xung Hạo, Lưu Dũng và Vương Triệu Tĩnh đều đưa mắt nhìn nhau.sau đó Mã Xung Hạo đứng lên trịnh trọng nói.- Xin lão gia yên tâm, thuộc hạ hiểu được.
Triệu Tiến thêm vào một câu.- Trang viên mới dựng ở Sơn Đông đều là gia đinh và đoàn luyện trấn thủ. Nhưng người bên phía Túc Châu, bên phía bờ đông hồ Lạc Mã, còn có người bản xứ Từ Châu Bi Châu. Những trang viên, trang hộ này đều là người của mình, không nhất thiết phải dùng gia đinh đoàn luyện nghiêm trận chờ đợi. Công việc trị an ở nơi này cũng nên do tuần đinh đến làm.
Mọi người lại đưa mắt nhìn nhau, mặc dù có một số lời không nói rõ, tuy nhiên mọi người lại biết an bài này hướng đến chỗ nào. Hiện giờ trong Vân Sơn Hành, điền trang còn có các xưởng phường, lò rèn đều có hộ vệ của mình, những hộ vệ này đều là võ lực nằm trong tay đầu mục các cấp. Rất nhiều việc đều do tự mình giải quyết, việc gấp tòng quyền có lẽ thuận tiện, nhưng tầng trên Triệu Tự Doanh lại không muốn nhìn thấy điều này.
Ở nơi đó trong khoảnh khắc Mã Xung Hạo trầm tư, nghiêm nghị đứng dậy nói.- Lão gia, thuộc hạ còn muốn mạo muội một lần, đội ngũ tuần đinh này đã là lên đến con số mấy ngàn.về sau lại là quản hạt trị an dân sự các nơi, quyền hạn trọng đại. Bên đó thuộc hạ và Lê Đại Tân gánh vác không được trọng trách như vậy, hy vọng lão gia hoặc mấy vị gia khác dẫn dắt.
Chức vụ tuần đinh này, phải giao thiệp với các phương diện, hơn nữa lại có trách nhiệm như vậy. Nếu thật sự xảy ra xung đột giao thiệp, gia đinh bên đó cũng không cần nói tới, mấy nơi nông khẩn, mậu dịch, thợ tạo, thậm chí cộng thêm dương vụ, thân phận của người đứng đầu đều cao hơn Mã Xung Hạo và Lê Đại Tân.
Mã Xung Hạo một khi đã mở lời, Triệu Tiến gật gật đầu hứa hẹn, khen ngợi nói.
- Cũng chỉ có ngươi nghĩ đến những việc then chất này. Chúng ta chưa từng trải qua quan trường, bên trên đó sẽ có sơ hở.
Nói xong câu này, Triệu Tiến nhìn về phía Lưu Dũng và Vương Triệu Tĩnh, nói: - Tuần đinh thì thuộc về đội Nội Vệ quản hạt, để Tiểu Dũng bên đó ra mặt thay ta, cần giao thiệp điều động gì, hãy đến tìm Triệu Tĩnh.
Tất cả mọi người đều biết, cuộc nói chuyện ngày hôm nay chỉ vừa mới bắt đầu, muốn đem những gì Triệu Tiến nói về thể chế của tuần đinh trải rộng ra để vận chuyển, không biết còn hao phí bao nhiêu công sức. Vương Triệu Tĩnh và Lưu Dũng vẻ mặt trịnh trọng, Mã Xung Hạo trên mặt còn có chút hưng phấn. Theo gã thấy, kế sách tuần đinh này là quét tật bệnh quan phủ, sai dịch sạch trơn, sau đó tuần đinh này lại tập hợp chức năng của lại mục và sai dịch, thậm chí là chức năng của hương lão thân sĩ, có lẽ còn phải bao gồm cả chức năng của Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng. Kế sách này rất khó lường, rốt cuộc làm thành bộ dạng thế nào, Mã Xung Hạo cảm thấy rất kỳ vọng.
Đến sau bữa trưa, Triệu Tiến cố ý lưu Mã Xung Hạo lại ăn trưa, ngoài huynh đệ thân tín ra, Tiến rất ít khi giữ ai lại ăn cơm. Bản thân chuyện lưu lại Mã Xung Hạo đã đủ nói rõ coi trọng đối với gã, ngay đến thái độ của Vương Triệu Tĩnh và Tiểu Dũng đối với Mã Xung Hạo cũng nâng cao không ít. Mã Xung Hạo ngược lại rất ung dung, chức quan của gã năm đó qua lại với hoàng đế cũng không phải lần một lần hai, cảnh tượng này vẫn còn không đến mức được sủng ái mà lo sợ.
Khi ăn cơm trên bàn, Mã Xung Hạo vẫn còn có chút kinh ngạc, bốn người ăn cơm, trên bàn có sáu món ăn một tô canh, thịt lợn thịt dê đều có cả, cá là thủy sản trong Hoàng Hà, còn lại đều là rau, dưa muối cũng có mấy món, thức ăn chính là mì và cơm. Bát và dĩa đều làm bằng sứ thô rất thông thường, dụng cụ của gia đình bậc trung hay dùng, cũng không có ai hầu hạ xới cơm chia thức ăn, chính là tự mình động thủ.